1 litre of tears

February 19, 2011 Truyện ngắn

Tác giả: Kitou Aya

Người dịch: Kodaki

Chương 1:

GIA ĐÌNH MÌNH (14 TUỔI)

Mary đã chết…

Mình nghĩ mình cần phải cám ơn cha mẹ…

Mình cần phải đạt điểm cao hơn và khỏe mạnh hơn để không làm họ buồn. Để làm được như thế, mình muốn những giây phút bắt đầu của tuổi trẻ quan trọng như thế này sẽ không có một chút hối tiếc

Mình sẽ đi cắm trại vào ngày mốt. Mình cần phải hoàn thành xong bài tập về nhà để không phải lo lắng về điều đó.

Cố lên! Cố lên! Aya.

Tiger-con chó hung dữ ở nhà kế bên đã cắn Mary, nó đã giết…

Mary nhỏ con, vậy mà lại tiến gần đến cái con chó bự đang ve vẫy đuôi vờ như thân thiện ấy…

Mình đã cố thét lên bằng tất cả sức lực của mình, “ Mary không! Quay lại đây” nhưng…

Mary chắc là buồn lắm…nó đã chết mà không thể nói được một lời nào. Nếu như không sinh con, nó đã không chết sớm như thế. Mary hãy sống thật hạnh phúc ở một nơi nào đó nhé!

Ngôi nhà mới đã xây xong!

Căn phòng lớn hướng về phía đông của tầng 2 là phòng của mình và em gái mình. Cái trần nhà màu trắng. Bức tường màu nâu gỗ. Cảnh vật ở bên ngoài cửa sổ cũng khác bình thường nữa. Mình rất hạnh phúc khi có phòng riêng, nhưng mà nó dường như quá rộng và trống trải. Mình tự hỏi mình có thể ngủ được đêm nay hay không.

Bắt đầu thử nghiệm làm mới mình nào!

1.Mình sẽ bận áo thun vào quần ngắn (như thế dễ di chuyển hơn)

2. Làm những công việc nhà hằng ngày-tưới cỏ, lựa cành, kiểm tra xem có con sâu nào trên lá của cây cà chua mà mình đã trông hay không. Cũng sẽ kiểm tra cây hoa cúc xem có con gián không, nếu như mình tìm thấy thì đương nhiên sẽ xử lí ngay.

3. Không bỏ bê bài tập về nhà.

4. Và hơn hết là ghi nhật kí mỗi ngày.

Gia đình mình

Ba  41 tuổi. Lâu lâu, ba cũng hay nổi giận, nhưng mà ba vẫn rất tốt bụng.

Mẹ 40 tuổi. Mình kính trọng mẹ, nhưng mà cách mẹ luôn nghiêm khác với mình làm mình sợ.

Mình 14 tuổi. Đang ở tuổi bắt đầu trưởng thành. Cái tuổi phức tạp. Nếu mà phải mô tả bản thân mình bằng một từ, có lẽ là đứa trẻ hay khóc nhè. Mình ngập tràn xúc cảm. Mình ngờ nghệch và dễ nổi giận nhưng cũng dễ cười lắm.

Em gái nhỏ kế mình được 12 tuổi. Mình xem em giống như là đối thủ ở cả trong trường cũng như tính cách…mặc dù gần đây em đã giúp mình nỗ lực hơn rất nhiều.

Đứa em trai kế 11 tuổi. Có lẽ em là một người ma lanh…có một chút đáng sợ. Tuy là nhỏ tuổi hơn mình mà lâu lâu giống như muốn thành anh của mình vậy. Em ấy cũng giống như một người cha của Koro (con chó).

Đứa em trai út 10 tuổi. Em có một trí tưởng tượng phong phú, nhưng mà em cũng hay bất cẩn lắm.

Đứa em gái út 2 tuổi. Em có một mái tóc quăn được thừa hưởng từ mẹ và khuôn mặt là của ba (đặc biệt là đôi mắt của em…nó nhìn giống như thể đồng hồ điểm lúc 8:20). Em rất dễ thương.

 

Chương 2:

CHỊU ĐỰNG CĂN BỆNH (15 TUỔI )

Mình không thể nghĩ gì làm nấy vì thế nên mình hơi lo lắng

Mình tự trách bản thân nhưng dường như nó cũng chẳng có chút tiến triển nào

Sức lực của mình vẫn cứ tiếp tục bị vắt kiệt

Mình muốn lên cân một chút

Bắt đầu từ ngày mai, mình cần phải làm việc nhiều hơn đúng theo như kế hoạch mà mình đã ghi trước đây

Hôm nay là một ngày mưa phùn. Mình xách cái cặp nặng đến trường và tồi tệ hơn nữa là cây dù, thật là đau quá.

Khi mình bắt đầu có những suy nghĩ trái ngược, đầu gối mình  khụy xuống và mình ngã ở con đường hẹp cách nhà 100m.

Cái cằm bị đập thật mạnh. Khi mình sờ thử, mình thấy máu dính đầy tay. Mình nhặt cặp và dù rồi quay về nhà.

Mẹ bước ra từ trong nhà và hỏi:

-          Con đã quên thứ gì à? Con nên lẹ đi nếu  không sẽ trễ học đó. Có chuyện gì thế?

Không thể thốt ra một lời nào cả, mình bỗng dưng khóc.

Mẹ nhanh tay lấy cái khăn và lau khuôn mặt đang dính đầy máu của mình. Mình cảm nhận được lớp lông của khăn đang chà xát vào vết thương.

Mẹ bảo:

-          Chúng ta phải đi khám bác sĩ thôi.

Rồi mẹ nhanh chóng giúp mình thay một bộ đồ sạch, lấy một miếng vải mỏng đặt ngay vết thương và nhảy lên xe.

Mình nghiến răng cố chịu đau, bởi vì lỗi của mình là đã quá bất cẩn.

Nhưng mà hơn thế nữa là…mình cảm thấy có lỗi với mẹ vì đã làm mẹ mất một ngày làm việc.

Khi mình nhìn vào cái cằm đang đau nhức trong gương, mình đã suy nghĩ rằng tại sao đôi bàn tay mình chẳng giúp được gì khi mình ngã, chắc là tại mình hơi chậm…

Nhưng mình cũng mừng vì đó là dưới cằm. Tương lai mình sẽ đen tối nếu có một vết sẹo để lại ở nơi mà mọi người đều có thể thấy được.

Điểm môn thể dục của mình.

lớp 7 = B

lớp 8 = C

lớp 9 = D

Mình nản quá! Chắc là mình cần phải cố gắng hơn nữa

Mình đã từng hi vọng rằng suốt mùa hè vừa qua tập chạy thì mình sẽ đỡ hơn một chút, nhưng mà không…

Uhm, mình nghĩ có lẽ là vì mình tập chưa đủ (giọng nói từ nội tâm = chính xác!).

Vào buổi sáng, trong nhà bếp, lúc đó những tia nắng nhạt và gió nhẹ lướt qua bức rèm màu vàng của khung cửa sổ, mình đã khóc

-          Tại sao con là người duy nhất không thể làm vận động viên?

Hôm nay, có một buổi kiểm tra về độ cân bằng.

Mẹ nhắm mắt lại và bảo:

-          Nhưng Aya, sẽ ổn thôi mà vì con thông minh. Con có thể bám vào bất cứ các môn học nào mà con thích và làm nghề có liên quan đến nó trong tương lai. Con giỏi Anh Văn, vì thế con nên tập trung vào môn đó. Tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế vì thế nên mẹ chắc là nó sẽ rất hữu dụng. Vậy nên đừng lo lắng nếu con bị điểm D môn Thể Dục.

Nước mắt mình ngừng rơi. Vẫn còn những thứ mình có thể làm được.

Mình không nên như một đứa trẻ cứ khóc nhè.

Cơ thể mình sẽ không thể di chuyển theo ý mình muốn. Có phải điều đó đáng lo ngại, bởi vì mình không làm hết bài tập về nhà mà đáng lẽ ra mình có thể hoàn thành trong 5 giờ mỗi ngày? Không, không phải điều đó, ở đâu đó trong cơ thể mình đang bắt đầu thoái hóa. Mình sợ!

Trái tim mình cảm nhận như thể nó đang bị bóp nghẹt. Mình muốn tập luyện. Mình muốn chạy. Mình muốn học. Mình muốn viết chữ ngay ngắn.

“Namida no Tokata” (Nước mắt của bản dương cầm) thật sự là một bài hát hay. Mình đã yêu nó mất rồi. Khi mình vừa ăn vừa nghe bài hát này, nó làm cho món ăn dường như ngon hơn.

Bàn  luận một chút về em gái của mình.

Lúc trước, mình chỉ nghĩ rằng em thật ích kỉ, nhưng dạo gần đây mình bắt đầu nghĩ rằng em  thật tốt. Lí do là bởi vì khi chúng mình cùng đi đến trường, em trai đã bỏ mình lại đằng sau và em chỉ đi đúng với tốc độ của mình nhưng em gái thì đã đi cùng mình.

Thậm chí khi băng qua cây cầu, em còn xách cái giỏ giùm mình và nói:

-          Để cho an toàn, chị vin tay lên thành cầu đi.

Dần dần, tâm trạng mùa hè mang đến cho mình dường như đang mất đi.

Sau khi dọn dẹp xong bữa ăn tối, lúc mình gần sắp lên cầu thang thì mẹ bảo:

-          Aya, ngồi xuống đây.

Mẹ nhìn mình rất nghiêm túc khiến mình bắt đầu thấy căng thẳng, nghĩ rằng có lẽ mình sắp bị trừng phạt vì đã làm sai một điều gì đó.

-          Aya, gần đây con liên tục ngã và bước đi của con thật sự không vững chút nào, con có chú ý điều đó không? Mẹ đã luôn chú ý điều đó và rất lo lắng.  Hãy đi khám bác sĩ.

Mình hỏi lại:

-          … bệnh viện nào?

-          Cứ để đó cho mẹ. Mẹ sẽ tìm một nơi đáng tin cậy.

Nước mắt mình bắt đầu rơi không ngừng. Mình đã rất muốn nói: “Cám ơn mẹ rất nhiều và con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng” nhưng mà mình chẳng thốt nên lời nào cả.

Mình tự hỏi có phải sự bất cẩn của mình là do mình đã thức khuya, ăn không đúng buổi, nhưng mà chỉ cần suy nghĩ là có điều gì đó bất bình thường trong cơ thể mình khiến cho mình phải đi khám bác sĩ thôi là cũng khiến cho mình không làm được gì cả ngoài khóc. Mắt mình bắt đầu đau vì đã khóc quá nhiều.

Buổi khám sức khỏe

I go to the hospital in Nagoya with my mother (Aya viết câu này bằng tiếng Anh-chú thích của người dịch (ND) )

Rời khỏi nhà lúc 9 giờ sáng. Đứa em gái út của mình dường như cảm thấy không được khỏe. Dù thế, em cũng đã đến trường sớm hơn mọi khi để mình có thể đi khám bác sĩ…tội em quá.

11 giờ, mình đến bệnh viện (Kokuritsu Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin). Mình đọc cuốn sách khi chờ đợi 3 tiếng đồng hồ, nhưng thật ra mình rất căng thẳng. Mình không thể tập trung như thường lệ, bởi vì mình quá lo lắng và sợ hãi. Mẹ cố trấn an mình:

- Mẹ đã gọi bác sĩ Eitsurou vì thế không có gì phải lo lắng

Nhưng…

Cuối cùng, mình cũng được gọi. Tim mình đập nhanh.

Mẹ giải thích với bác sĩ

1.Mình ngã và cằm bị thương (mọi người thường bị trầy tay, nhưng mình bị đập thẳng mặt khi ngã)

2. Mình hay buớc đi lảo đảo (đầu gối của mình không vững)

3. Mình sụt kí

4. Mình di chuyển chậm (mình không thể phản ứng nhanh)

Khi lắng nghe, mình bắt đầu lo sợ. Mẹ bận rộn như thế vậy mà luôn quan sát mình rất kĩ…Mình nghĩ là mẹ đã chú ý tất cả mọi thứ…nhưng mình cảm thấy phần nào nhẹ nhõm.

Bây giờ, việc nhỏ nhặt làm mình sợ hãi là nghe thông báo từ bác sĩ. Cuối cùng, tất cả mọi lo lắng của mình tan biến.

Mình ngồi trên một sái ghế tròn và nhìn thẳng vào mặt bác sĩ. Mình thấy nhẹ nhõm, bởi vì cô đeo một cặp kiếng và có nụ cười thật thân thiện. Mình nhắm mắt lại và bắt đầu nhấc ngón trỏ đến gần khuôn mặt. Mình đi trên một chân. Mình nằm trên giường và cứ co chân lại rồi duỗi chân ra. Bác sĩ đã lấy một cây búa gõ vào đầu gối mình. Buổi khám sức khỏe kết thúc.

Bác sĩ nói:

-          Hãy làm một bản chụp nội soi.

-          Aya, nó sẽ không đau hoặc khó chịu đâu. Chỉ là một cái máy xoẹt ngang qua đầu con để mọi người có thể nhìn thấy có cái gì trong đầu con.

-          Ơ…xoẹt ngang qua đầu con !?

Cái này thật sự rất quan trọng với mình, vì thế mình không thấy được chút gì hài hước qua lời mẹ nói cả. Cái máy bự đó chậm chạp chạy xuống. Đầu mình khớp vô nó như thể mình đang ở ngoài hành tinh vậy.

“Em chỉ có thể nằm ở đây thôi, bây giờ đừng di chuyển”-một cô bận áo choàng màu trắng nói với mình như thế, vì vậy mình nằm yên, nhưng mình cảm thấy bắt đầu buồn ngủ. Mình đã phải chờ đợi quá lâu, sau khi nhận thuốc xong, mình được đưa về nhà.

Thêm một nhiệm vụ khác cho mình làm. Nếu như mình cảm thấy tốt hơn sau khi uống những viên thuốc này, mình sẽ không quan tâm nếu bao tử mình có ngập đầy chúng. Nếu như mình là một bông hoa, xin đừng hủy hoại cuộc đời của một nụ hoa, nó vẫn chưa nở ra hoa mà.

Bệnh viện khá xa và mình cũng phải đi học, vì thế bác sĩ nói rằng mỗi tháng mình chỉ cần đến một lần thôi. Em đã hứa rằng sẽ đi khám và làm như lời bác sĩ nói, vì thế xin hãy giúp em khỏe hơn. Nơi tuyệt vời nhất trên thế giới, Nagoya Daigaku! Bác sĩ Eitsurou! Xin hãy giúp em!

Hối tiếc

Hạt giống duy nhất mà chúng mình gặt được ở trường trung học cơ sở Seiryou là cây thanh yên Trung Quốc.

Khi mình đi nhổ cỏ dại ở mấy cái cây, có một đám con trai đã chế giễu cách đi của mình

- Đi kiểu gì thế? Trông bạn đi giống như là trẻ mẫu giáo ấy.

Họ…cười…nói…tất cả mọi thứ làm cho mình muốn điên lên. Dĩ nhiên, mình phớt lờ họ. Nếu như mình cứ khóc vì những việc như thế này, nước biển chắc sẽ cạn mất. Nhưng thật là khó để cố gắng không khóc. May sao, mình đã có thể ngăn dòng nước mắt…

Hôm nay, có một việc rất chán nản.

Suốt giờ thể dục, mình thay đã thay đồ và đi ra ngoài sân tập.

Thầy nói:

- Hôm nay, chúng ta sẽ chạy 1km trong công viên. Sau đó chúng ta sẽ tập chạy với trái bóng rổ.

Tim mình đập mạnh. Chạy,  di chuyển với bóng rổ…mình không thể làm được.

-          Kitou, em định làm gì đó?

Mình  giật mình và thầy cứ tiếp tục:

-          Được thôi mà, em có thể tập chung ở hành lang với O-san ( O-san đã quên mang đồng phục thể dục)

Nghe thầy nói thế, lập tức mình cũng nghe lại những lời từ bạn học:

-          A…tập ở hành lang. Sướng quá.

Mình giận sôi lên:

-          Nếu cậu muốn tập ở hành lang quá thì tớ sẽ đổi chỗ cho cậu. Thậm chí dù chỉ là một ngày, tớ muốn đổi cái thân thể này. Có lẽ khi đó, cậu sẽ hiểu cái cảm giác của một người không thể làm bất cứ cái gì mà họ muốn làm.

Mỗi lần mình đi, mỗi bước chân của mình, mình có thể cảm nhận được cơ thể mình đang lảo đảo, nó làm mình cảm thấy yếu ớt. Mình thấy thật nhục nhã và đau khổ khi không thể làm những việc mà tất cả mọi người đếu có thể làm được. Đó có phải là việc mà mọi người không thể nào hiểu nổi trừ khi trải qua nó? Dù mọi người không thể cảm nhận được những gì mà con người này đang cảm nhận, mình cũng mong người ta ít nhất hãy cố gắng suy nghĩ trên lập trường của mình.

Nhưng mình nghĩ điều đó khó lắm.

Cả với mình, mình chỉ nhận thức được nó sau khi nó xảy đến với mình.

Sốt

Mình nghĩ là mình đã bị cảm lạnh. Mình sốt rồi, nhưng mình đã cảm thấy khỏe hơn và thèm ăn. Dù vậy, mình không còn bất kì tự tin nào về cơ thể của mình nữa.

Mình muốn có một cái nhiệt kế (bởi vì mình đã làm hư nó). Mình muốn thấy được sức khỏe của mình qua những con số. Mình sẽ xin bố.

Aya mắc bệnh nhiều quá. Cô ta đã dùng gấp đôi tiền so với các em của mình rồi. Khi mình trở thành người lớn, khi mình khỏe hơn, mình sẽ để cho các em có một cuộc sống thoải mái hơn. Mình sẽ chăm sóc cho các em giống như các em đã chăm sóc cho mình.

Khi mình ngủ, mình đã nghĩ rất nhiều chuyện.

Về những việc mà giáo viên dạy sử đã nói.

Việc bị chế giễu là một trải nghiệm tốt dành cho mình, bởi vì nó giúp mình trở thành một người mạnh mẽ hơn.

Bài tập của trường cấp 2 cũng dễ làm mà, nếu như mình cố gắng chịu khó học từng chút một mỗi ngày. Không phải là quá trễ đâu nếu như mình bắt đầu ngay bây giờ. Mình sẽ cố gắng hết mình.

…nhưng mặt khác, sức khỏe tệ hại thật sự làm mình lo lắng.

“Đừng mãi khóc như một đứa trẻ thế”. Những lúc khó khăn chính là những lúc con người trưởng thành. Nếu như mình có thể vượt qua được, một sớm mai tươi đẹp sẽ chờ đợi mình ở phía trước. Buối sớm yên bình ngập tràn ánh nắng, hòa với tiếng chim ca, và mùi hương lan tỏa của những bông hồng trắng…

Mình tự hỏi hạnh phúc ở nơi đâu.

Mình tự hỏi hạnh phúc là cái gì.

“Aya, bây giờ bạn có hạnh phúc không?”

“Đương nhiên là không. Mình đang ở vực sâu không đáy của nỗi buồn. Nó quá gian khổ. Cả về tinh thần lẫn thể xác…”

Thật sự là mình đang bước ra xa khỏi việc trở nên bất bình thường đó chứ!

Bởi vì giọt nước mắt của những người chiến thắng rồi cũng sẽ trở thành tiếng cười mà thôi.

Tính cách

Mình tìm người có tính cách mạnh mẽ, bởi vì bản thân mình không có gì đặc biệt cả.

Mình bị hấp hẫn bởi những suy nghĩ của những cá nhân khiến cho họ có tính cách độc đáo.

Có lẽ ngay cả trong thế giới mà chúng ta đang sống, tính cách và tài năng đặc trưng của mỗi người được dùng để làm cho thế giới này thêm phong phú, như bộ phim “007”.

Thế giới cần những con người có tính cách mạnh mẽ.

Tuy nhiên, tính cách chỉ thuộc về bạn, vì thế nó không phải là thứ bạn có thể đem ra và cho người khác.

Nhưng mỗi người nhìn nhận một sự việc khác nhau, nó làm cho mọi thứ quá phức tạp.

Khi mình ra khỏi trường, mình gặp Eiko tại nhà để xe đạp. Khi mình đề cập đến “Yamato” và bản thu âm “Buổi Hòa Nhạc Gần Đây”, Eiko đã lấy cái cặp nặng của mình đặt vào trong giỏ xe đạp.

Eiko nói có một số việc cần phải làm nên chúng mình đã tách ra tại ngã tư.

Mình thực sự thích cái cách mà Eiko luôn thẳng tiến về phía trước, dù những người khác có nghĩ rằng cậu ấy máu lạnh.

Con đường

Đã có một cuộc gặp mặt để nói chuyện về những điều mà một trường trung học phổ thông yêu cầu học sinh cần có, với giáo viên dạy mình, mẹ và mình.

1. khả năng = mình vẫn có thể học những trường công lập.

2. về cơ thể mình =  bây giờ thì chỉ là bước đi của mình loạng choạng thôi nhưng không biết trường hợp này trong tương lai nó sẽ thay đổi như thế nào, vì thế mình phải chọn một trường cấp 3 ở gần nhà mình. Trường này sẽ liên lạc với một vài trường cấp 3 khác, vì thế mình phải viết một bức thư giải thích việc tại sao mình không thể đến học ở một trường xa nhà.

3. Mình cũng có thể nộp đơn vào một trường dự bị (trường tư thục) = mẹ và mình chỉ có thể nghĩ đến những trường công lập, nhưng thầy nói là sẽ tốt hơn nếu như có thể suy nghĩ về việc nộp đơn vào các trường khác, vì thế mẹ và mình đã quyết định sẽ thử theo cách đó.

Rời khỏi tổ

Một con kiến là một con kiến. Một bông hoa là một bông hoa. Một con chim là một con chim.

Kouji

Ở mặt đằng sau của tờ giấy hoa mĩ này có ghi, “Nhân dịp chúc mừng Kitou-kun tốt nghiệp”. Okamoto-sensei đã viết cái này chỉ riêng cho bạn thôi đấy, chỉ cho mình Aya thôi…mình thật sự rất hạnh phúc.

Thầy có chút đáng sợ, nhưng thầy là một giáo viên tốt và là người thích hoa.

Mình đã cảm ơn thầy từ tận sâu đáy lòng và mỉm cười với lòng biết ơn. Thầy đã dạy mình ý nghĩa của bài hát này.

Một con kiến là một con kiến nghĩa là phải luôn thẳng tiến về phía trước và dứt khoát. Nó cũng nghĩa giống như có những vật như là “bông hoa” nên con người mới gọi nó là hoa. “Một con chim có thể bay” con người gọi là chim.

Bài hát như đánh thức bầu trời xanh cao vời vợi, mái ngói của ngôi trường và những tán cây xanh rì.

Mình không hiểu phân nửa ý nghĩa của bài hát, nhưng mình có thể hiểu rằng thầy đang cố gắng nói “hãy làm tốt nhất những gì em có”. Cảm giác “mình sẽ làm được” tràn ngập trong mình.

- Em nghĩ rằng thầy đã viết bài hát này với cái gì?

- Có lẽ là không chỉ với cây bút lông…

Thầy mỉm cười và bảo:

-          Thật sự, thầy đã viết nó cây tăm xỉa răng, dùng một viên mực và mực.

Mình thật sự hãi hùng khi nghe điều này.

-          Em có chú ý rằng có một ruy băng để em có thể treo nó trên tường không?

-          Dạ!

Thầy mỉm cười và rời khỏi.

Mình sẽ không bao giờ quên rằng mình đã có một cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng tuyệt vời vào ngày tốt nghiệp. Xin hãy tiếp tục cổ vũ tinh thần cho mình!

Buổi kiểm tra để vào trường công lập

Mình đã ăn súp “daikon” miso khi gọi thức ăn cho bữa sáng hôm đó. Cũng tương tự như vào buổi sáng của ngày kiểm tra để vào trường tư thục. Uhm, mình đã định không gọi món đó vào lần này, nhưng mình đã vượt qua kì kiểm tra đó khi ăn nó, vì thế để cho may mắn, mình đã gọi luôn vào lần này.

Có phải là mình đã chú trọng quá mức hay không?

Mình đã đi đến nhà tắm hai lần, và mẹ đã lái xe chở mình đến trường tổ chức kì thi tuyển. Mình nhìn thấy mọi người có vẻ thông minh, điều đó làm cho mình do dự và mất kiên nhẫn.

Giáo viên dẫn mình đến phòng học để làm bài kiểm tra.

Khi mình bước lên cầu thang, mình ngã và bị trặc chân. Cuối cùng, mình đã làm bài kiểm tra một mình ở phòng y tế. Thật là quá đau khổ, cực kì đau khổ.

Mình nhấn cái đồng hồ đang réo mà mình đã mượn mẹ, và cố gắng thư giãn.

Khời hành

Yeah, mình đã đậu! Cả mặt mình và mẹ đều nước mắt tùm lum.

Mình sẽ dồn hết sức lực, và cố hết sức để kết nhiều bạn, hết sức chú ý để không bị ngã!

Bữa tối là hamburger đúng như mình đã yêu cầu.

Mình quá hạnh phúc như thể mình là một người hùng vậy.

Mình quên hết tất cả mọi đau đớn của việc phải ép thân thể làm những việc mà mình không thể kiểm soát để học như điên. Ôi! Thật là một cảm giác tuyệt vời.

Nhưng mà có cả sự lạc lõng trong đó nữa. Mình phải bắt đầu với một trở ngại. Khả năng mất kiểm soát cơ thể mình ngày một rõ rệt hơn. Thậm chí ngay cả đi cũng không vững. Khi mình gần như sắp đụng một người nào đó, mình không thể di chuyển nhanh chóng được.

Mình sẽ đi lối hành lang. Có lẽ mình sẽ trở thành trung tâm chú ý của những người bạn mới.

Đó không phải là điều mình có thể giấu được, vì thế mình nghĩ mình nên bộc lộ con người thật ngay từ đầu-hoặc là mình đã nghĩ như thế trong đầu, nhưng mình lo lắng. Mình không biết mình có thể giữ vững ý chí này hay không. Mình tự hỏi điều gì sẽ xảy đến với môn thể dục.

Lời mẹ nói

-          Cuộc sống năm cấp 3 của con có lẽ sẽ không dễ dàng gì. Có lẽ nó sẽ có thêm nhiều khó khăn, sẽ khắc nghiệt hơn từ những tưởng chừng việc đơn giản nhất và bị soi mói vì khác những người khác. Nhưng mọi người sống đều phải có ít nhất một hoặc hai khó khăn trong cuộc đời họ. Đừng nghĩ rằng bản thân con kém may mắn. Con có thể thông suốt hơn nếu như con nghĩ rằng vẫn còn những người bất hạnh hơn con.

Mình đã tự suy ngẫm, uhm…mình hiểu. Mẹ có lẽ đã trải qua nhiều nỗi đau hơn mình.  Mẹ làm công việc phải suy nghĩ cho những người đang đau đớn và cần sự giúp đỡ. Khi nghĩ về việc ấy, mình có thể chịu đựng những phiền toái của bản thân. Vì ba mẹ, bản thân, và xã hội, mình quyết định tiếp tục làm hết sức mình với hi vọng có thể sống.

Thời gian nằm viện

Bài kiểm tra chất lượng đầu tiên sau khi nhập học của mình. Mất 2 tiếng để đến xa lộ, vì thế mình đã rời khỏi nhà sớm hơn vào sáng nay.

Mình nghĩ mình sẽ ghi ra những việc mình muốn kể cho bác sĩ nghe

1. Mình bắt đầu đi lại khó khăn hơn. Mình ngã khi không vịn vào một cái gì đó. Quá khó để cho mình nhấc bàn chân.

2. Mình bắt đầu bị nghẹt khi ăn hoặc uống vội vàng.

3. Mình tự cười với chính bản thân mình quá nhiều (Cười toe toét luôn. Mình đã nhận ra sau khi em trai hỏi mình rằng điều đó thì có gì đáng buồn cười).

4. Mình mắc bệnh gì?

Sau khi phải đợi một khoảng thời gian lâu lắc như thường lệ, mình có một buổi kiểm tra với một bác sĩ già và ba bác sĩ trẻ. Mình đoán là họ muốn thử khả năng vận động của mình, mình phải duỗi và co chân lại, đánh vào đầu gối của mình, và đi như mọi khi.

Mẹ nói vắn tắt những gì mình đã viết trước đó cho bác sĩ nghe và cũng bảo cho cô biết rằng mình đang học ở một trường phổ thông bình thường với sự giúp đỡ của những người bạn thân.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói:

-          Em hãy nhập viện suốt khoảng thời gian nghỉ hè của em đi, để điều trị và cũng để chúng tôi có thể kiểm tra. Xin hãy làm thủ tục nhập viện trước khi rời khỏi đây ngày hôm nay.

Eeek, mình sắp sửa nhập viện? Ôi trời. Nếu mình từ bỏ mùa hè, mình sẽ hồi phục sức khỏe!  Mình dễ dàng chấp nhận đuợc điều đó nhưng mà, mình thật sự ngạc nhiên về những hiện tượng xảy ra đối với cơ thể mình.

Có cái gì đó gần như sắp hư hỏng. Nó sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu không được sửa chữa ngay lập tức. Mình sợ. Mình được bảo rằng phải chờ đợi cho đến khi nhập viện mới có thể nhận được câu trả lời cho câu hỏi thứ tư.

Trên đường về nhà, mình đã hỏi mẹ

- Có phải Nagodai (Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin) là một bệnh viện tốt? Họ sẽ chữa trị cho con? Đây là mùa hè đầu tiên của con tại trường phổ thông và con muốn làm thật nhiều việc, vì thế con muốn thời gian nhập viện sẽ ngắn.

- Aya, chắc chắn để viết ra những việc như thế thì con đã chú ý đến cơ thể của mình rồi. Không thành vấn đế đâu, nó ngắn lắm. Nó sẽ giúp con điều trị. Vậy nên thời gian nằm viện sẽ ngắn thôi. Nếu như con nghĩ khoảng thời gian đó sẽ chỉ là một giai đoạn ngắn ngủi trong cuộc đời, sau này con sẽ nhớ đến nó như một kỉ niệm đẹp. Dù như thế nào, mẹ cũng chỉ có thể đến thăm con vào ngày chủ nhật, vì thế con phải tự giặt ủi quần áo, đừng làm quá sức nhé. Mẹ sẽ mua cho con thật nhiều đồ lót, nhưng khi con về nhà hãy bắt đầu viết những việc con cần và chuẩn bị làm nó ngay.

Trên đường về, mẹ và mình hết Okazaki để trao đổi và phải dừng chân tại nhà dì (em của mẹ). Mình bắt đầu khóc khi nghe mẹ giải thích với dì về hoàn cảnh của mình.

-          Chị muốn chữa cho nó dù có mất bao nhiêu tiền đi chăng nữa. Nếu như Meidai Byouin không thể làm được thì chị sẽ đến Tokyo hoặc Mỹ hoặc bất cứ nơi nào để tìm ra một ai đó có thể chữa lành bệnh cho nó.

Sau đó, dì đã trả lời lại:

-          Aya-chan, hãy khỏe hơn nhé? Ngày nay, rất nhiều căn bệnh có thể chữa được và hơn nữa con vẫn còn quá trẻ. Nhưng, con phải giữ vững lòng kiên định và tự nhủ với bản thân “Tôi sẽ khỏe hơn”. Nếu như con chỉ ngồi đây và khóc thì dù là phương thuốc hữu hiệu nhất cũng sẽ không có hiệu quả đâu. Dì sẽ đến thăm con nếu có dịp. Nếu con có cần gì thì cứ gọi dì. Dì sẽ đến ngay, vì thế đừng lo lắng.

Dì lấy ra một cái khăn giấy rồi nói:

-          Nào, hỉ mũi đi và uống nước ép này. Nước ép sẽ mặn đó nếu như con ép nước mắt vô.

Lời nói đó đã khiến mình cười.

Mình biết rằng vẫn còn 2 tháng nữa mà nhưng xin thời gian, dừng lại! Căn bệnh của Aya cũng dừng lại ngay lập tức!

 

Chương 3:

BẮT ĐẦU THẢM KỊCH (16 TUỔI)

 

Cuộc sống của mình trong bệnh viện

Cuộc sống mới của mình, lần đầu tiên mình xa nhà đang dần đến.

Mình ở trong một căn phòng chung với người phụ nữ gần 50 tuổi. Mẹ bảo:

-          Xin hãy làm vì mẹ, vì con.

Vì thế mình đã gật đầu với mẹ. Bà ở chung phòng với mình có vẻ là một người trầm lặng với đôi mắt cô đơn. Mình căng thẳng vì không biết cuộc sống đang chờ mình ở phía trước rồi sẽ như thế nào.

Buổi chiều, mình đi dạo với bà ấy. Mình và bà đã ngồi trên một băng ghế dưới cây anh đào. Những tia nắng như đang nhảy múa trên các tán lá. Bởi vì mình bị cận thị, mình không thể thấy được rõ ràng nhưng mình có thể cảm nhận “vẻ đẹp” trong màu xanh và ánh sáng. Sau đó, mình còn nhận ra “sự kì lạ” trong những chiếc lá đang bị ngọn gió thổi đi.

Mình bắt đầu quen dần với cuộc sống ở bệnh viện, nhưng tắt đèn lúc 9 giờ và ăn tối lúc 4:30 thật sự là quá sớm.

Nhịp sống thay đổi, một ngày đi qua nhanh hơn với mình.

Mình đã làm rất nhiều bài kiểm tra như điện đồ cơ (owww cái này đau lắm!!), điện tâm đồ, tia x-quang, và nghe kết quả.

Mình bị dẫn từ nơi này đến nơi kia trong cái bệnh viện rộng lớn này, rất dễ bị lạc. Mình không thể chịu được cái hành lang tối. Nó thậm chí làm cho tâm trạng mình cũng tối theo.

Bác sĩ của mình, Yamamoto Hiroko sensei (bây giờ là giáo sư của Fujita Hokeneisei Daigaku ở Shinkeinaika) đã bảo rằng cuối cùng, mình sắp được tiêm thuốc, nó sẽ giúp cho mình cảm thấy ổn hơn. Để thấy được hiệu quả trước và sau khi tiêm, người ta đã thu lại kết quả đi, đi trên cầu thang, cài áo của mình vào cái camera 16 mm.

Mình tự hỏi mình sẽ làm nghề gì khi lớn lên, hoặc thật sự là mình có thể làm gì?

Có 3 yêu cầu mình phải đáp ứng:

1. Việc nào đó không dính đến cơ thể của mình.

2. Việc nào đó mình có thể sử dụng trí óc.

3. Việc nào đó cho mình một mức lương kha khá.

Thật khó. Mình tự hỏi có một cái nghề như thế nào đáp ứng các yêu cầu trên.

Một vài bác sĩ trẻ đùa cợt với mình. Đứng trên bàn chân của em!  Nhắm mắt lại! Em có thể làm việc đó không? Lúc cái xương chậu của mình gần như…Sau khi đã làm tất cả, họ hỏi mình “ Có vui không? ”. Mình không thể chịu nổi. Mình muốn gào thét. Mình không phải là vật thí nghiệm, vì thế hãy dừng lại trò này!

Ngày chủ nhật, ngày mà mình luôn mong đợi cuối cùng đã đến. Mẹ và hai em gái mình đến thăm. Tất cả mọi người đều lên sân thượng để làm việc giặt ủi. Bầu trời xanh thật sự rất đẹp. Những đám mây màu trắng cũng đẹp nữa. Ngọn gió mang đến một chút ấm áp. Mình cảm giác như thể mình lại trở thành một con người. Người ta lấy một vài nước xương lỏng. Đầu mình đau. Nó đau dữ dội. Có phải là vì cái mũi tiêm?

Gia đình của Michan (em trai của mẹ) đến. Đôi mắt của ông ngoại đỏ lên. Mình định nói cho ông biết, nhưng mình không thể và mình cứ nhìn chằm chằm…khi đó ông bảo:

-          Trong ông lạ lắm à? Da ông bị rám nắng tại vì làm việc và đêm qua ông đã thức khuya.

Nó quá đen khiến cho mình cảm thấy tệ lắm. Mắt của ông trông cứ như con thỏ ấy. Nó giống như thể ông đang muốn khóc.

-          Aya, làm hết sức mình con nhé. Ông sẽ đem cho con những thức ăn ngon vào lần sau. Con có muốn gì không?

-          Con muốn một cuốn sách. Cuốn “ Xin chào nỗi buồn” của Sagan. Con luôn mong được đọc nó.

Mình đã đến tầng hầm của phòng vật lí trị liệu.

Mình làm một bài kiểm tra từ bác sĩ vật lí trị liệu Kawabashi và Imaeda.

Những lúc mà mình nói điều gì đó ngớ ngẩn. Mình không thể tin rằng mình đã bảo họ mình thích tiếng Nhật,Anh và mình rất tự tin ở hai môn này, rồi nào là điểm của mình đã từng luôn đứng hàng đầu trong lớp. Lần này có lẽ nên là lần cuối khoe khoang về điểm…nó làm cho mình trông đáng thương hơn và sẽ làm cho mình muốn đi cướp nhà băng hoặc cái gì đó mất. Dù trong bất kì trường hợp nào, bạn cũng không thể thật sự biết chắc mình thông minh như thế nào chỉ qua các điểm số trên một tờ giấy báo điểm.

Bác sĩ Kawabashi nói rằng ông cũng từng là một kẻ hay gây phiền phức lúc còn là sinh viên.

Thật sự, mình nghĩ là mình đã ổn hơn rồi…đã có thêm nhiều sức khỏe.

Mình vẫn còn quá trẻ và nhìn đi thân thể của mình…

Mình đã cảm thấy quá khốn khổ đến rơi nước mắt.

Mình không nên nói gì thêm. Sau khi viết ra những điều mình muốn viết, mình đã cảm thấy tốt hơn rồi.

Lí do mà mình cố gắng học thật chăm chỉ là bởi vì đó là việc duy nhất mình có thể làm tốt. Nếu như mọi người còn lấy đi khả năng học tập của mình, có lẽ mình chỉ còn lại cái thân xác vô dụng này thôi. Mình không muốn có cảm giác như thế.

Buồn và khó khăn quá, nhưng đó là sự thật.

Mình không quan tâm mình có ngu ngốc hay không, mình chỉ muốn có một cơ thể khỏe mạnh thôi.

Nghiên cứu

1) Kiểm tra. Mình phải phải di chuyển bàn tay theo bài hát  “ Twinkle Twinkle Little Star”

Trước khi mình được tiêm thuốc R (phải) 12 lần. L (trái) 17 lần.

3 phút sau khi tiêm R (phải) 18 lần. L (trái) 22 lần.

5 phút sau khi tiêm R (phải) 18 lần. L (trái) 21 lần.

2) Trị liệu phục hồi

1. Mình phải đứng trên bàn tay và đầu gối.

Mình phải di chuyển cơ thể bằng việc giữ thăng bằng (giống như làm một nửa vòng tròn)

[xoay xương chậu]

Mình phải co chân lại, xoay xương chậu, sau đó thì đi trên đôi tay, xoay xương chậu lại lần nữa, và nhấc tay lên.

* Mình không nghĩ là lại có thể để cho bàn chân di chuyển được, và xương vai của mình có thể di chuyển ở phía trong

2. Di chuyển theo phản xạ

Ngay khi mình nhấc chân lên, mình phải giữ cơ thể lại bằng bàn tay của mình. Nó sẽ giúp mình mỗi khi ngã.

* Xương vai của mình di chuyển ở phía trong, và sức nặng đẩy mình về phía trước.

3. Tập lắc bàn tay

Mình phải lắc bàn về phía sau và trước để xem xương chậu của mình di chuyển như thế nào.

Khi bàn tay phải của mình tiến về phía trước = xương chậu bên phải của mình phải tiến về phía sau.

Khi bàn tay phải của mình lùi về phía sau = xương chậu bên phải của mình phải tiến về phía trước.

Vì thế cơ bản, mình phải để cho tay và chân luân phiên dịch chuyển khi đi. Vì đối với mình…

Khi tay phải của mình ở đằng trước = xương chậu bên phải lùi về phía sau.

Khi tay phải của mình lùi về đằng sau = xương chậu bên phải lùi về phía sau.

Điều đó thật lạ. Cả chân và bàn tay của mình đều lùi lại cùng một thời điểm.

4. Sau khi đứng trên chân và đầu gối, mình phải tập chỉ đứng trên đầu gối thôi.

5. Để làm cho đúng. Mình phải cúi vai về phía sau và duỗi thẳng người bằng việc làm thẳng hàng xương sống và đầu gối của mình.

6. Mình phải tập bò.

Nhấc bàn tay phải lên -> Nhấc bàn chân trái lên -> Nhấc bàn tay trái lên -> Nhấc bàn chân phải lên.

Mình phải giữ cho chân thẳng khi nhấc lên

Đi đứng bình thường thật sự là một việc khó khăn

7. Ngồi dậy.

Bác sĩ Yamamoto nói với mình

-          Có một cậu nhóc tên là K-kun cũng sắp nhập viện ngày hôm nay. Cậu ấy cũng có cùng một chứng bệnh giống như em.

Mình đã tình cờ gặp cậu nhóc ở hành lang.

Em rất gầy và dường như đang học lớp 6 hoặc 7. Trông em giống một đứa trẻ ngây thơ và vui vẻ  không để cho căn bệnh làm buồn lòng mình.

Mình đã bảo với em từ tận đáy lòng:

-          Chị mong tiêm thuốc sẽ giúp em. Hãy hồi phục sớm nhé.

Sau khi tiêm thuốc, mình đau đầu và hay muốn nôn, nhưng có lẽ liều thuốc thật sự có tác dụng, hoặc là mình đã dần thích nghi với nó, dường như ít đau đớn hơn.

Trị liệu phục hồi rất quan trọng! Đó là điều bác sĩ Yamamoto đã nói. Mình biết mình đã cố gắng hết sức,nhưng nó thật sự quá khó. Con không bình thường…mẹ ơi, con hầu như chỉ có thể khóc.

Mình lên sân thượng một lần nữa và họ đã chụp hình mình với camera 16 mm. Cơ thể mình cảm thấy khốn khổ quá. Bác sĩ Kawabashi, em chỉ có thể đi như một con rôbốt. Thật là buồn. Khi mọi người nghỉ ngơi, bác sĩ Kawabashi đã kể cho mình nghe một trong những câu chuyện thời con nít của ông.

-          Chú đã tiểu trên đầu một giáo viên từ cái sân thượng và sau đó bị nện cho một trận.

Wow…đó thật sự là một trò đùa tinh quái….Mình không thể làm việc tương tự như thế, nhưng cái cảm giác muốn làm một việc gì đó chực trào trong mình. Ông còn kể cho mình nghe mẹo để bắt một con ve nữa (cả con cái) trên một thân cây. Ông nói đó đó là thời kì lột da của nó, nửa-trần-trụi! Mình tự nghĩ…dù gì ông cũng là con trai mà.

Mình bị sốt. 102 độ. Có phải mình sắp chết? Không! Mình không thể thua căn bệnh này được! Mình nhớ mẹ và gia đình quá. Ôi trời…mỗi lần mình cố gắng để bước thêm một bước về phía trước là luôn có chuyện xảy ra! Dường như sự mất cân bằng về tinh thần và thể xác sẽ kéo dài mãi mãi. Mình sợ già. Mình chỉ mới 16 tuổi thôi.

Mình chỉ mới chích một vài mũi tiêm thôi. Sau đó mình sẽ có thể xuất viện…đã nghĩ như thế. Thông thường, đó là là một việc tốt nhưng nó khác so với mình. Khi mình bắt đầu bị chích mũi thuốc đầu tiên, mình đã phải chịu tác dụng phụ (muốn nôn/đau đầu). Bác sĩ đã bảo rằng mũi thuốc này sẽ giúp mình, nhưng cái mong đợi có thể đi lại như mình trước đây, dường như không được đáp ứng. Bây giờ mình phải có một cuốn ghi chú khác ngoài cuốn nhật kí trường…cuốn nhật kí dành cho người khuyết tật. Bệnh của mình là do các tế bào tiểu não giúp thực hiện những động tác vật lí, làm cho mình khó di chuyển, và căn bệnh này đã được phát hiện cách đây khoảng 100 năm.

Tại sao bệnh này lại chọn mình?

Từ “định mệnh” không thể là một lời giải thích thỏa đáng!

Học kỳ 2

Lời mẹ dạy: chậm cũng ổn, phạm lỗi lầm cũng ổn, việc quan trọng nhất là con cố gắng làm hết khả năng của mình.

Mình muốn nói rằng, mình đã luôn căng thẳng! Hành vi của mình có lẽ…nhưng khi nó đến từ trong tiềm thức của mình…mình cảm thấy có một chút chua chát.

Sau buổi lễ khai giảng, mẹ và giáo viên đã có một cuộc thảo luận.

1.Mặc dù việc điều trị trong suốt khoảng thời gian nhập viện có giúp mình đỡ hơn chút đỉnh, việc hồi phục hoàn toàn vẫn là quá khó khăn, bởi vì đây là một căn bệnh phức tạp.

2. Mẹ yêu cầu có sự quan tâm đặc biệt vì mình có lẽ sẽ gây phiền hà cho những người xung quanh khi đi từ lớp này sang lớp khác, và vấn đề sẽ gia tăng, ngoại trừ để mình làm những gì mình có thể.

Ý kiến của mẹ

1. Để sách giáo khoa ở nhà và chỉ đem những trang cần thiết thôi. Chỉ đem một cuốn tập và làm các thẻ ghi chú để tách những môn học ra.

2. Đổi cặp táp thành balô.

3. Kêu taxi đến trường, vì giờ cao điểm buổi sáng rất nguy hiểm. Để đi về nhà mình phải chọn lựa, hoặc là đi xe bus, hoặc là đi taxi, tùy thuộc vào trường hợp của mình.

Me bảo:

-          Đừng làm bất cứ cái gì vội vã quá. Mẹ đã gọi đến công ty taxi rồi, vì thế con không cần phải trả thêm bất cứ khoản tiền nào.

Kỳ cục, mình là một con rệp ăn tiền biết bao nhiêu rồi…mình gây nên quá nhiều phiền toái, mình thấy hối hận quá.

Ngày thứ 13 quỉ quái

Mình đón  xe bus từ cổng trường. Mình phải đổi qua một cái xe bus khác vì thế mình đã xuống xe ở Asahibashi, băng qua đường, và đi bộ đến trạm dừng xe bus tiếp theo. Đèn chuyển sang màu xanh. Đang mưa rào. Một cậu nhóc học sinh tiểu học cho mình dùng chung dù. Mình cố gắng đi nhanh để bắt kịp bước đi của cậu bé. Đột nhiên, mình ngã thẳng xuống đất. Máu chảy từ miệng mình và làm nhuộm nhựa đường đang ướt thành màu đỏ.  Máu phun ra quá nhiều khiến mình sợ rằng mình sẽ chết, và bắt đầu khóc. Một người phụ nữ từ tiệm bánh mì ở góc đường vội chạy ra và đỡ mình dậy. Cô ấy cho mình vào trong và lau miệng mình bằng một cái khăn. Cô ấy đã dìu mình vào trong xe và chở mình đến bệnh viện gần đó. Cô nhìn cuốn sổ của mình rồi gọi đến trường dùm mình và thầy dạy mình đến. Sau khi điều trị, thầy dẫn mình về nhà. Cô ở tiệm bánh, thầy, cám ơn mọi người.

Môi của Aya sưng lên và 3 răng trước của cô ấy đã gãy mất. Khi mình chạm vào nó, tay mình vẫn còn dính màu đỏ. Mình là một đứa “con gái”. Ba răng trước của mình đã mất, và bây giờ mình trông thật xấu xí.

Căn bệnh của mình còn tồi tệ hơn cả ung thư!

Nó đã cướp đi vẻ đẹp thanh xuân.

Nếu mình không vướng phải căn bệnh quái lạ này, mình có lẽ đã có một tình yêu…mình chỉ muốn có một người nào đó để dựa vào.

Mình không thể chịu đựng hơn nữa rồi.

Kaoru no Kimi (Gửi anh trai tôi) của Ikeda Riyoko đã nói “Anh yêu em” rồi sau đó bỏ rơi người anh ấy yêu. Chẳng lẽ mình không có tự do để yêu và được yêu một người nào đó sao?

Trong giấc mơ của mình, mình có thể đi, chạy, và di chuyển hoàn toàn tự do…Trong thực tế, mình không thể làm được gì cả.

Khi mình đọc đến đoạn Nanako bắt đầu chạy, nó làm mình nghĩ rằng mình ước mong mình có thể làm được điều đó biết bao nhiêu. Có phải bệnh này như nô lệ?

Mình ngủ cả ngày hôm nay và nghĩ về khi mình ngã. K-ko-san đã hỏi mình “Cậu ổn chứ?” làm mình rất vui. Mình có lẽ sẽ phải nghỉ học một thời gian nữa.

Mình dậy lúc 7:30. Em Ako-chan chuẩn bị đi Nagoya. Em trông thật dễ thương đến nỗi khiến mình cảm thấy hờn dỗi.

Dậy sớm thật là tốt. Mình ăn mẩu bánh kem cuối cùng. Kem tan dần trong miệng thật là ngon. Ăn mà không có răng trước thật là khó. Mình phải giữ miệng chặt sao cho thức ăn không tràn ra ngoài.

Mình phải bắt đầu đến nha sĩ vào ngày mai. Mình cần phải nhanh lên và trở lại làm một Aya như trước đây. Mình đã cất tấm gương mình vẫn thường hay để trước bàn học.

Mình đọc một cuốn sách về đồ len chung với mẹ. Cái váy màu trắng mà mẹ bảo rằng đã từng đan cho mình khi mình còn nhỏ cũng có trong đây.

-          Mẹ đã đọc cuốn này và làm nó à?

-          Phải! Con có nhớ là đã bận cái áo đó vào dịp năm mới với một cái băng cột tóc thật dễ thương rồi chụp một tấm hình trước cửa không?

Nếu như mình khỏe mạnh, mình đã có thể hạnh phúc mà nói rằng “Ồ vâng…hồi đó…” nhưng mà nó giờ đã thay đổi hoàn toàn vì vậy mẹ và mình dừng cuộc nói chuyện ở đó.

Về tương lai của mình

Mẹ và mình đã cùng nói chuyện về tương lai của mình.

Theo mẹ:

-          Không giống như những người không thể thấy được hoặc tật nguyền, vẫn còn những việc con có thể làm. Vì thế, đừng từ bỏ ý chí. Con cứ luôn nghĩ là tại sao mình không thể làm được điều đó nữa, và nó khiến cho cảm xúc của con tuôn trào. Vì vậy, con phải luôn đấu tranh với chính suy nghĩ của mình. Dù những người khác có lẽ chỉ nhìn nó giống như một cái máy-như bài tập thể dục trên radio, nó thật sự là một cuộc đấu tranh trong tư tưởng của con, nó là một thử thách. Aya, mẹ nghĩ miễn là con sống mỗi ngày thật có ý nghĩa, con sẽ có tương lai. Aya, con đã khóc nhiều, và khi mẹ nhìn con khóc, mẹ cảm thấy buồn lắm. Nhưng nhìn vào thực tế, con phải hiểu rằng vị trí mà con đang đứng bây giờ và làm cho cuộc sống của con có ý nghĩa, hoặc không con sẽ chẳng bao giờ đứng được trên đôi chân của mình. Mẹ và các em sẽ giúp con những việc mà con hoàn toàn không thể làm được. Những khi chúng ta nói về chính kiến của mình, hoặc là cãi nhau, không phải chúng ta đang tiến thẳng về phía trước sao? Đó là bởi vì mọi người đều nghĩ về con như một người bình thường và một người chị. Vì vậy hãy ghi nhớ những lời tràn đầy yêu thương này để giúp tinh thần con trở nên mạnh mẽ hơn. Đây là một thử thách, để con có thể tiếp tục tiến bước khi có một ai đó bảo với con rằng có cái gì đó đang đâm vào tim con. Con học được tình yêu, và tình yêu là điều con biết được…căn bản là con được bao bọc bởi tình yêu và kiến thức như cái tên của nơi đã sinh ra con, Aichi-ken.

Khi mình nghe và chấp nhận sự thật về căn bệnh của mình, Mình đã nghĩ rằng mình nên bắt đầu  suy nghĩ tới tương lai của mình.

-          Con muốn làm một người thủ thư. Để làm được, con phải học đại học. Sau đó, con có thể nhận được bằng cấp của một người lao động cho xã hội.

-          Nhưng mà sẽ rất khó khăn nếu phải đi ra ngoài. Con nên nghĩ việc nào con có thể làm tại nhà. Ví dụ như là dịch thuật đó.

-          Con muốn viết truyện, nhưng mà vốn sống của con ngoài xã hội quá nghèo nàn vì thế con nghĩ có lẽ con không làm được.

-          Con có thể quyết định cái này sau cũng được, nhưng bây giờ con cần phải làm những gì con cần làm ngay bây giờ, và đặt hết tâm huyết vào! Phải rồi. Là tâm huyết.

-          Dạ. Con nghĩ việc duy nhất con có thể dựa vào lúc này là thành tích học tập của con.

Bạn bè

Mình đã ngắm mặt trời lặn. Một màu đỏ thẫm…

Nó lặn nhanh chóng như pháo hoa chóng tàn vậy, nhưng nó thật sự đã có một khoảnh khắc tươi sáng.

Màu sắc lúc ấy đẹp lắm. Đó là màu của một trái táo. Y-ko-chan và mình đã cùng nói với nhau “Không phải nó quá đẹp sao?” và sau đó hai đứa im lặng. Mình đã nhìn thấy đường bay của một chiếc máy bay trên bầu trời đỏ ấy.

Mình nghĩ Y-ko-chan thực sự là một người tốt.

Khi mình bảo rằng mình muốn học thêm tại nhà nó, nó đã thẳng thừng nói không. Mình cứ đinh ninh rằng chắc chắc nó sẽ đồng ý.

Nếu mình ở vào tình cảnh của nó, mình sẽ không thể từ chối nó, và mình sẽ không thể học đúng tốc độ của mình được, sau đó mình lại  phải hối tiếc vì đã đồng ý.

Căn bản, mình thiếu tự chủ.

Nếu mình nói rằng trở ngại thể xác và tự chủ bản thân có liên quan với nhau, chẳng phải đó sẽ là một cái cớ đáng được quan tâm sao?

Mình cảm thấy hạnh phúc khi có những người có thể nói ra những điều họ nghĩ và có những người lắng nghe điều mà họ muốn nói.

Bạn bè đối xử với nhau bình đẳng khiến mình rất quí trọng.

S-chan bảo mình:

-Tớ bắt đầu đọc sách cũng vì cậu đó.

Điều đó khiến mình hạnh phúc. Sẽ tốt hơn nếu mình nhận thấy rằng mình chẳng phải là một gánh nặng cho bạn bè của mình…sao?

-Aya-chan, cậu đã khóc rất nhiều vào cái lần đó, nhớ không? Cậu thật sự rất dễ thương.

-Thật ư? Wow…không có ai nói với tớ như thế trước đây. Nhưng tớ đã tự nhìn mình trong gương lúc đang khóc trước đây…và đó chẳng phải là một cảnh tượng đẹp đẽ gì.

-Uhm, tớ không đề cập đến khuôn mặt cậu. Cái cách mà cậu khóc mới dễ thương cơ.

-Haha. Thật là thô bỉ.

Cái dễ thương không phải là khuôn mặt mình, mà là cách mình đã khóc. Cả hai đứa cùng cười.

Bạn bè thật dễ thương. Mình muốn ở bên họ mãi mãi.

Đau khổ

Một người phụ nữ uống thuốc an thần nhưng vẫn sinh ra một bé gái khỏe mạnh. Cô thay tã lót và cho bé bú. Mình không chắc là mình có cảm thấy vui mừng cho cô ấy không, mình chỉ thấy lo lắng thôi.

Gân nối bắp chân với gót chân phải của mình vẫn còn cứng đơ. Mình cảm thấy thất vọng.

Việc khó khăn nhất đối với mình là phải di chuyển từ lớp này sang lớp kia. Mình phải chấp nhận sự giúp đỡ của bạn học hoặc là phải vịn vào cái gì đó khi đi suốt hành lang dài và cầu thang. Nó mất quá nhiều thời gian đến nỗi làm cho bạn mình cũng trễ giờ.

Giờ ăn trưa cũng là cả một rắc rối nữa. Mọi người đều ăn xong chỉ trong vòng 5 phút. Mình chỉ ăn được một hoặc hai miếng trong 5 phút thôi. Không chỉ có như thế, mình còn phải uống thuốc nữa. Khi mình thấy có vẻ như mình không thể hoàn tất bữa ăn đúng giờ, mình uống thuốc và nhìn quanh, nếu mình thấy vẫn còn một ai đó đang ăn, mình sẽ cố gắng ăn thêm thật nhanh. Mình tự hỏi là đã có thể ăn xong phần ăn trưa mấy lần rồi. Mình cảm thấy tồi tệ khi không thể ăn hết phần ăn trưa dành cho mình, nhưng mình không có đủ thời gian.

Khi mình cố gắng ăn phần thức ăn còn thừa lại ở nhà thì…

-          Cho Koro ăn đi. Con có thể ăn nhiều hơn vào buổi tối mà.

Aww…thật là lãng phí. Phần ăn trưa của mình = Aya + Koro.

Y-ko-chan và S-chan luôn giúp đỡ mình như hình với bóng vậy.

- Xin lỗi vì luôn gây phiền phức.

- Chúng ta là bạn mà, không phải sao?

Câu nói đó thật sự làm mình cảm thấy vui hơn nhiều lắm.

“Bạn bè là bình đẳng”. Nhưng không phải lúc nào cũng như thế. Đặc biệt là đối với mình, mình phải vượt qua được nếu không thì sẽ không thể nào sống cuộc đời của một học sinh.

Cuối cùng mình đã hiểu lí do thầy nói những lời chua chát như thế với mình: “Hãy nỗ lực hơn nữa để em có thể tự đi trên chính đôi chân của mình”.

Chỉ có một con đường dành cho mình thôi.

Mình không có quyền để lựa chọn. Mình có lẽ sẽ không bao giờ đi chung được cùng một con đường với các bạn của mình.

Nếu mình làm cho bản thân cảm thấy vui hơn bằng việc nghĩ rằng mình sẽ đi cùng chung một con đường với các bạn, con đường của chính mình sẽ biến mất…

Mình muốn đi đến một nơi nào đó…

Mình muốn đập vào một cái gì đó thật mạnh, gào thét và la lên như điên, rồi khụy xuống và cười…

Những nơi mình muốn đến.

Thư viện, rạp chiếu phim, quán cà phê ( mình muốn ngồi ở góc cửa và uống nước chanh ép). Nhưng mà cuối cùng, tự bản thân mình chẳng thể đi đến đâu cả. Mình cảm thấy quá đáng thương, đau khổ, và không thể làm bất cứ cái gì, mình chỉ có thể khóc.

Mình thành một đứa trẻ lớn xác rồi. Nhưng mình không thể phủ nhận điều đó. Đứa trẻ khóc nhè và mình đã cùng chung sống 2 năm nay rồi. Không điều gì có thể tách rời mình và nó ra.

Bây giờ, mình có thể khóc mà không gây bất cứ tiếng ồn gì. Mũi của mình cũng sẽ không chuyển thành màu đỏ nữa miễn là mình đừng khóc quá nhiều.

Không có gì tốt cả khi khóc. Nó chỉ làm mình mệt thêm thôi, làm mắt mình rát, mũi đỏ, và làm mất đi những khao khát của mình…

Gần đây, mình có xích mích với một vài người. Mối quan hệ của mình với mọi người đã trở nên phức tạp hơn. Không phải là người ta sai, chỉ là mọi việc trở nên tồi tệ hơn vì người ta không nhận thức được vấn đề. Mình nghĩ nó giống như căn bệnh của mình *nước mắt*

Chẩn đoán

Mình không thể nói lớn được nữa. Mình không biết liệu có phải tại cơ bụng của mình trở nên yếu hơn không hay là vì lượng khí mà mình hít thở ít hơn lúc trước.

Có lẽ bởi vì mình đã đặt giới hạn với những nơi mình có thể đến, nhưng mình thậm chí cũng không biết bây giờ mình muốn điều gì nữa. Nhưng…mình muốn làm một việc gì đó. Mình muốn làm một việc gì đó khinh khủng đến nỗi mình không thể nào chịu đượng được. Tay và chân mình như đang bị trói chặt. Mọi người tốt với mình lại càng khiến mình đau khổ hơn.

Y-ko-chan đã cùng mình đi vào nhà vệ sinh. Mình làm cho nó trễ mất 5 phút. Sau cảm giác là “Mình rất hối hận! Thật sự rất hối hận” thì cảm giác tức giận “Tại sao mình không thể tự làm những việc đơn giản đó được? Mình cảm thấy quá ngốc nghếch và chán nản” ngự trị trong mình.

Một nạn nhân thì cũng là một con người có trái tim mà!

Không có khả năng đế nghe cũng chẳng phải là một điều bất hạnh. Nó cũng tiện.

Mình muốn hạnh phúc, vì thế mình phải tìm một công việc nào mà mình có thể hoàn thành được hết, với một người bình thường. Mình chỉ mới 16 thôi mà. Mình vẫn còn trẻ nên hãy cố gắng lên!

Suốt buổi tổng dọn lớp học, mỗi người được phân công một công việc khác nhau. 45 học sinh, 44 người làm.

Mình không muốn nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, vì thế mình quyết định làm công việc của một thiên sứ. Mình có thể nhặt rác còn sót lại trên sàn, và thậm chí là đóng cửa sổ. Nếu mình ép bản thân, mình cũng có thể làm nhiều việc.

Mình gần như sắp thua căn bệnh này rồi.

Không! Mình không muốn đầu hàng! Cho dù mình có cố gắng giả vờ đang hạnh phúc như thế nào đi chăng nữa, khi mình nhìn thấy thầy cô, các em và bạn bè đi lại bình thường, mình đều cảm thấy đau khổ.

Mình muốn nhìn thấy một việc nào đó sẽ tác động đến mình, vì thế mình đã đi xem marathon một mình. Nhưng, nó chỉ làm mình cảm thấy thêm tuyệt vọng mà thôi. Mình cảm nhận một nỗi buồn u uẩn trong chữ “chạy”. Những đứa bạn đang dần rời bỏ mình. Mình đã bắt đầu nhận ra có một cơ thể không khỏe mạnh thật là bất tiện.

Mình quyết định đọc những cuốn sách mà mình thích trong suốt lúc ngồi dự bị ở giờ thể dục.

Mình cố gắng ghi nhớ những gì mình có thể học được từ cuốn sách “Chào Cô” (Ojyousan Konnichiwa) của Kusanagi Taizou.

Bây giờ, mình đang đọc “Tôi 20 tuổi” (Bokuwa 20 sai) của Oka Shinji với suy nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tự tử.

Mình không thể sống mà không suy nghĩ. Mình không thể đơn thuần nói “Ồ…vâng…”

Thậm chí cả đi…mình nghĩ về con đường tốt nhất dành cho mình là gì, hoặc là có phải con đường mình đang đi còn chưa đủ chông gai, hoặc mình sẽ dọn sạch hết…Nghĩ về những việc mình có thể tự làm một cách hiệu quả nhất.

Dù mình cảm thấy hối tiếc cho Aya.

Nhưng mặt khác thì vẫn còn những điều tốt mà!

Mình không thể tiếp tục  sống nếu như không có suy nghĩ như thế.

Cơ thể mình đang dần trở nên cứng đờ hơn. Mình không biết liệu có phải là do mình bị cảm lạnh, hay là bởi vì căn bệnh này đã trở nên tệ hơn không, nhưng mình đã ngã thậm chí khi đang dựa vào một cái gì đó. Quá nguy hiểm cho mình khi đi ra ngoài đường. Bây giờ, mẹ phải lái xe chở mình đến trường. Trước khi đi làm, mẹ giúp mình xuống xe ở trường. Mình dựa vào vai mẹ để mẹ dẫn mình đến tủ lấy giày. Khi mình bận Uwagutsu (mọi người khác đều có dép lê), mẹ đã chạy lên phòng học của mình ở lầu hai để bỏ cặp và thức ăn trưa ở đó. Mình thì nắm tay vịn chậm chạp bước lên lớp.

Sau giờ học, mình phải đợi đến 6 giờ tại cửa hàng kẹo ở ngay con đường đối diện trường. Cô chủ shop kẹo tử tế bảo mình:

-          Em có thể vào trong làm bài tập hoặc đọc một cái gì đó.

Lũ nhóc lúc đó đang trên đường về nhà từ trường, để giải trí, tụi nó vào cửa hàng và…làm mình có chút nguợng ngùng nhưng mình ráng chịu đựng vì không còn sự lựa chọn nào khác.

Mình lại ngã khi đi đến lớp. Có một vết xước nhẹ bên thái dương phải.

S-chan đã giúp mình đứng dậy. Trước khi mình có thể nói: “Cám ơn”, nước mắt mình bắt đầu trào ra khóe mắt và mình không thể nói một lời nào cả.

Hai giờ trống (khoảng thời gian lúc mình ngồi đợi tại tiệm kẹo)

Thật là đáng sợ khi phải trải qua hai giờ đồng hồ như đang ở trong một giấc mơ ban ngày lúc mình nhìn mọi người vào và lắng nghe họ trò chuyện. A..aa..lãng phí thời gian quá.

Khi mình đón xe bus đến trường, thật đau đớn, nhưng mình cảm thấy được giống “con người” hơn

<Sau lưng mình>

Khi mình bước đi (dĩ nhiên có bạn bè đỡ cho mình đi)

Mình cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.

Mình tiếp tục bước đi nhưng cảm thấy có chút bất an.

Lúc mình quay lưng lại, đột nhiên nghe một giọng nói: “Tội quá….Cô bé đó là người khuyết tật à?”

Mình không muốn lớn nữa

Thấy mình khóc nhiều quá, mẹ trách mình :

-          Chỉ có con nít mới khóc để cho người ta biết nó cần gì thôi. Con làm mất mặt học sinh cấp 3 quá!

Mình cảm thấy buồn hơn và tiếp tục khóc (giống như một con cừu non lạc trong rừng)

Emi-chan yêu dấu (dì của mình),

Emi-chan ơi, sao Aya lại khóc nhiều như con nít vậy? Sao con không thể cười như trước đây? Con muốn quay lại quá khứ.

Con muốn tạo ra cỗ máy thời gian và dùng nó quay lại quá khứ. Nhìn con chạy, đi và chơi đùa với dì…nhưng sau đó, con lại phải quay về với thực tại.

Con thật sự phải đối mặt với hiện tại?

Con không muốn lớn nữa đâu!

Thời gian…xin dừng lại! Nước mắt…hãy ngừng rơi!

Ahh…Aya dường như không thể ngừng khóc

Bây giờ là 9 giờ tối. Thời gian vẫn cứ trôi đi dù con có phá hết tất cả đồng hồ trên thế giới này.

Con không thể dừng lại thời gian nhưng chỉ cần con sống là đã đủ rồi.

Đó không phải là đầu hàng…Chỉ là con không thể làm gì ngăn việc đó lại.

Mình thích đi bộ làm sao.

Năm lớp 7, mình đi từ nhà đến trung tâm văn hóa khoảng 5 km.

Nếu như mình hái một đóa hoa khi đi, và ngắn nhìn bầu trời xanh,mình sẽ thấy không còn đau đớn chút nào nữa khi bước đi.

Mình thích đi bộ hơn là đi xe đạp hay xe hơi.

Giá mà mình có thể tự đi…

Một người bạn nói với mình rằng nó cảm thấy như một đứa trẻ tệ hại khi ở một mình. Một đứa bạn khác lại bảo rằng cảm thấy thật là chính mình hơn khi một mình suốt cả ngày.

Khi một mình…Mình không thích ở một mình, cảm giác đó thật đáng sợ!

Mình tự hỏi mục đích sống của mình là gì.

Mọi người luôn giúp đỡ mình, nhưng mình không thể làm gì đáp trả lại.

Với mình, học là nguồn tri thức của cuộc sống, nhưng mình chẳng thể tìm ra được điều quan trọng gì hơn ở nó.

Mình không thể đi trên đại sảnh dù nó chỉ dài có 3 mét.

Không thể là người sống theo suy nghĩ của bản thân?

Không thể đi, chỉ có nửa thân người phía trên là hoạt động?

Mình muốn như không khí. Nó có trái tim nhân hậu mà khi lòng nhân từ của nó tuôn trào, mọi người sẽ nhận ra nó quan trọng như thế nào với họ, một khi nó biến mất.

Mình muốn trở thành người như thế.

Lớp mình mới đổi chỗ, bây giờ mình ngồi ở trước cột tường.

Mình cần phải suy nghĩ lối đi nào khi mình vào lớp trễ. Mình cần phải cẩn thận với sức khỏe mình hơn nếu không thì mình sẽ ngoác miệng to vì mũi đã bị nghẹt cứng, và cảm thấy mệt mỏi.

Bữa ăn nhanh, mình đã ăn khoai tây chiên nướng. Thật sự rất ngon.

Chỉ khoảng 2:30 là dường như mặt trời muốn lặn rồi.

Mình đã không để ý rằng có rất nhiều hoa anh đào rơi từ núi Inari.

Ôi nó làm mình nhớ! Cây dương xỉ trong trường đang sang mùa!!

Đi…bằng cách dựa vào vai bạn và đến đại sảnh thì mình đã té ngẽ khi mình ngước nhìn lên.

Hôm nay là ngày họp khu dân phố. Mình rất vui là ba mẹ không đến. Mình trông chẳng giống một người mẹ chút nào.

Mình cảm thấy buồn vô vọng và nước mắt mình bắt đầu rơi khi họ nhìn mình từ đầu đến cuối với đôi mắt suy xét như muốn nói: “Ở đây có một người khuyết tật”.

Có ai mà muốn chọn một cơ thể như thế này! Mình không thể làm được gì ngoài việc khóc trong bữa ăn tối, khi mình bắt đầu nghĩ về những người mẹ đến họp ở khu dân phố.

Con biết khóc là vô ích, con xin lỗi mẹ.

Mình đã đi đến buổi gặp mặt phụ huynh-giáo viên cùng với mẹ. Nếu như mình cố gắng hơn chút nữa ở môn toán, mình sẽ đứng đầu lớp! Hãy cố lên, Aya-chan!

11:00 giờ rồi. Mình có thể nhận thấy nửa vầng trăng đang mỉm cười qua phía đông ô cửa sổ.

Mình tự hỏi mình có thể tắt đèn và cầu nguyện được không.

Học chung với những người bạn khỏe mạnh, đôi lúc mình cảm thấy buồn đến mức không thể ngăn lại được. Tồi tệ lắm.

Nhưng, khi mình nghĩ theo cách khác,mình thấy nỗi buồn đó lại là động lực để mình học tập chăm chỉ hơn.

Mình yêu Higashi-kou (Trường trung học phổ thông Aichiken-ritsu Toyohashi Higashi), thầy cô,S-chan,Y-ko-chan,M-e-chan, mình yêu mọi người.

Mình cũng yêu senpai đã đưa sôcôla cho mình khi mình đợi ở tiệm kẹo!

Quyết định

Mẹ đã dẫn mình đến một trường khuyết tật, ở Okazaki. Mẹ đã kể mình nghe về trường đó, mình không thể hiểu tại sao mình lại khóc không ngừng khi đó.

Em gái đang học tập rất chăm chỉ vì bài kiểm tra tuần tới. Mình thì không làm gì, mình chẳng thể nào dứt được suy nghĩ về trường khuyết tật đó.

Thật lòng, mình biết mình không thể học ở Higashikou trong ba năm. Nhưng mình cũng không biết gì về trường khuyết tật. Đó là một thế giới vô thức đối với mình. Colombus và Gama chắc đã đến thế giới mới với bốn niềm hi vọng và sáu nỗi sợ hãi.

Hi vọng

1.Mình sẽ có thể thấy một tương lai tươi sáng hơn

2.Mình sẽ tự lập

3. Điều kiện và môi trường để sống, học tập tốt hơn

4. Mình sẽ kết bạn với những người bạn khuyết tật.

Sợ hãi

1.      Mình sẽ ít giống người bình thường hơn

2.      Mình không biết là mình có thể sống hòa hợp với những người bạn mới không

3.      Chia tay với những người bạn trung học phổ thông.

4.      Mọi người (xã hội) sẽ nhìn mình thế nào (bởi vì đó là một trường khuyết tậ)

5.      Bạn trai

6.      Sự thay đổi trong gia đình.

Mình tự hỏi là nhỏ em có nhớ mình không,nếu mình phải đi xa và ở nội trú. Và em trai…cho dù chỉ là thỉnh thoảng thôi, em có nghĩ về mình không? (Cảm giác này khiến mình thấy muốn tự tử hoặc làm việc gì đó tương tự)

S-chan đã sống một mình trong suốt năm học đầu tiên, bởi vì nhà của nó ở xa và không thể đi lại thường xuyên bằng xe bus được. Lí do có lẽ khác mình, nhưng mình có thể hiểu được cảm giác cô đơn của nó.

Một con côn trùng lớn đang vo ve nơi cửa sổ. Những con vật bay trong mùa đông cần phải bị giết. Nhưng khi mình nghĩ đến việc nó sẽ sinh rất nhiều đứa con trong mùa hè, mình không nỡ giết nó, và mình cảm nhận được sự quan trọng của “cuộc sống”.

Mình nhìn lớp học mới đang xây qua khung cửa sổ. Mình tràn đầy cảm xúc khi tự nhủ “Ahh đó là Higashikou”.

Khi mình nhìn lên bầu trời, có một ánh trăng bạc.

Mẹ nói:

-          Con không phải chọn bệnh tật. Vẫn còn nhiều việc con có thể làm, thậm chí dù con là người khuyết tật. Nếu như con là một người không chịu khó suy nghĩ, con sẽ không nhận ra sự tốt bụng và ấm áp nơi mọi người, điều mà con nhận được đầu tiên sau khi bị bệnh.

S-chan và mình đã cùng trò chuyện với nhau trong ánh chiều bên bờ hồ, cùng lắng nghe tiếng chim ca.

S-chan bảo:

- Aya-chan, cậu thật là kì lạ. Cậu đã nói : “ Bầu trời rất đẹp, nó quá xanh” và dễ ngạc nhiên vì điều đó. Tớ nghĩ cậu trái tim cậu thật thanh khiết.

Mình đã hỏi nó:

- Vậy có người nào khiến cậu được là chính mình khi cậu ở bên họ không?

- Uhmm… có lẽ là em gái hoặc em trai của tớ, bởi vì tớ là một người kiêu ngạo. Nhưng mà tớ là chính bản thân mình nhất khi tớ ở một mình.

S-chan thì chọn sống một mình. Aya thì bị bắt phải xa gia đình.

Thật là sự khác biệt lớn…

< Chị học sinh lớp 12 và cái răng nanh >

Có một chị trong câu lạc bộ sinh học với mái tóc thắt nơ rất yêu chuột. Mình đã đi với chị ấy đến thư viện. Mình đã tự đi trên chính đôi chân của mình! Mình đi rất chậm…nhưng chị ấy vẫn cùng đi với mình, giữ tốc độ đi bằng với tốc độ của mình. Chị có 44 con chuột ở nhà. Chị đã kể cho mình nghe về lần đầu tiên chị có một con chuột:

-Tên của nó là Nana. Nó là con cái. Nó chết vì bị ung thư vú. Con chuột cũng giống như người khi bị bệnh, và rồi chết. Thật là buồn khi nhìn thấy một con vật chết.

Mình không biết gì về chị ấy. Mình có thể hỏi những người học lớp trên hoặc thầy cô, nhưng mình không có ý định hỏi họ, bởi vì mình thích biết nhiều về chị ấy hơn qua chính những câu chuyện chị kể.

Mình lại có thể nói chuyện với chị ấy.

Mọi người gọi chị là Sa-chan.

Gia đình chị gồm có ba,mẹ, em gái, và 44 con chuột. Trong vườn của chị, có một phần mộ dành cho những con chuột và chị đã trồng cỏ trên đó.

Trong tiếng Pháp, cỏ lưu ly được dịch thành một con chuột. Sa-chan bảo rằng vì cỏ lưu ly nhìn có vẻ giống chuột.

- Chị (chị ấy sử dụng chữ boku khi nói dù chị là con gái) nghĩ rằng khi một người nào đó chết, nghĩa là họ chết thay mình. Em (Aya) có một cái chân không biết nghe lời. Vì vậy, chị nghĩ rằng mình cần phải sống hết mình thay cho em.

-          Chị tin rằng con người có sức mạnh đặc biệt (mình chỉ cúi đầu và lắng nghe chị).Chúng ta là con người có sức mạnh đặc biệt, vì vậy với người mù, họ không phải là những người không nhìn thấy, chẳng phải họ là những người có sức mạnh siêu nhiên sao?

Sa-chan nói không sai. Mình yêu chị ấy! Nhưng mà cả Sa-chan lẫn Aya đều sẽ không còn ở Higashikou năm sau nữa.

Trong giờ học Ngữ Anh, K-chan khóc và nói rằng nó rất thất vọng (điểm kiểm tra của nó quá thấp).

Thầy thấy vậy liền bảo:

-          Đừng khóc! Lẽ ra em phải nên cố gắng hơn ngay từ đầu rồi.

Thật là đáng sợ. Chỉ cần nghĩ rằng mình sẽ không còn bao giờ vướng vào rắc rối dù điểm thấp như thế nào, cũng làm mình buồn.

Mình kể cho Sa-chan nghe về lần mình thấy cơ thể ấm lên khi chơi thể thao.

-          Chơi xô đẩy là nhất.

-          Thậm chí là trong bóng đá và bóng rổ, em không cần phải chạm vào trái banh, em chỉ cần chạy.

Mình cảm thấy ngượng ngùng khi huyên thyên về việc mình không còn làm được nữa.

Mình đã xem phim điện ảnh “Hoa Huệ Trên Cánh Đồng” ở trên tivi.

Mình tin vào Thượng Đế. Nghĩ rằng Người chỉ đang thử thách mình bằng những khó khăn này thôi làm cho mình cảm thấy thanh thản hơn. Dù như thế nào, mình cũng không muốn quên cảm xúc này.

Đã gần sang năm mới rồi. Đã có rất nhiều người giúp đỡ và chăm sóc mình năm nay. Dường như năm mới này sẽ là một năm khó khăn…chiến đấu với chính bản thân mình. Bởi vì bây giờ Aya không thể chấp nhận được mình là một người khuyết tật. Mình không muốn như thế. Mình sợ lắm. Nhưng mình không thể tiếp tục chạy trốn! Nếu như mình có phải vào trường khuyết tật…

Mình sợ hãi mỗi khi nghĩ về việc học ở trường khuyết tật. Có lẽ thật sự nó là một nơi tốt vì có nhiều người khuyết tật giống mình. Nhưng mình vẫn muốn ở lại Higashikou.

Mình muốn học với mọi người.

Mình muốn học thêm nhiều thứ và trở thành một người vĩ đại.

Mình không muốn nghĩ rằng sức khỏe sẽ đẩy lùi mình về phía sau.

Mẹ thi thoảng lại nói về trường khuyết tật.

Aya có khả năng tự làm những việc mình muốn dù hơi mất nhiều thời gian.

Mẹ bảo mình rằng mình sẽ thay đổi từ người được người khác giúp đỡ thành người giúp đỡ người khác.

Mình đang phải quyết định một việc lớn và thời gian ngày càng tới gần.

Cuộc cách mạng

Mình đã quyết định sẽ chuyển trường

Mình luôn tự nhủ với bản thân rằng phải đặt dấu chấm hết trước học kì thứ 3.

<Kí ức 1>

Thầy N, cho đến hôm nay, em rất kính trọng và tin tưởng thầy. Vậy nên, mình đã giận lắm  khi chỉ có thể kết thúc như thế.

Thầy có thể trực tiếp nói với mình:

-          Em nên đến trường cho người khuyết tật, bởi vì ngôi trường này không thể chăm sóc cho em được nữa.

Thay vì nói với mẹ mình:

-          Cháu sẽ mất thời gian nhiều hơn để học từ lớp này lên lên lớp kia.

Nếu như thầy nói thẳng với mình, mình sẽ dễ dàng quyết định hơn.

Đừng nhìn chằm chằm em như thế! Kỳ cục, thầy làm em phát cáu lên.

Thầy hỏi mình:

-Mẹ em đã kể em nghe chuyện gì chưa?

Tại sao thầy lại giấu em mọi chuyện! Hãy nói cho em biết đi!

Mặc dù cuộc sống của em là một sự tiếp nối những khó khăn ngày qua ngày, nhưng tại sao thầy không thể lắng nghe những điều em nói, để em có thể cảm thấy thanh thản hơn một chút khi rời trường này.

Nếu như thầy để em nói, em sẽ có thể dễ dàng nói rằng em sẽ chuyển trường vào năm học thứ ba…

Em đã có ý định đến trường khuyết tật từ tháng tư nhưng…

Em muốn rời trường với sự tự tin nhưng bây giờ, em thậm chí không thể làm được điều đó.

Em không thể bỏ lại cảm giác này…

<Kí ức 2>

Mình đã nói chuyện với S-chan

-          Tại trường khuyết tật, cậu sẽ không còn trở nên đặc biệt nữa, không còn đau buồn như trước đây nữa. Nhưng…nếu như cậu khao khát muốn làm việc đó nhanh chóng, cậu có thể làm, vì thế tại sao cậu vẫn chưa có một động thái gì về việc này?

Mình cảm thấy như có một con dao sắc bén đâm xuyên vào người.

Tình bạn giữa mình và nó luôn bền vững vì  99% tốt bụng và 1% khắc nghiệt của nó, vì vậy mình đã không khóc.

Cảm xúc của mình như bị tê liệt khi mình quá sốc.

S-chan đã dạy mình “suy nghĩ”.

Mình như được tái sinh.

Dù về thể xác, mình là người khuyết tật, nhưng mình nghĩ trí thông mình của mình cũng giống như một người khỏe mạnh.

Trượt chân khi đang đi cầu thang và ngã…nó chỉ đơn giản là thế thôi mà.

Bạn mình và thầy cô đều khỏe mạnh. Sự thật đó làm mình buồn, nhưng mình không thể làm gì để thay đổi sự khác biệt này.

Mình sẽ phải rời Higashikou và phải sống “một mình”, đem theo hành lí nặng chịch, bị gọi là người khuyết tật.

Mình ít nhất đã cần 1 lít nước mắt để ra quyết định này và sẽ cần nhiều hơn nữa trong tương lai.

Mình không muốn khóc nữa.

Cảm giác thất bại làm mình thấy tuyệt vọng

Nếu mình thấy tuyệt vọng, vậy thì hãy làm điều gì đi!

Mình không thể tiếp tục thua cuộc.

Mình đến khám bác sĩ lần đầu tiên sau năm mới.

Mình cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút sau khi trò chuyện với bác sĩ Yamamoto.

Sự sôi nổi trào dâng trong mình

Mẹ nhanh chóng nói về việc chuyển đến trường khuyết tật.

Bác sĩ bảo rằng mẹ nên hỏi thêm ban giáo dục.

Mình bắt đầu lấy lại hi vọng, dù nó chỉ như những bọt nước.

Mình chợt nhớ ra dạo gần đây mình hay nổi loạn

Bạn (trong mình) đã dựa dẫm vào mọi người quá nhiều

Mình mới nhận ra điều đó.

Bạn đã luôn lợi dụng mọi người xung quanh bạn.

Đó là lí do tại sao bạn của bạn cảm thấy quá mệt mỏi. Bây giờ, đã quá muộn để nhận ra điều này rồi

Mẹ và mình đã ăn bên ngoài tại “Asakuma”-nhà hàng mà mình và mẹ đã lâu rồi không đến ăn. Mẹ đã kể cho các em nghe về việc mình chuyển trường. Mình cảm thấy tức lắm:

- Tụi nó đã biết cả rồi, mẹ không cần phải kể.

- Đó là sự thật, Aya. Con là người sắp phải chuyển đi rồi, nhưng đó không chỉ là việc liên quan đến bản thân con. Nó là việc quan trọng cho tất cả chúng ta cùng suy nghĩ, giúp đỡ và động viên lẫn nhau, để giải quyết vấn đề gia đình. Mối dây liên kết này rất quan trọng.

Tốt hơn là để tự mình. Mình bắt đầu thấy chẳng có gì phải phấn khích cả.

Thịt trong hamburger rất ngon. Mình đã ăn kem, trong thời gian ăn tráng miệng chỉ có mấy giây.

W-kun, O-kun, D-kun, cảm ơn các cậu vì đã “chào” tớ. Điều đó khiến tớ thực sự hạnh phúc. M-kun, cảm ơn cậu vì đã xách giỏ cho tớ.

Mình cũng đã “chào” H-kun…

Năm vừa rồi trôi qua rất dài.

Mình thực sự yêu những ngày tháng ấy cùng với mọi người. Mình đã sẵn sàng.

Tạm biệt và bảo trọng…

Sắp xếp suy nghĩ

Danh sách xếp lớp 12 đã được thông báo.

Tên mình không còn trong đó nữa.

Mình đã quyết định, nhưng sao điều đó vẫn khiến mình thấy buồn.

Giá mà mình có thể khỏe lại…

Vượt qua nó đi chứ! Bạn định cứ như thế này đến bao giờ?

Bạn phải tự tin rằng bạn, chính bạn CÓ THỂ vượt qua căn bệnh này!

Mình không thể viết được nhiều hơn nữa…có phải đây là dấu hiệu căn bệnh đang trở nên tồi tệ hơn?

Không sao đâu nếu bạn ngã.

Bạn vẫn có thể đứng dậy mà.

Tại sao bạn không ngước nhìn lên bầu trời, khi bạn đang ở dưới đây

Bầu trời vẫn trải dài mênh mông trên đầu bạn

Bạn có thấy nó đang mỉm cười với bạn không?

Bạn vẫn sống.

Mình đã khóc trước các bạn.

Mình rất buồn khi thầy giáo ở câu lạc bộ hỏi mình:

-Có phải em sắp rời trường?

Nó thật khiến bạn cảm thấy đáng khóc? Đâu chỉ những người xung quan bạn buồn, chính bản thân bạn cũng cảm thấy trống rỗng phải không?

Vậy thì hãy ngừng khóc! Bạn trông dễ thương hơn khi cười.

Và nếu như bạn có điều gì muốn nói, hãy nói trước khi bắt đầu khóc!

Bây giờ, mình cảm thấy vô dụng.

Mình sẽ bỏ tắm và đi ngủ luôn.

Ngày mai, mình sẽ đến phỏng vấn ở trường khuyết tật.

Đã quyết định rồi nên đừng khóc nữa.

Mình tiếp tục hi vọng và cầu mong sẽ trở thành người tốt hơn.

Trường khuyết tật…cái tên đã mang theo một hình ảnh đen tối…

Tại sao không cho nó một cái tên khác?

Có lẽ trong trường sẽ có việc giúp đỡ điều dưỡng sức khỏe, nhưng mà trong xã hội thì chắc chắn là không…

Trao đổi với thầy giáo

-          Thầy nghĩ là em có thể tiếp tục học tại trường Higashikou với trình độ thấp của người khuyết tật…Thầy tự hỏi là như thế thì có giải quyết được chuyện gì không nếu như em thực sự không vướng phải trở ngại nào khi vào lớp. Em thật cảm thấy hài lòng? Bởi vì trình độ học vấn trung bình của một trường khuyết tật thật sự khá thấp.

Mình khóc thầm “Mình không muốn nghe những lời như thế này nữa!Mình không cần bất cứ sự đồng cảm nào!”.

Quả thật, mình có một chút hi vọng mỏng manh khi bác sĩ Yamamoto gọi cho Ban Giáo Dục. Nhưng họ trả lời rằng quyết định là tùy vào hiệu trưởng.

Mẹ nói:

-Chúng tôi đã được người ta nói cho biết là Higashikou không thể tiếp tục nuôi dạy cháu nữa, vì thế chúng tôi chẳng thể làm gì. Đi đến quyết định này là rất khó khăn với Aya, nhưng tôi muốn cháu có hi vọng và bắt đầu một cuộc sống mới. Aya chính bản thân cháu cũng đưa ra quyết định này. Vì vậy, hãy để chúng tôi tiếp tục thực hiện quyết định mà chúng tôi đã lựa chọn.

Thật lòng, mình vẫn có một mối dây liên hệ với Higashikou, nhưng khi lắng nghe từng lời mẹ nói, suy nghĩ của mình đã nhập làm một với mẹ.

Chỉ cần mẹ ủng hộ. Mình sẽ có thể tiếp tục.

Chúa ơi, con sẽ lắng nghe lời mẹ. Con cảm thấy một tình yêu sâu nặng trong hành động của mẹ. Con sẽ trở thành một người tốt hơn và mạnh mẽ hơn.

Trên đường về nhà, mình ghé qua nhà Emi-chan. Mình đã gọi báo trước khi mình đến cho dì nên dì đã chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho mình. Khi mình đến đó, mọi người đều đang đợi mình.

Mình đã rất muốn cố gắng hết sức cho bài kiểm tra cuối cùng, nhưng có quá nhiều chuyện đã xảy ra nên mình không thể tập trung được.

Mình không thể ngăn được suy nghĩ về “cây mộc qua đã nở hoa” trong lớp…màu hoa thật là đẹp, nhưng  tại sao nó lại mang cái tên đó?

Cô Motoko nói:

-          Cho dù em quyết định vào trường khuyết tật hay ở lại Higashikou, quyết định sau cùng vẫn nằm trong tay em. Điều đó có ý nghĩa sống còn.

Nhưng mình đã tự nhủ với bản thân “Mình không có sự lựa chọn nào khác ngoài vào trường khuyết tật. Mình muốn ở lại Higashikou, nhưng ngôi trường này không cho phép, bởi vì họ nói mình không thể bắt kịp với cuộc sống học đường. Vì thế, nó thật sự không phải là quyết định của mình. Cô chỉ đang nói mọi chuyện theo cách tốt đẹp hơn thôi”

Cô Motoko lại tiếp tục:

-          1. Hãy vững vàng. Hà khắc với bản thân và đừng để bất cứ ai nghĩ rằng người khuyết tật là bẩn thỉu.

2. Quí trọng những người bạn của em.

3.Trong tương lai, em nên tập đánh máy.

4. Đừng quên Higashikou.

Mình đã không nói gì với cô, nhưng mình vẫn cứ lặp lại điều cô dặn và cảm xúc của mình về những lời nói đó trong tâm trí.

Mọi người xung quanh mình, tấn công mình bằng từ “khuyết tật”. Mình đã ép bản thân suy nghĩ rằng trường khuyết tật là nơi duy nhất dành cho mình, cố gắng để trấn an bản thân và ra quyết định chuyển trường.

Mình nhìn lại hai tháng trước lúc suy nghĩ về trường khuyết tật bắt đầu xuất hiện trong mình. Mình đã quyết định việc này theo cảm tính, nhưng mình đã nhận ra thực sự mình vẫn chưa sắp xếp được suy nghĩ. Đó là lí do tại sao tâm lí mình chưa vững.

Mình đọc Kinh Thánh. Mình đồng ý với những lời của Chúa Jesus và cố gắng bình tĩnh…Con xin lỗi Chúa, con vẫn thiếu lòng trung thực.  Thật khó để trở thành con chiên ngoan đạo.

Được rồi, mình sẽ chính thức suy nghĩ lại các lí do theo lí trí

< Lợi ích khi học ở Higashikou>

1. Cho mọi người thấy rằng những người như mình vẫn có thể sống trong môi trường học đường bình thường (nhận được sự quan tâm để giúp đỡ lẫn nhau)

2. Nỗi lo sợ khi so sánh cơ thể khuyết tật của mình với người khỏe mạnh bình thường sẽ trở thành động lực cho mình cố gắng hơn.

3. Mình có thể học được rất nhiều điều từ thầy cô và các bạn.

<Đổi lại>

1.      Mình không thể theo kịp lịch học.

2.      Mình có thói quen dựa dẫm vào các bạn và thầy cô.

3.      Mình chỉ có thể chơi với một nhóm bạn và không thể hoà nhập với số đông còn lại (Khả năng của mình có giới hạn)

4.      Mình sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người vì mình không giúp được gì cả trong giờ vệ sinh.

<Lợi ích khi học ở  một trường khuyết tật>

1.Mình có thể sống tự lập.

2. Ít trở thành gánh nặng cho mọi người xung quanh.

3.Mình có thể nghĩ đến tương lai.

4. Có được những kĩ năng cần thiết cho cuộc sống.

5. Vì đều là học sinh khuyết tật, mọi người có thể đồng cảm với nhau.

<Đối lại>

1.      Bắt đầu dùng cụm từ “khuyết tật” như lời biện chữa.

2.      Ít có dịp gặp những bạn khỏe mạnh.

3.      Tốc độ học chậm hơn.

————-

Chú thích về tên cây mộc qua: trong tiếng Nhật gọi là boke. Từ boke nghĩa là ngốc nghếch, khờ dại hoặc ngu đần, đó là lí do vì sao Aya tự hỏi một loài hoa đẹp lại có một cái tên như thế (Kiwi)

Tạm biệt

4 ngày nữa là đến lễ bế giảng rồi.

Dường như mọi người đã gấp một ngàn con hạc cho mình (đó chỉ là suy đoán của mình).

Mình sẽ giữ mãi trong tim hình ảnh I-san và G-san đang gấp những con hạc cho mình để mình không bao giờ quên dù chúng mình có nói lời chia tay.

Mình cảm thấy hạnh phúc vì mọi người đều cầu mong mình hạnh phúc…nhưng mình muốn họ nói: “Aya-chan, đừng đi!”.

Trái tim mình tràn đầy lòng căm giận với những người bạn đã không nói lời đó với mình và cả chính bản thân mình, vì đã không cố gắng hơn để mọi người nói lời đó với mình.

Nhưng…để giữ lời hứa với cô Motoko (không được nghĩ xấu về bạn của mình), mình đã không nói gì cả.

Khi mình kể mẹ nghe, mẹ bắt đầu hát:

Hãy quên đi quá khứ. Nếu như bạn tiếp tục nhìn lại, bạn sẽ không thể tiến về phía trước. Ba bước tiến và hai buớc lùi. Cuộc sống là ~

Mình bắt đầu cười.

Một người bạn đưa cho mình trái mè. Nó có màu cam.

Mình yêu màu cam…Nó gợi cảm giác ấm áp làm sao.

Mình đã nói chuyện với cô Motoko lần cuối.

Cô đã lắng nghe tất cả lời than vãn của mình.

-          Đừng quá khó khăn với bản thân. Cuộc sống nào đâu chỉ có học và trường lớp. Em có thể làm gì cho xã hội nếu như em chỉ có học vấn? Học chỉ là một con đường thoát thân cho em thôi. Em có thể tránh việc cầm cặp, rửa chén và chỉ tập trung vào việc học…cô đúng chứ? Đó là lí do vì sao cái nhìn của em về cuộc đời quá hạn hẹp. Em cần phải làm một cuộc cách mạng. Em nên hạnh phúc vì ít nhất là em đã có thể học ở trường bình thường trong một năm. Tại trường khuyết tật, có những đứa trẻ sống trong bệnh viện cả đời. So với chúng, em còn được va chạm với sự khắc nghiệt của xã hội, vì vậy em biết được là không nên lúc nào cũng dựa dẫm vào mọi người. Với tuổi 16, em vừa có suy nghĩ chưa trưởng thành, vừa có suy nghĩ trưởng thành. Em là một người mất cân bằng. Đó là bởi vì em vẫn chưa có đủ trải nghiệm cho cuộc sống ở tuổi 16. Bây giờ vẫn chưa muộn đâu, vì thế đừng bỏ cuộc. Hãy đi và lấy lại những gì em đã mất ở trường khuyết tật, những thứ mà em đã không thể lấy lại ở Higashikou. Em thậm chí còn có thể đùa giỡn. Em có thể làm được! Nhưng, sẽ tốt hơn nếu là ở Higashikou khi em muốn ở lại.

Mình rất biết ơn khi được gặp một giáo viên tuyệt vời như vậy. Mình chào “tạm biệt” cô với một nụ cười thật tươi.

Khi đợt kiểm tra kết thúc, sẽ không có ngày nào học trong trường cho đến lễ tổng kết.

Ba mẹ đã có ý định tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho bạn bè và tất cả những người đã giúp đỡ, ủng hộ mình trong năm qua.

Chúng mình đã trò chuyện, chơi bài poke và chơi gomoku narabe.

S-chan tặng mình một tách cà phê, Y-ko-chan đưa cho mình một hộp nhạc, và A-ko-chan tặng mình một đóa hoa khô.

Mẹ đã đưa cho cả bọn, mỗi đứa một cây bút bi và nói:

-          Chúc may mắn trên con đường học vấn của các con. Bác sẽ rất vui nếu như thỉnh thoảng  các con nhớ về Aya khi nhìn cây bút này.

Cả bọn đều im lặng. Khi mình nhận ra đây là lúc “tạm biệt” thật sự, nước mắt mình bắt đầu rơi, nhưng mình cố ngăn nó lại. Mình đã tự hứa là sẽ không nói lời tạm biệt trong nước mắt.

Mình đã thật sự có một khoảng thời gian rất vui vẻ, nhưng lúc mọi người đi, mình cảm thấy cô đơn và khóc như một đứa con nít.

————

Chú thích: Gomoku narabe (5 hòn đá 1 hàng) là  trò chơi với những viên đá trắng và đen. Bạn thắng trò chơi khi có được 5 hòn đá cùng màu trong 1 hàng. (Kiwi)

Hồi Tưởng và Hối Tiếc

Thời điểm cuối cùng đã đến!

Đó là ngày 22/3. Buổi lễ bế giảng trôi qua nhanh. Khi mình bước vào trong phòng học, mọi người đã viết những lời chia tay lên một tấm giấy cho mình.

Mình muốn thét lên: “Cám ơn mọi người vì đã luôn giúp đỡ mình! Mình sẽ không bao giờ quên các bạn. Mình sắp chuyển đến một ngôi trường mới, nhưng mình sẽ cố gắng hết mình. Mình hi vọng các bạn sẽ không quên mình-Aya, một bạn gái khuyết tật”…nhưng mình không thể ngừng khóc.

S-chan, Y-ko-chan…

“Đôi lúc thật khó khăn khi cứ phải giúp đỡ Aya”. Giáo viên đã nói với mình điều mà những người bạn đã nói ngày hôm ấy.

Mình không biết tại sao mình chưa bao giờ nhận ra điều này. Mình chỉ luôn chú tâm vào bản thân. Tất cả đều là lỗi của mình vì mình đã làm cho mọi người cảm thấy như thế.

Ahh…đừng nói gì thêm nữa! Mình hồi tưởng về những việc mình làm sai bấy nhiêu đó là đã đủ rồi.

Suốt Hội Sao, mình đã viết “tôi muốn trở thành một cô gái bình thường”, em gái đã nổi giận và mắng mình:

-          Có điều gì làm cho chị quá khác biệt so với một cô gái nình thường à?

Mình chống lại:

-          Có gì là sai khi viết lên sự thật?

Mình đã nhận ra rằng thật khó khăn để chấp nhận bạn là một người khuyết tật, thậm chí dù bạn biết bạn là ai.

————–

Chú thích: Hội Sao tên tiếng Nhật còn gọi là Tanabata, tổ chức vào ngày 7/7. Tại lễ hội này, người ta thường ghi lại điều uớc của mình lên một tờ giấy nhỏ và treo nó lên cây tre (Kiwi).

Yêu cầu trực tiếp

Lí lịch của bác sĩ Hiroko Yamamoto

Cô nhỏ nhắn với mái tóc ngắn và chiếc kính. Cô luôn khoác áo blouse trắng, nhưng cô lại đeo bông tai và một chiếc nhẫn hơi lạ trông rất thời trang mà vẫn không quá cầu kỳ.

Cô đã trở thành bác sĩ của mình khi mình nhập bệnh viện trường đại học Nagoya. Khi cô chuyển qua trường đại học Fujita (Nagoya) Hoken Eisei, cô đã liên lạc với mình để mình chuyển đến bệnh viện mới cô đang công tác.

Cô là một người rất nhanh nhạy, quyết đoán và mau chóng làm việc mình muốn làm. Cô là một người đáng tin cậy và thỉnh thoảng cô hay chở mình đến những bệnh viện khác nhau để kiểm tra cơ thể. Cô là một người đáng học hỏi.

Khi mình hỏi cô:

-          Cô đã tốt nghiệp trường trung học phổ thông nào?

Cô chỉ trả lời đơn giản:

-          Meiwa.

Mình biết Meiwa là trường dành cho những học sinh ưu tú. Cô kể mình nghe sau Meiwa, cô vào trường đại học Nagoya. Mình yêu cô vì cô chẳng bao giờ khoác lác và luôn nhiệt tình. Khi ở bên cô, mình không thể lười biếng.

Trong suốt một năm rưỡi, mình vẫn tiếp tục đến bệnh viện và nhập viện, mình đã biết là bệnh tình của mình trở nên nặng hơn.

Có lẽ vì những tế bào trong tiểu não của mình đang dần bị hủy diệt, cả cơ thể của mình di chuyển trở nên khó khăn và mình gặp vấn đề với cái chân, bởi vì đầu gối mình không thể uốn cong được.

Mình không thể nói to, một lần chỉ nói được một từ. Thậm chí, mình không thể cười wahahaha và khi mình cố gắng, nó bật ra thành wawawa.

Mình vẫn còn khuynh hướng nuốt trọng, không nhai vì cái lưỡi của mình dường như đã mất sức.

Lần tới, khi đến bệnh viện, mình sẽ hỏi bác sĩ: “Đừng giấu sự thật, hãy nói cho em biết bệnh tình của em sắp diễn biến như thế nào”.

Mình rất sợ khi hỏi, nhưng mình cần nghĩ đến tương lai. Dù câu trả lời của cô như thế nào, mình cần phải suy nghĩ lại về việc mình sẽ sống như thế nào.

Từ khóa:

229 Bình luận

    1. September 10th, 2011 Edmundo Mcghan

      abovesaid…

      Very informative post. Thanks for taking the time to share it with us….

    2. September 15th, 2011 Cheap Vikings Jerseys 2011

      Blogs ou should be reading…

      [...]Here is a Great Blog You Might Find Interesting that we Encourage You[...]?…

    3. September 16th, 2011 car valuation

      Just Browsing…

      While I was browsing yesterday I saw a great post concerning…

    4. September 16th, 2011 6 Pack Abs Fast Using Ab Belts

      Just Browsing…

      While I was browsing today I saw a great post concerning…

    5. September 16th, 2011 game fudge

      Just Browsing…

      While I was surfing today I saw a great post about…

    6. September 17th, 2011 online marketing consultant

      Visitor recommendations…

      [...]one of our visitors recently recommended the following website[...]……

    7. September 17th, 2011 all internet marketing

      Just Browsing…

      While I was browsing today I noticed a great article about…

    8. September 18th, 2011 neckties

      Online Article……

      [...]The information mentioned in the article are some of the best available [...]……

    9. September 18th, 2011 solar power adelaide

      Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    10. Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    11. September 21st, 2011 Snowboard Boot Sizing

      Superb website…

      [...]always a big fan of linking to bloggers that I love but don’t get a lot of link love from[...]……

    12. online electronic store…

      [...] that is the end of this article. Here you’ll find some sites that we think you’ll appreciate, just click the links over[...]……

    13. September 21st, 2011 acana adult

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    14. September 21st, 2011 online payday loans

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    15. September 21st, 2011 The Waggoners Trucking

      Online Article……

      [...]The information mentioned in the article are some of the best available [...]……

    16. September 21st, 2011 artificial ice rink hire

      Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    17. September 21st, 2011 sell my agila

      News info…

      I was reading the news and I saw this really cool information…

    18. September 22nd, 2011 ipad 3

      Just Browsing…

      While I was browsing today I noticed a excellent post about…

    19. September 22nd, 2011 boiler spares

      Recent Blogroll Additions……

      [...]ordinarily blog posts some quite interesting information this way. If you’re fresh to this web page[...]……

    20. September 22nd, 2011 sell your car

      Its hard to find good help…

      I am constantnly saying that its hard to procure quality help, but here is…

    21. Websites you should visit…

      [...]below you’ll find the link to some sites that we think you should visit[...]……

    22. September 22nd, 2011 ammunition

      Related……

      [...]just beneath, are numerous totally not related sites to ours, however, they are surely worth going over[...]……

    23. September 22nd, 2011 maidstone plumbing

      Websites we think you should visit…

      [...]although internet websites we link to listed below are extensively not related to ours, we’re feeling there’re actually worthy of a spin through, and so do have a glimpse[...]……

    24. September 22nd, 2011 fashion blog

      Blogs ou should be reading…

      [...]Here is a Great Blog You Might Find Interesting that we Encourage You[...]……

    25. September 22nd, 2011 experiential marketing

      Websites we think you should visit…

      [...]although websites we backlink to below are considerably not related to ours, we feel they are actually worth a go through, so have a look[...]……

    26. September 22nd, 2011 Another Blog Title

      Settings -> Randomize Comment Post Blogs List…

      Get 1,000?s of Real, Guaranteed Likes to Your Facebook Fanpage. Worldwide or country targeted fans are delivered at cheap prices, with live support and 100% money back guarantee….

    27. September 22nd, 2011 exercises for tennis elbow

      tennis elbow exercises…

      […] … great article that everyone should read […]…

    28. September 23rd, 2011 Cooking Games for Girls

      Games Cooking for Girls…

      Found this great content about games cooking…

    29. September 23rd, 2011 fantasy books for children

      Wow…..

      I truly appreciate this post. I have been looking everywhere for this! Thank goodness I found it on Bing. You have made my day! Thank you again! “One never goes so far as when one doesn’t know where one is going.” by Johann Wolfgang von Goethe….

    30. September 23rd, 2011 Ovulation Symptoms

      Wow…..

      I truly appreciate this post. I’ve been looking everywhere for this! Thank goodness I found it on Bing. You’ve made my day! Thx again! “All that is gold does not glitter not all those that wander are lost.” by J. R. R. Tolkien….

    31. September 23rd, 2011 calor gv 7260

      Check this out…

      [...] that is the end of this article. Here you’ll find some sites that we think you’ll appreciate, just click the links over[...]……

    32. September 23rd, 2011 robot philips

      Sources…

      [...]check below, are some totally unrelated websites to ours, however, they are most trustworthy sources that we use[...]……

    33. September 23rd, 2011 lottery syndicate

      Read was interesting, stay in touch……

      [...]please visit the sites we follow, including this one, as it represents our picks from the web[...]……

    34. September 23rd, 2011 Beatz

      Yahoo results…

      While searching Yahoo I found this page in the results and I didn’t think it fit…

    35. September 23rd, 2011 Kent SEO

      Sites we Like……

      [...] Once in a while we select sites that many of us examine. Allow me to share the most up-to-date web-sites that we pick [...]……

    36. Check this out…

      [...] that is the end of this article. Here you’ll find some sites that we think you’ll appreciate, just click the links over[...]……

    37. September 24th, 2011 montre gps

      Just Looking…

      When I was browsing today I noticed a great article about…

    38. September 24th, 2011 color tiles

      Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    39. Cool sites…

      [...]we came across a cool site that you might enjoy. Take a look if you want[...]……

    40. September 25th, 2011 CB Doctor

      Online Article……

      [...]The information mentioned in the article are some of the best available [...]……

    41. September 25th, 2011 investing

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    42. September 25th, 2011 casino sign up codes

      Websites you should visit…

      [...]below you’ll find the link to some sites that we think you should visit[...]……

    43. September 25th, 2011 revlon coupons

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    44. September 25th, 2011 Free Ads

      Blogs ou should be reading…

      [...]Here is a Great Blog You Might Find Interesting that we Encourage You[...]……

    45. September 25th, 2011 cheap seo

      Hi…..

      I have recently started a web site, the info you provide on this site has helped me tremendously. Thank you for all of your time & work. “The murals in restaurants are on par with the food in museums.” by Peter De Vries….

    46. September 25th, 2011 Software Development Plan

      Wow…..

      I truly appreciate this post. I have been looking all over for this! Thank goodness I found it on Bing. You have made my day! Thanks again! “Every time we remember to say thank you, we experience nothing less than heaven on earth.” by Sarah Ban Breat…

    47. September 25th, 2011 al johnson houston

      Related……

      [...]just beneath, are numerous totally not related sites to ours, however, they are surely worth going over[...]……

    48. Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    49. TrackBack…

      […] … great article that everyone should read … […]…

    50. September 25th, 2011 Term Paper Help

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    51. September 26th, 2011 painting company Minneapolis

      Websites you should visit…

      [...]below you’ll find the link to some sites that we think you should visit[...]……

    52. September 26th, 2011 Calgary Dentist

      Recent Blogroll Additions……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    53. September 26th, 2011 ginkgo biloba for tinnitus

      You should check this out…

      [...] Wonderful story, reckoned we could combine a few unrelated data, nevertheless really worth taking a look, whoa did one learn about Mid East has got more problerms as well [...]……

    54. September 26th, 2011 cost of lasik

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    55. September 26th, 2011 My Blog Title

      Title…

      Great site…

    56. September 26th, 2011 Business Management Software

      Feast for thought…

      Just a suggestion – you could include more photos in your posts for more mass appeal….

    57. September 26th, 2011 click here

      Bing results…

      While searching Bing I discovered this page in the search results and I didn’t think it match…

    58. September 26th, 2011 montre hello kitty

      Bing results…

      While searching Bing I found this page in the search results and I didn’t think it match…

    59. September 26th, 2011 Lodges On Loch Lomond

      Lost, Again…

      I haven’t any idea about this topic. None of it made sense to me….

    60. September 26th, 2011 Accommodation St Tropez

      Impatient…

      I can’t wait for a vacation, but in the waiting period until then, I enjoyed the blog….

    61. September 26th, 2011 Ebook Membership

      Hmm…..

      Good write-up, I am regular visitor of one’s web site, maintain up the excellent operate, and It’s going to be a regular visitor for a lengthy time. “Time has a wonderful way of weeding out the trivial.” by Howard Aiken….

    62. September 26th, 2011 directory

      Read was interesting, stay in touch……

      [...]please visit the sites we follow, including this one, as it represents our picks from the web[...]……

    63. September 26th, 2011 how to get rid of acne scars

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    64. Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    65. September 27th, 2011 iPad 3

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    66. September 27th, 2011 Cat Towers

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    67. September 27th, 2011 migraine treatment options

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    68. September 27th, 2011 bcaa supplements

      Sites we Like……

      [...] Every once in a while we choose blogs that we read. Listed below are the latest sites that we choose [...]……

    69. September 27th, 2011 work at home

      Related……

      [...]just beneath, are numerous totally not related sites to ours, however, they are surely worth going over[...]……

    70. September 27th, 2011 Alchemy Gothic

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    71. September 27th, 2011 dog and collars

      Cool sites…

      [...]we came across a cool site that you might enjoy. Take a look if you want[...]……

    72. September 27th, 2011 decodeur tnt hd

      News…

      I was reading the Yahoo news and I saw this really interesting info…

    73. September 27th, 2011 disque dur interne

      It is quite hard to find good help…

      I am really forever saying that its hard to find good honest help, but here is…

    74. September 28th, 2011 organic shampoo

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    75. September 28th, 2011 SEO services

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    76. September 28th, 2011 ekstra job

      Wikia…

      Wika linked to this site…

    77. September 28th, 2011 bra

      Sources…

      [...]check below, are some totally unrelated websites to ours, however, they are most trustworthy sources that we use[...]……

    78. September 28th, 2011 sewa mobil murah di bali

      You should check this out…

      [...] Wonderful story, reckoned we could combine a few unrelated data, nevertheless really worth taking a look, whoa did one learn about Mid East has got more problerms as well [...]……

    79. September 28th, 2011 sim only deals

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    80. September 28th, 2011 work from home

      Sources…

      [...]check below, are some totally unrelated websites to ours, however, they are most trustworthy sources that we use[...]……

    81. September 28th, 2011 velo enfant

      News…

      I was reading the Yahoo news and I saw this really interesting topic…

    82. September 28th, 2011 Roofing Atlanta

      Hi……

      Thanks for sharing superb informations. Your website is so cool. I am impressed by the details that you have on this blog. It reveals how nicely you understand this subject. Bookmarked this web page, will come back for more articles. You, my pal, ROCK!…

    83. September 28th, 2011 sharp mx photocopiers

      Recent Blogroll Additions……

      [...]normally posts some very interesting material this way. If you’re a newcomer to this web-site[...]……

    84. September 28th, 2011 Effects of ECT

      Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    85. September 28th, 2011 paintless dent removal

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    86. September 28th, 2011 cheap land for sale

      Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    87. September 28th, 2011 Capitec Bank Loans

      You should check this out…

      [...] Wonderful story, reckoned we could combine a few unrelated data, nevertheless really worth taking a look, whoa did one learn about Mid East has got more problerms as well [...]……

    88. September 28th, 2011 book template

      Recent Blogroll Additions……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    89. September 28th, 2011 bachlorette party fun

      Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    90. September 29th, 2011 el gordo

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    91. September 29th, 2011 Dental Supply Companies

      Wow…..

      I really appreciate this post. I have been looking everywhere for this! Thank goodness I found it on Bing. You have made my day! Thanks again! “That which does not kill us makes us stronger.” by Friedrich Nietzsche….

    92. September 29th, 2011 event planner in boston

      Hi…..

      I’ve recently started a website, the info you offer on this web site has helped me greatly. Thank you for all of your time & work. “The murals in restaurants are on par with the food in museums.” by Peter De Vries….

    93. September 29th, 2011 bahamas charter flights

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    94. September 29th, 2011 Remdies For Pimples

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    95. September 29th, 2011 Tesla Generator

      Wikia…

      Wika linked to this website…

    96. September 30th, 2011 little ticket to wealth

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    97. September 30th, 2011 Las Vegas car accident attorney

      Blogs ou should be reading…

      [...]Here is a Great Blog You Might Find Interesting that we Encourage You[...]……

    98. September 30th, 2011 mortgage brokers in calgary

      Sites we Like……

      [...] Every once in a while we choose blogs that we read. Listed below are the latest sites that we choose [...]……

    99. September 30th, 2011 iphone 5 features

      Hi…..

      I’ve recently started a blog, the information you offer on this site has helped me tremendously. Thank you for all of your time & work. “It is no use saying, ‘We are doing our best.’ You have got to succeed in doing what is necessary.” by Sir Wins…

    100. September 30th, 2011 womens ceramic watches

      Bing results…

      While searching Bing I discovered this page in the search results and I didn’t think it match…

    101. September 30th, 2011 garminforerunner305.fr

      It is quite hard to find good help…

      I am really regularly saying that its difficult to procure good honest help, but here is…

    102. September 30th, 2011 Affordable Wedding Invitations

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    103. September 30th, 2011 site

      Tumblr…

      Tumblr linked to this site…

    104. September 30th, 2011 improve your personal life

      Hmm…..

      Great write-up, I am normal visitor of one’s site, maintain up the excellent operate, and It is going to be a regular visitor for a lengthy time. “Time has a wonderful way of weeding out the trivial.” by Howard Aiken….

    105. September 30th, 2011 xenon projectors

      Sources…

      [...]check below, are some totally unrelated websites to ours, however, they are most trustworthy sources that we use[...]……

    106. September 30th, 2011 african mango diet

      Hello…..

      Thank you for sharing excellent informations. Your website is so cool. I’m impressed by the details that you have on this web site. It reveals how nicely you perceive this subject. Bookmarked this web page, will come back for extra articles. You, my f…

    107. September 30th, 2011 party food

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    108. September 30th, 2011 mobiliario hosteleria

      Hi……

      Thank you for sharing superb informations. Your website is very cool. I am impressed by the details that you’ve on this blog. It reveals how nicely you perceive this subject. Bookmarked this web page, will come back for extra articles. You, my pal, RO…

    109. September 30th, 2011 MENS UNDERWEAR BLOG

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    110. September 30th, 2011 Lady Gaga Halloween costume

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    111. September 30th, 2011 leather steering wHEEL COVERs

      Blogs ou should be reading…

      [...]Here is a Great Blog You Might Find Interesting that we Encourage You[...]……

    112. October 11th, 2011 PJS

      Hello…….

      Hey, you used to write wonderful, but the last few posts have been kinda boring… I miss your super writings. Past few posts are just a little bit out of track! come on!”The smaller the understanding of the situation, the more pretentious the form of e…

    113. October 11th, 2011 Forex Trading Course

      Wow…..

      I truly appreciate this post. I have been looking all over for this! Thank goodness I found it on Bing. You’ve made my day! Thank you again! “All that is gold does not glitter not all those that wander are lost.” by J. R. R. Tolkien….

    114. October 11th, 2011 Another Blog Title

      Another Title…

      If you want to buy Facebook fans without feeling guilty, just take a look around you…

    115. October 11th, 2011 pr campaign

      Hello…..

      Thank you for sharing excellent informations. Your site is very cool. I’m impressed by the details that you have on this website. It reveals how nicely you understand this subject. Bookmarked this website page, will come back for extra articles. You, …

    116. October 11th, 2011 vacation rental by owner

      Wow…..

      I really appreciate this post. I have been looking all over for this! Thank goodness I found it on Bing. You’ve made my day! Thank you again! “All that is gold does not glitter not all those that wander are lost.” by J. R. R. Tolkien….

    117. October 11th, 2011 Another Blog Title

      Title…

      buy Facebook fans…

    118. October 11th, 2011 autoradio gps

      It is quite hard to find good help…

      I am really forever saying that its hard to procure good honest help, but here is…

    119. October 11th, 2011 parc pour bébé

      News…

      I was reading the Yahoo news and I saw this really cool info…

    120. October 11th, 2011 Quickest way to lose weight

      Hiya…..

      Excellent read, I just passed this onto a friend who was doing a little research on that. And he actually bought me lunch since I found it for him smile So let me rephrase that: Thank you for lunch! “Creativity comes from zeal to do something, general…

    121. October 11th, 2011 flash player download

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    122. October 11th, 2011 siège auto bébé confort

      Tumblr…

      Tumblr linked to this site…

    123. October 11th, 2011 site

      Weebly article…

      I saw a writer talking about this on Weebly and it linked to…

    124. October 11th, 2011 gps moto

      Bing results…

      While searching Bing I found this page in the search results and I didn’t think it match…

    125. October 11th, 2011 My Blog Title

      Title…

      buy Facebook fans…

    126. October 11th, 2011 nachhaltig

      Hiya…..

      Excellent read, I just passed this onto a friend who was doing a little research on that. And he actually bought me lunch as I found it for him smile Therefore let me rephrase that: Thanks for lunch! “They may forget what you said, but they will never…

    127. October 11th, 2011 Werbeagentur

      Hey……

      I have recently started a blog, the information you provide on this website has helped me tremendously. Thank you for all of your time & work. “You do ill if you praise, but worse if you censure, what you do not understand.” by Leonardo DaVinci….

    128. October 11th, 2011 billige netbooks

      Hmm…..

      Good write-up, I’m normal visitor of one’s site, maintain up the nice operate, and It’s going to be a regular visitor for a lengthy time. “He who seizes the right moment is the right man.” by Johann von Goethe….

    129. October 12th, 2011 Birthday Invitations

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    130. October 12th, 2011 electric scooters for kids

      Wow…..

      I truly appreciate this post. I have been looking all over for this! Thank goodness I found it on Bing. You’ve made my day! Thanks again! “All that is gold does not glitter not all those that wander are lost.” by J. R. R. Tolkien….

    131. October 12th, 2011 Best Shoe Reviews

      Hi…..

      I have recently started a website, the information you provide on this site has helped me greatly. Thanks for all of your time & work. “The murals in restaurants are on par with the food in museums.” by Peter De Vries….

    132. Hippies Costumes…

      This traditional celebration of Halloween had started a very long time ago that emerged from the Celtic festival and the All Saints’ Day. From then on many people have considered this festivity as one of the major celebration. Many had amazingly enjoy…

    133. October 12th, 2011 right angle drill

      Hi……

      Thanks for sharing superb informations. Your web-site is very cool. I am impressed by the details that you have on this web site. It reveals how nicely you perceive this subject. Bookmarked this website page, will come back for extra articles. You, my …

    134. October 12th, 2011 Water Damage Mesa

      Hi…..

      I have recently started a website, the information you offer on this web site has helped me greatly. Thanks for all of your time & work. “You do ill if you praise, but worse if you censure, what you do not understand.” by Leonardo DaVinci….

    135. October 12th, 2011 multi income university

      Hello…….

      Hello, you used to write wonderful, but the last few posts have been kinda boring… I miss your tremendous writings. Past several posts are just a little out of track! come on!”Partake of some of life’s sweet pleasures. And yes, get comfortable with y…

    136. Just Looking…

      When I was browsing yesterday I noticed a great post concerning…

    137. October 12th, 2011 alliance diamant

      It is quite hard to find good help…

      I am really regularly saying that its difficult to get good honest help, but here is…

    138. October 12th, 2011 Martini Jewelry

      Jewelry Hoop…

      You do not know how to go within. Within what would be your question? In addition, the exaggerated retro series designed by the chief designer of ichebella are also highly touted, not only able to create a professional image of women, but also suit for…

    139. October 12th, 2011 aspirateur balai electrolux

      Useful and precise…

      Its difficult to find really informative and precise information but here I found…

    140. October 12th, 2011 cardiofréquencemètre

      Yahoo News…

      When checking out Yahoo News today I noticed this…

    141. October 12th, 2011 Music Beat Maker

      Links……

      [...]Sites of interest we have a link to[...]…

    142. October 13th, 2011 70s Costumes For Men

      Barney Costumes…

      Obviously, most homes already have basic craft supplies like scissors, tape and glue. Nobody has to tell you that things are going so great in the economy right now. All you have to do is turn on the TV, read a news article online or try and find a job…

    143. October 13th, 2011 Oh did ye

      TrackBack…

      […] … great article that everyone should read … […]…

    144. October 13th, 2011 bague solitaire

      Looking around…

      I love to browse around the internet, often I will go to Digg and follow thru…

    145. Looking around…

      I love to look in various places on the online world, regularly I will go to Digg and follow thru…

    146. October 13th, 2011 bague solitaire diamant

      Hard Day…

      It was a hard day here today, so I just took to piddeling around on the internet and found…

    147. October 13th, 2011 Samsung Laptop I5

      Laptop Best Deal…

      The price of laptop ranges from $500 to $4500 or even more with different brands. So what we take note first is the amount, If not we would have the most costly one. The minimum price for a gaming laptop is about $590 which means you have to pay out at…

    148. October 13th, 2011 hachoir a viande

      Just Looking…

      When I was browsing today I saw a excellent post concerning…

    149. October 13th, 2011 software reviews

      2011…

      What i do not realize is actually how you are not really much more well-liked than you may be now. You’re so intelligent. You realize thus significantly relating to this subject, produced me personally consider it from a lot of varied angles. Its like…

    150. October 13th, 2011 pompe a biere

      Bing results…

      While browsing Bing I discovered this page in the search results and I didn’t think it match…

    151. October 13th, 2011 trampoline

      Yahoo News…

      When checking out Yahoo News yesterday I noticed this…

    152. October 13th, 2011 trancheuseajambon.net

      Useful and precise…

      Its difficult to find really informative and accurate information but here I noted…

    153. October 13th, 2011 Batteries Laptop Dell

      Custom Laptop Sleeves…

      If you can overlook the 13-inch ThinkPad X1′s underwhelming battery performance, it’s exactly the kind of business ultraportable for frequent flying executives — slim, sturdy and easy to tuck away. It looks decent, feels good, is built like a tank, …

    154. October 13th, 2011 cafetiere expresso

      Looking around…

      I love to look in various places on the online world, regularly I will go to Stumble Upon and follow thru…

    155. News…

      I was reading the Yahoo news and I saw this really cool information…

    156. October 13th, 2011 echelle telescopique

      Just Looking…

      When I was surfing today I noticed a excellent post concerning…

    157. October 13th, 2011 semenax

      Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    158. October 13th, 2011 Size 6 Mens Shoes

      Carts On Wheels…

      While selecting the shoes, pay more attention to the comfort level rather than price. Price is not a big thing if you a great variety of shoes coupled with outstanding quality. Searching for party shoes online is not a big deal as there are thousands o…

    159. October 13th, 2011 the diet solution video

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    160. October 13th, 2011 reflex numerique pas cher

      Just Looking…

      When I was surfing yesterday I saw a great article about…

    161. October 14th, 2011 White Pump Shoes

      Airwalk Shoes Payless…

      Chunky heel Examples: Style and Designs Outside of the large retail stores like JC Penney, shoe stores are the other obvious location to look at for slipper shoes. Going thru the phone book can help you find shoe stores near you to check out. While you…

    162. October 14th, 2011 bureau enfant

      Hard Day…

      It was a hard day here today, so I just took to piddeling around on the internet and found…

    163. October 14th, 2011 trancheuse

      Yahoo News…

      When checking out Yahoo News yesterday I noticed this…

    164. October 14th, 2011 four micro onde

      Looking around…

      I love to browse around the web, often I will go to Stumble Upon and follow thru…

    165. October 14th, 2011 Procera and memory

      News info…

      I was reading the news and I saw this really cool info…

    166. Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    167. October 14th, 2011 brosse a dent electrique

      Just Looking…

      When I was browsing today I saw a great article about…

    168. October 14th, 2011 Wedding Invitations

      Wikia…

      Wika linked to this website…

    169. October 14th, 2011 White Magic Spells

      Informative and precise…

      Its hard to find informative and accurate information but here I found…

    170. Dior Oversized Sunglasses…

      EMPORIO ARMANI 9609/S: One more killer design for women. This navigator shaped, full rimmed, metallic frame in shiny black and dark Havana shades is ultra feminine. Women will love donning these pair of designer sunglasses by Armani. 2.Square: People h…

    171. October 15th, 2011 Baby Shower Invitations

      Yahoo results…

      While searching Yahoo I found this page in the results and I didn’t think it fit…

    172. October 15th, 2011 site

      Just Looking…

      When I was surfing today I noticed a excellent post about…

    173. October 15th, 2011 Liebeskummer

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    174. October 15th, 2011 Partnerzusammenführung

      Websites we think you should visit…

      [...]although websites we backlink to below are considerably not related to ours, we feel they are actually worth a go through, so have a look[...]……

    175. October 15th, 2011 Japan Figure

      Digg…

      While checking out DIGG yesterday I found this…

    176. October 15th, 2011 chibi

      News info…

      I was reading the news and I saw this really interesting information…

    177. October 15th, 2011 rasoir electrique homme

      Hard Day…

      It was a hard day here yesterday, so I just took to piddeling around online and realized…

    178. October 15th, 2011 trampoline pas cher

      Yahoo News…

      When checking out Yahoo News yesterday I noticed this…

    179. October 15th, 2011 XtremeNO

      Gems form the internet…

      [...]very few websites that happen to be detailed below, from our point of view are undoubtedly well worth checking out[...]……

    180. October 15th, 2011 Molly Maids Roswell

      Sources…

      [...]check below, are some totally unrelated websites to ours, however, they are most trustworthy sources that we use[...]……

    181. October 16th, 2011 webcam sex

      Check this out…

      [...] that is the end of this article. Here you’ll find some sites that we think you’ll appreciate, just click the links over[...]……

    182. October 16th, 2011 rasoir electrique

      Weebly article…

      I saw a writer talking about this on Weebly and it linked to…

    183. October 16th, 2011 forerunner 305

      Bing results…

      While browsing Bing I found this page in the search results and I didn’t think it match…

    184. October 17th, 2011 Final Countdown

      2011…

      I do agree with all of the ideas you have presented in your post. They are really convincing and will certainly work. Still, the posts are very short for newbies. Could you please extend them a little from next time? Thanks for the post….

    185. Superb website…

      [...]always a big fan of linking to bloggers that I love but don’t get a lot of link love from[...]……

    186. October 17th, 2011 No Win No Fee Solicitors

      Just Browsing…

      While I was browsing today I noticed a excellent article about…

    187. October 17th, 2011 Accounting

      2011…

      I am really impressed with your writing skills and also with the layout on your blog. Is this a paid theme or did you modify it yourself? Either way keep up the excellent quality writing, it’s rare to see a great blog like this one today…..

    188. October 17th, 2011 My Blog Title

      Title…

      This is my Excerpt…

    189. October 19th, 2011 G Unit Watches

      Watch Heart Monitors…

      The bezel turns clock-wise only. There are 120 clicks in a full revolution of the bezel. That being said, walking is far more important than running off to the gym. True enough there has been a great deal of curiosity that has been focused on gym lifes…

    190. October 19th, 2011 Puma Watch

      Designer Watches For Less…

      The stainless breath case is nice polished, 44 mm at diameter. And the armlet uses mix of brushed and able and is affiliated by pins. It goes complete with the case and is complete ambrosial to eyes. By 1996 the Skagen Denmark company had grown to near…

    191. October 19th, 2011 UK Dating

      While I was {browsing|surfing} {today|yesterday} I {saw|noticed} a {great|excellent} {post|article} {about|concerning}…

      I like to browse in various places on the internet, often I will go to Stumble Upon and read and check stuff out…

    192. October 19th, 2011 money mutual loans

      Informative and precise…

      Its difficult to find informative and accurate information but here I noted…

    193. October 19th, 2011 Another Blog Title

      Title…

      This is my Excerpt…

    194. October 20th, 2011 Clothing Patches

      Wikia…

      Wika linked to this site…

    195. October 20th, 2011 mini countryman review

      Mini cooper s review…

      We are a small team of Mini Cooper enthusiasts, we want to provide other mini enthusiasts like us with quality content to do with mini cooper….

    196. October 20th, 2011 Garments Badges

      Wikia…

      Wika linked to this place…

    197. October 20th, 2011 freeipad2

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    198. October 20th, 2011 Takamine Guitars

      2011…

      I think this is among the most vital info for me. And i’m glad reading your article. But wanna remark on few general things, The web site style is perfect, the articles is really excellent : D. Good job, cheers…

    199. October 20th, 2011 Collecting Coins

      2011…

      We are a group of volunteers and starting a new scheme in our community. Your site provided us with valuable information to work on. You’ve done an impressive job and our entire community will be grateful to you….

    200. October 21st, 2011 study luv

      Websites you should visit…

      I like to browse in various places on the internet, regularly I will go to Stumble Upon and check your workout supplement article….

    201. October 24th, 2011 http://mgmtwitter.com

      Tumblr article…

      I saw someone talking about this on Tumblr and it linked to…

    202. October 24th, 2011 laura

      News info…

      I was reading the news and I saw this really interesting information…

    203. October 25th, 2011 loans

      Related……

      [...]just beneath, are numerous totally not related sites to ours, however, they are surely worth going over[...]……

    204. October 25th, 2011 answering service

      News info…

      I was reading the news and I saw this really interesting information…

    205. October 25th, 2011 My Blog Title

      Another Title…

      I saw this really good post today….

    206. October 26th, 2011 Party dresses

      Great website…

      [...]we like to honor many other internet sites on the web, even if they aren’t linked to us, by linking to them. Under are some webpages worth checking out[...]……

    207. October 26th, 2011 singles dating

      Digg…

      While checking out DIGG today I found this…

    208. October 26th, 2011 Maggie Rigfton

      News info…

      I was reading the news and I saw this really cool information…

    209. October 26th, 2011 fighting child support

      Superb website…

      [...]always a big fan of linking to bloggers that I love but don’t get a lot of link love from[...]……

    210. October 26th, 2011 windows for a home

      Recommeneded websites…

      [...]Here are some of the sites we recommend for our visitors[...]……

    211. October 26th, 2011 public relations firm

      Informative and precise…

      Its difficult to find informative and accurate information but here I noted…

    212. News info…

      I was reading the news and I saw this really cool information…

    213. October 27th, 2011 Repossessions

      News info…

      I was reading the news and I saw this really interesting information…

    214. October 27th, 2011 australia's best new singer

      Awesome website…

      [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]……

    215. October 28th, 2011 lose weight fast

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    216. October 28th, 2011 Foundation Financial Group

      Looking around…

      I like to look in various places on the web, often I will go to Digg and read and check stuff out…

    217. October 28th, 2011 free bookmarkers

      Related……

      [...]just beneath, are numerous totally not related sites to ours, however, they are surely worth going over[...]……

    218. October 28th, 2011 healthy foods

      Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    219. Digg…

      While checking out DIGG yesterday I found this…

    220. October 28th, 2011 online flower ordering

      Recent Blogroll Additions……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    221. October 29th, 2011 Scott Tucker

      Links…

      [...]Sites of interest we have a link to[...]……

    222. October 29th, 2011 Scott Tucker

      Websites worth visiting…

      [...]here are some links to sites that we link to because we think they are worth visiting[...]……

    223. October 29th, 2011 portable generator reviews

      Hi…..

      I have recently started a site, the information you offer on this website has helped me tremendously. Thank you for all of your time & work. “It is no use saying, ‘We are doing our best.’ You have got to succeed in doing what is necessary.” by Sir …

    224. October 29th, 2011 Scott Tucker

      Online Article……

      [...]The information mentioned in the article are some of the best available [...]……

    225. October 29th, 2011 Scott Tucker

      Websites you should visit…

      [...]below you’ll find the link to some sites that we think you should visit[...]……

    226. October 29th, 2011 Another Blog Title

      Another Title…

      I saw this really good post today….

    227. October 30th, 2011 San Diego

      Recent Blogroll Additions……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    228. October 30th, 2011 Wordpress

      Check this out…

      [...] that is the end of this article. Here you’ll find some sites that we think you’ll appreciate, just click the links over[...]……

    229. October 30th, 2011 Scott Tucker

      Recent Blogroll Additions……

      [...]usually posts some very interesting stuff like this. If you’re new to this site[...]……

    Đăng bình luận