[4] Thư tình cho những người không đến được với nhau

August 23, 2009 Truyện ngắn

Thư gửi 4.  

Thói quen

*

Khi hai người yêu nhau, chia tay không phải là quá khó, vấn đề nan giải nằm ở chỗ từ bỏ thói quen. Thói quen của sự gần gũi, kề cận một người đã biết bao tháng ngày. Đã từng có cảm giác vắng người đó một ngày tưởng chừng cả thế kỷ trôi qua, vậy thì sao có thể hoà nhập ngay cái ý nghĩ sẽ xa người đó hoàn toàn trong những năm còn lại của cuộc đời vào trong tâm hồn đang biến động như biển chiều.

Em chỉ già so với tuổi xuân, nhưng lại quá trẻ đối với một đời người, những năm tháng còn lại biết bao giờ mới kết thúc? Ngày xưa, em rủa thầm những kẻ tự tử vì tình, em cho là họ quá yếu đuối, sao họ lại có thể chết vì một người đã quay lưng bỏ họ lại một mình. Nhưng bây giờ em sẽ cảm thông cho họ đôi chút, vì em hiểu cái chết đối với họ vui vẻ hơn là sống mà thiếu đi người họ đã từng yêu thương. Em thì chỉ cảm thông thôi, chứ em không đồng tình mà làm theo họ đâu. Bởi có thể niềm yêu trong em chẳng đủ mãnh liệt kích thích em liều lĩnh bước sang thế giới khác. Em vốn sợ sự thay đổi và không chịu đựng được sự thay đổi quá nhanh mà! Hiện tại em chỉ đang cố gắng từ bỏ một thói quen đã trở nên cũ kỹ vào ngày hôm qua…từ bỏ một cách chậm rãi, nếu không sẽ bị sốc người ạ!

Hôm qua, em mặc áo của người tặng, váy của người mua và đi giày của người trả tiền. Hôm nay, em không mặc lại bộ đồ đó nữa, em phải thay đồ mới mà! Vậy mà nhìn lại em vẫn thấy phía đuôi cái tên chúng dính đến “của người”. Em chưa thay đổi được, có thể ngày mai, hay ngày kia, rồi ngày kìa, em vẫn dùng những đồ “của người” tặng em. Cho đến khi có ai đó thay thế cho em những thứ khác, thay luôn là hình ảnh mà em cứ đang cố gắng nhớ một cách đau đáu.

Thời gian trở nên già cả và ngớ ngẩn trong lúc này, nó đi mãi chẳng đến cái đích em mong muốn người ạ! Nhưng rồi dáng vẻ lẩm cẩm ấy cũng sẽ chết đi trong một tương lai xa em chưa định vị nổi.

Như chị của em ấy, đoạn nghĩa người tình sau bốn, năm năm yêu đương. Cuộc sống bỗng trở nên vô nghĩa chỉ sau một biến cô, chị ấy không biết làm gì cả, mọi thứ trước mắt cứ lơ mơ, đến hay đi cũng chẳng cần cảm nhận. Chỉ loáng thoáng biết rằng mình đang trôi lang thang trong vô nghĩa của đời. Chị ấy cứ tồn tại như thế một thời gian dài, đến mức chẳng ai tìm thấy con người sống động cũ nơi thể xác chị nữa. Họ phải khuyên chị đến gặp những nhà tâm lý, tư vấn về cách thoát ra khỏi cái trạng thái tâm linh thực vật đó. Người biết chị ấy nhận được lời khuyên như thế nào không? Rằng chị ấy nên quên hết quá khứ đi, sống cho hiện tại theo kiểu triết lý: “Ngày hôm qua là lịch sử. Ngày mai còn là điều bí ẩn. Chỉ hôm nay mới là quà tặng. Và chúng ta gọi là hiện tại”. Chị ấy nói mình không sao quên được, quanh chị ấy chạm vào bất cứ vật nào cũng gợi nhớ đến người đàn ông xưa cũ. Và họ bảo chị ấy cần mạnh mẽ lên, can đảm cất hết những thứ có dính đến kỷ niệm của hai người đi thì mới dễ quên được.

Em thì luôn cho rằng trên đời này việc đi xin lời khuyên và đưa ra lời khuyên là hai điều vô nghĩa nhất. Nên em chẳng bao giờ khuyên nhủ gì ai phải làm điều này, không phải làm điều kia cả. Vì em đâu có phải là phiên bản của họ để hiểu tất cả những ngõ ngách sâu tối trong tâm hồn một con người hoàn toàn khác với mình cơ chứ! Nên em cũng chẳng bao giờ đi xin ai cho mình lời khuyên cả, em không tin trên đời có người đủ tài giỏi để thấu hiểu em như chính em. Mọi chuyện em đều tự lý giải, tự giằng xé, tự hành hạ nội tâm của mình. Có thể một người ngoài nào đó, nhìn nhận sự việc bằng đôi mắt khách quan, và họ nghĩ những con người đang dính trong vướng mắc kia nên thực hiện giải pháp của họ thì mới có thể thoát ra được. Và có thể lời khuyên đó là đúng… Nhưng chẳng phải tất cả bám theo cái quy chuẩn đạo đức, tình cảm của họ chứ không phải là của em hay là của những người đang có vấn đề đó sao? Mọi chuẩn mực được đặt ra, được một số đông đồng tình, chẳng qua cũng chỉ là hợp thức hoá sự bao biện của họ với cuộc đời, về lối sống của họ. Nếu em nghe theo họ, tức là đồng tình thì em lẽ ra đã là họ rồi, em sẽ không rơi vào cái tình trạng phải đi xin lời khuyên làm gì cả, mà chỉ việc vung vít những giải pháp mình nghĩ ra rồi áp đặt lên cách hành xử của những người khác.

Chị của em rồi cuối cùng cũng chẳng làm theo lời khuyên, vì thực ra nếu cất hết những thứ ám gợi đến kỷ niệm của hai người, thì chị ấy lại chẳng còn gì để mà phục vụ sự sống của mình nữa. Đến giờ thì chị ấy vẫn chưa quên, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên, cùng lắm thôi bớt cồn cào… và thấy rằng những gì từng quen thuộc đã trở nên xa lạ, dù nó vẫn tồn tại… ở đó… rõ ràng… Còn em rút ra được thắc mắc là mấy cái trung tâm tư vấn tình cảm chẳng hữu dụng mà sao vẫn tồn tại?

Thế đấy! Nên em sẽ chẳng nghe theo lời ai, ngay cả người… em sẽ chỉ làm điều gì đó theo những mong muốn thực sự của tim, của não. Người đừng bảo rằng em phải quên người thật nhanh, để chóng đón lấy tương lai tươi sáng. Em sẽ chẳng ném cái xoẹt những ký ức của người vào một xó tối tăm để gây ung nhọt nhức nhối làm gì. Hay ho gì nỗi đau ngấm ngầm người nhỉ? Cả em và người đã từng đau khổ vì sự bấp bênh không gọi được thành tên lẩn khuất trong suốt thời gian yêu. Nếu như ngày đó can đảm lôi nó ra, nặn cho nó một hình hài, rồi đem xử quyết sớm thì đã chẳng phải kéo dài cái thói quen có nhau đến tận giờ. Thực ra mình chia tay nhau từ lâu lắm rồi, ngay từ phút đầu chạm tay nhau, ngay trong trái tim vẫn đang chung nhịp đập,…khi mình biết sớm muộn gì kết cục này cũng diễn ra. Tất cả chỉ là tại THÓI QUEN thôi!

Và cứ ngày ngày em ngồi viết lên những câu chữ cay nghiệt này, cũng vì đang cố tập luyện cho mình việc từ bỏ một thói quen…

Quá trình tập luyện nào cũng phải từ tốn, có bao giờ gấp gáp được đâu!

*

H ồ i  â m : Một ngày lại đến trái tim tôi dại cuồng… em biết điều đó mà!

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận