[5] Thư tình cho những người không đến được với nhau

August 24, 2009 Truyện ngắn

Thư gửi 5. 

Nguồn gốc

*

Ban đầu em không có cảm hứng gì để viết bức thư này cả. Em không nghĩ ra câu chuyện nào để kể, không biết nên nhớ về kỷ niệm gì giữa em và người,… Nhưng em cần phải viết, để làm liền mạch chuỗi nghĩ suy trong em. Nếu như để lại những đứt đoạn, em sẽ lại mất thêm thời gian và công sức nối liền chúng với nhau. Gần tàn ngày em mới bắt đầu tìm kiếm được trong mớ lộn xộn của ký ức mình nên viết điều gì. Nó là nguồn gốc nỗi dằn vặt của em người ạ!

Người ta dằn vặt trong thời gian dài vì những cuộc tình đã qua bởi nhiều lý do. Em không biết có ai giống mình? Khi mỗi một đời đi ngang đều ám lại thứ cảm giác hoàn toàn khác lạ. Em nhớ lại từng dấu mốc của duy nhất một hiện tượng: đó là khi người ra đi, em đã như thế nào? Chợt thấy rằng, em đã yêu mỗi người bằng một nguồn gốc khác nhau, nên sau cuối cuộc tình cũng hạ sinh cho em một hình hài rất riêng.

Em có một đứa con đầu khờ dại. Em ghét nó, em hối hận, em tiếc nuối, em thấy mình ngu si, vì em không hiểu sao mình có thể chịu đựng sự hành hạ suốt mấy năm trời không dứt để thai nghén nó. Sinh ra, đem cho không ai nhận, vì tất cả mọi người bước vào yêu lần đầu cũng đều có một đứa con khờ dại giống em. Nên em để nó đi hoang không thèm chăm bẵm và nó chết mất xác ở đâu em càng mừng. Em đã mất một thời gian dài trách cứ mình sao lại sinh ra nó.

Đứa thứ hai mang dáng vẻ hụt hẫng người ạ! Giống như kiểu tâm hồn em mấp mé bên bờ vực thẳm, thấy trần gian chẳng có gì vui nên gieo mình xuống đáy. Trong lúc đang rơi một nhánh cây chìa ra níu em lại, nó treo em lơ lửng ở lưng chừng vách nghiêng. Em có cơ hội nhìn lên để thấy nơi mình từng ở thú vị hơn là đáy sâu tối om kia. Thế là em có ý định sẽ bám theo nhánh cây đó để trở về. Nhưng nó đột ngột gãy và em rơi tiếp… Thời gian ở cữ đó giống như việc hồn em có một khoảng trống, nên em đã vội vã lấp nó đi bằng một cuộc tình tạm bợ. Khi nó tan biến quá nhanh, em lại rơi vào chới với…Tính cách của đứa con thứ chỉ là một sự vá víu nhất thời, nên em không hụt hẫng sao được khi nhìn thấy mặt nó. Và rồi em cũng chẳng thích nó luôn. Việc ghét bỏ đứa con của mình, khiến em cắn rứt lương tâm… đau âm thầm…

Em tiếp tục rơi xuống, để gần đáy vực hơn… Một tảng đá lớn chòi ra đỡ em lại. Như tìm thấy một điểm tựa vững chắc để tránh rơi vào sâu thẳm tối tăm. Nơi tảng đá đó em đủ thấy ánh mặt trời, cảm đủ lạnh lẽo của cô quạnh, nhưng nó chắc chắn và an toàn. Nó cho em sự yên tâm, cùng tất cả những gì mình cần trừ việc em phải sống một mình hiu quạnh. Điểm tựa đó, phôi thai ra đứa con tinh thần thứ ba của em. Nó không đẹp xuất sắc, nhưng nó đáng tin…Vậy mà một cơn biến động địa chất làm tảng đá của em biến mất. Em mất đi điểm tựa, mất đi niềm tin, mất luôn cả ánh sáng hy vọng…và hiển nhiên mất luôn cả đứa con mình tin yêu. Em mang một nỗi đau khác, nỗi đau của tiếc nuối…

Giờ thì em mặc kệ em rơi, như một hòn đá bị ném xuống đáy vực, hay kiểu một chiếc lá lìa cành, cứ rơi, nặng nhọc hay nhẹ nhàng cũng quan tâm nữa. Em đã gặp người, một áng mây dịu dàng, người bám theo em trong cuộc rơi này, và em quên đi cái thực tại của mình, em cũng nghĩ mình là một áng mây, em đang bay lơ lửng cùng người… đơn giản thế đó!

Sau những cảm giác day dứt về dại khờ, hụt hẫng và mất mát một chỗ dựa, em nhận ra em ở bên cạnh người không phải vì những lý do đầy trừu tượng mà bởi em thích người vì em được chạm vào người trong lúc đang rơi mà thôi. Thực sự đó là kiểu yêu thích về bản thể, không nằm trong tâm hồn con người. Em chỉ tưởng mình là mây, vốn em không phải là mây, nên người không thể có được gia tốc chiều đi của em, vì thế người và em tách nhau, khoảng cách cứ xa dần…người lại lơ lửng và em thì rơi nhanh.

Áng mây đó, chỉ là phút giây mù sương của em, có nó cuộc sống của em êm đềm hơn, và xa nó em thấy nhớ nhung kinh khủng. Sự dằn vặt của em kèm cả phỉ báng, bởi em nhớ người trước nhất từ sự va chạm khi bên nhau hơn là những cái khác. Nên xa người rồi, lý trí bảo em rằng tốt nhất không nên gặp nhau làm chi nữa.

Thật tình mà nói không phải em muốn đoạn tuyệt mọi mối liên hệ với người, thậm chí chúng ta vẫn có thể trở lại là bạn bè của nhau như trước khi yêu. Nhưng hiện tại điều đó với em rất khó, người biết sao không? Hễ cứ ở bên cạnh là em muốn được chạm vào người, muốn được ôm ấp bằng những cử chỉ yêu thương. Làm sao em có thể bình tâm thanh thản sau những điều đó khi mình đã chia tay. Em cần phải ở một mình cho đến lúc nào đó những xúc cảm về người trở nên lạnh lẽo vô vị. Những khao khát nóng bỏng của em cần được pha loãng, trở nên nhạt nhoà thì em mới có thể thành một người bạn cũ của người. Em tự thấy xấu hổ khi hiểu ra nguồn gốc sự day dứt hiện tại, nó chẳng trong sáng hay bất hạnh chút nào cả người nhỉ? Vì nó thuộc về bản năng hơn là rung động của trái tim…

Hôm qua em quên chưa kể cho người về happy ending của chị bạn em. Chị ấy cứ cố gắng thôi xót xa về người tình cũ trong đơn lẻ, nhưng không thể nào nguôi yêu. Đằng đẵng thời gian chỉ làm cho nỗi đau kéo dài triền miên. Cho đến một ngày, như là duyên phận đổi thay, chị ấy có một người khác đến bên cạnh,… và rồi chị ấy quên bẵng đi những đau đớn dày vò mình bấy lâu nay. Chị ấy nói cái cảm giác dứt được đau khổ tuyệt vời lắm người à. Nó nhẹ bẫng, thanh thản và tinh khôi, dù tình yêu mới cũng chưa đủ mặn nồng để làm mình hạnh phúc… chỉ đơn giản là người cũ đã trở nên xa lạ như đúng em nói ấy!

Chỉ cần như thế là kết thúc hẳn một chuyện tình.

Em hiểu rằng không nên bắt quả non chín ép, nên em chưa đứng lên được đâu. À không, mà là em chưa đủ điều kiện để bay lên khi đang rơi xuống đáy vực. Nhưng em sẽ không cần biết mình đang rơi hay đang làm gì cả, vì đằng nào cũng cảm giác điểm chạm xa mù, mà em thì chỉ có một mình… Nếu may mắn trên quãng đường rơi, em gặp một điều gì đó níu em lại như những điều trước đây, thì em mong nó sẽ nâng em bay lên, để em thấy cuộc đời mình khác đi. Chứ em không muốn mình sẽ lại tiếp tục ngộ nhận sương mù là một áng mây như với người nữa đâu.

Em với những suy nghĩ của mình, là đang đầu độc đứa con của sự ham muốn… Người muốn nó chết không? Còn em thì sẽ vui nếu kết thúc được sinh mệnh của nó. Em thật tâm mong nó sẽ chết!

Dù em cô độc…

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận