[6] Thư tình cho những người không đến được với nhau

August 25, 2009 Truyện ngắn

Thư gửi 6. 

Nếu như là…

*

Báo Tuổi trẻ gọi điện đặt em viết một bài giả định: nếu là con trai, em sẽ làm gì để người mình yêu được vui vẻ, hạnh phúc.

Trước đây em không thích giới tính nữ chút nào. Em thấy được là nam giới thật nhàn biết bao. Khi còn ấu thơ, phải ghen tỵ với những thằng con trai bởi sự coi trọng của xã hội dành cho chúng. Chúng mà khóc, cả đám người già cả lẫn trẻ trung xúm lại nựng. Em mà khóc, chỉ bơ vơ một mình một góc, nên em không khóc từ bé rồi cơ. Cho đến khi dậy thì, lũ con trai sung sướng chạy nhảy khắp nơi mà chẳng lo vấn đề gì. Em thì phải học cách ép mình làm việc chăm chỉ, không thì lớn lên chỉ có nước ế. Tạo hoá cũng bất công nốt, mỗi tháng đều bắt em đeo thêm cái bùa cầm máu ngớ ngẩn, khó chịu không thể tả. Và đến bây giờ, đời vẫn vô cùng phi lý khi phụ nữ vẫn luôn thụ động trong mối quan hệ giới không chút bình đẳng này. Có thể đưa ra những giả thuyết chứng minh trong một phép toán tình nhưng có bao giờ được quyền kết luận hạnh phúc. Vẫn là mấy gã đàn ông quen sống bạc bẽo thích thì cưới không thích thì bỏ. Mong ước của phụ nữ toàn nghiệm ngoại lai, chẳng cái nào tồn tại trong giới hạn của họ cả. Nên em ghét là phụ nữ, một cách có căn nguyên…

Ví em đổi phận làm trai được, như ước nguyện nữ sĩ họ Hồ, thì em chẳng quan tâm đến thân phận ích lợi gì cho sự nghiệp đâu! Vì thời đại này đã không còn quá khó khăn để em tìm kiếm danh vọng. Mà một điều luôn rưng rưng trong con tim đã quá sần sùi vì thương tổn là tại sao chưa người đàn ông nào đi đến cuối với mình bằng hạnh phúc. Em đã được rất nhiều từ cuộc đời, từ những người từng yêu em, phù hoa và khoảnh khắc vui vẻ chỉ là thoáng qua rồi sớm nhạt nhoà, còn bao giọt sầu đọng lại thì cứ ngày một đậm đà và kết tủa lại như những thuỷ tinh nhọn sắc… cứa vào vết thương… để mãi không lành.

Có lần người hỏi: Sao em đã có người ở bên, mà vẫn đau đáu một nỗi niềm… em không trả lời được… em không biết tại sao, mà đúng hơn là không muốn biết tại sao. Đơn giản vì dự cảm của một kết cục như cũ cứ rõ ràng trong em ở những tháng ngày được người chăm sóc. Sẽ lại chẳng nhớ được gì nhiều về sự tận tuỵ của người, mà chỉ tồn tại một lối rẽ ảm đạm buồn thảm khi chúng ta bước ngược chiều nhau. Đối với em, những người để em lại một mình trên con đường chưa tới đích, vì bất cứ lý do nào, cũng đều là người đã từng bỏ rơi em và đó là điểm tệ chung cho tất cả. Người nhớ không? Em đã từng cầu xin người đừng giống ngày xưa của em. Nhưng rồi người cũng không thể tách mình khỏi cái tập hợp tệ hại ấy được, dù cho người đã tốt hơn họ rất nhiều… căn bản người cũng chỉ là một cá thể định giới XY. Truyền đời những kẻ mang cặp nhiễm thể xác định XX như em vẫn phải cứ dày vò, dù cho điều này cũng đang làm người đau đớn.

Người từng lỡ lời: “… không thể sống buông thả như em được…”, nhưng đã nhanh chóng phân bua rằng: “sống thoải mái”. Em tự cắt mình ra khỏi ràng buộc, sống vì chính bản thân, nên em có đủ mọi quyền quyết định những gì mình thích. Còn người yêu cái sự kiềm toả của gia đình hơn là yêu em, sống chuẩn mực theo đạo hiếu nặng hơn chữ tình, và cái ý nghĩ đó biến em thành một cuộc đời thừa cạnh gia đình gia giáo của người. May mắn là em chưa bị ném đi mà thôi! Sao em có thể chấp nhận mình là một vật thừa thãi chỉ tốt hơn rác rưởi một chút chứ? Em có được cuộc đời này đâu phải chỉ để chọn một lối sống mòn? Bởi thế em ra đi và người thì đã sai…

Ừ, mà người đã bao giờ đối xử đúng với em đâu. Trước giờ trách móc toàn thuộc quyền em, và lý do để người chấp nhận sự ra đi của em, cũng vì người sợ chứng kiến chua xót vương tràn trên môi em. Người biết cách nào để em không phải nói ra những lời đắng nghẹn tim như thế mà! Nhưng một nghịch lý là người-không-thể-làm-những-điều-có-thể để em được vui vẻ hạnh phúc.

Em đành quay lưng và mong mỏi mỗi lần soi gương, chiếc bóng hiện lên sẽ biến thành người thực, một nhân thể giống người về diện mạo để em có thể yêu nó nhưng lại mang tâm hồn đồng điệu với em để không còn gây đau khổ cho trái tim đã quá xù xì này nữa. Đó giống như điều ước em có thể phân đôi linh hồn, nhập một nửa vào người em có thể yêu thương. Nửa linh hồn còn lại, sẽ vẫn nằm trong em, dẫn dắt và thôi thúc em tìm thấy nửa còn lại của mình. Em không giá như em là người được, vì em sẽ lại mang tính cách của người, cùng những trách nhiệm và nghĩa vụ ràng buộc, lúc đó em sẽ lại để một người giống em đau khổ. Ôi, hình như em đang đồng tình với cách bao biện của người thì phải. Thế là người không sai, em không sai, vậy điều gì là sai giữa hai chúng ta? Chẳng có đáp án nào thoả đáng cả người nhỉ?

Giả định nếu em là người… thì kết cục cũng có thay đổi được gì đâu. Vẫn là hai chiều ước nguyện không cùng biên độ. Nên em sẽ không mong mình hoán đổi vị trí với ai đó. Em chỉ giả định rằng: nếu như trong ai đó có một nửa linh hồn của em… thì hẳn là em sẽ đi tìm nó về để ghép lại cho vẹn toàn hạnh phúc…

Nhưng em đã là một thế giới riêng.

Ngoài kia – một thế giới khác,

Chẳng có miếng ghép nào hoàn hảo cho em…

*

H ồ i  â m : Như thế chưa đủ đau đớn ư?

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận