[7] Thư tình cho những người không đến được với nhau

August 26, 2009 Truyện ngắn

Thư gửi 7. 

Những kẻ NGỐC

*

Thứ Sáu ngày 13 chỉ cách Valentine 2009 một khắc thời gian. Khi cả 3 chiếc kim đồng hồ cùng trượt qua số 12 vào buổi đêm là đã chuyển một ngày nổi tiếng xui xẻo sang một ngày lãng mạn nhất năm.

Em chưa bao giờ ghét Thứ Sáu ngày 13, đơn giản em thích số 13 đến lạ. Rồi thứ Sáu nghĩa là chớm cho những ngày cuối tuần được nghỉ ngơi thoải mái, nên với em đó là một mốc thời gian thú vị hơn cả. Song Valentine thì em lại chẳng thể nào yêu quý được. Đó là ngày người ta thì có đôi, còn em có được nỗi chạnh lòng. Vậy mà nó sẽ đến, vào ngày mai… Ừ thì nó cũng chỉ là ngày giỗ của một cha đạo được người ta gán lên tờ lịch, qua ngày rồi cũng xé bỏ. Chứ có gì nghiêm trọng đâu!

Tối hôm nay, em đi với bé To mắt đến đêm hội tình nhân Valentine của Clo., rồi em hẹn hò cùng bạn em nữa. Thế là 4 đứa con gái túm lại với nhau giữa một không gian ngột ngạt của những cặp tình nhân yêu nhau và yêu giả vờ. Có lẽ thấy em lạ nên HTV mời em ra phỏng vấn, họ hỏi vì sao em đứng một mình, em đang chờ đợi ai chăng? Em biết chờ ai giữa dòng người vồn vã này đây! Nên em nói em chẳng chờ ai cả, em cũng có đôi, đặc biệt hơn những đôi trai gái đầy rẫy quanh em một chút là bạn em cũng con gái thế thôi. Em chẳng ham gì cái lễ hội của hơn 500 cặp tình nhân, em đến vì tò mò về cách tổ chức một event được quảng cáo là lãng mạn nhất Việt Nam, và em muốn lật tẩy cái trò bịp bợm của Clo. khi lợi dụng lòng tin của những tâm hồn yếu đuối, dựng lên một ảo tưởng giả tạo mà cứ hô hào đó là tình yêu đích thực. Em có ghét gì đâu chuyện làm ăn của người ta, việc xây dựng một campaign có tiếng vang hay việc tiêu thụ được hàng hoá thì hề gì đến em. Khủng hoảng lạm phát còn chẳng làm em phiền lòng huống hồ xã hội có được diện mạo phát triển. Nhưng người ta chỉ để ý đến diện mạo thôi, người ta mặc kệ tâm hồn mục ruỗng, mặc kệ những đổ nát, hụt hẫng bên trong. Nếu như cái diện mạo đẹp đẽ đó, có một lỗ hổng nhỏ, đủ để nhìn vào, thì sẽ thế nào cho những người đã từng yêu thích nó? Khác gì hoạ bì che đậy cho một yêu tinh.

Cuộc sống hiện đại, bao điều mới mẻ được kiến tạo và nhiều phạm trù dần trở nên hiếm hoi khiến người người cứ nhắc đến nhiều như tên các loài động vật gần tuyệt chủng trong sách đỏ. Điều gì giữ cho ta một cuộc sống tươi đẹp? Phải chăng là niềm tin và một tình yêu đích thực trong đời, để ta có lý do phấn đấu cho tương lai và xứng đáng tìm thấy hạnh phúc? Hay cách ta chìm vào vào những lý tưởng rỗng tuyếch như kiểu ngước mắt ngưỡng mộ một ngọn cờ xa tít bay giữa bầu trời mà không hề biết rằng, người nắm giữ ngọn cờ đó phất nó quá cao chỉ vì bản thân họ thực sự không muốn nhìn thấy nó. Em vốn không tin có tình yêu đích thực, giờ em lại càng không tin khi chứng kiến bao sự giả dối ẩn mặt sau cái lễ hội tình nhân kia.

Thế gian này hẳn nhiều người ngốc và mờ mắt lắm, nên mới tin chuyện tình phi lý đó. Một nhân vật ảo được dựng lên, với một câu chuyện tưởng tượng không có logic, để quảng cáo cho một nhãn hàng, vậy mà bao nhiêu người vẫn cứ tin rằng đó là thật. Trong thoáng chốc em thấy nhân thế trước mắt mình chẳng khác nào những con rối đồ chơi đang bị vài bàn tay giật một cách hả hê vì nắm thóp được sự ngốc dại của họ. Vì vậy em đã hì hụi ngồi viết một bài rõ dài gửi báo mạng, em hy vọng nó sẽ được đưa lên vào ngày Valentine. Người vẫn cho rằng việc thích gây hấn của em là một tật xấu, cho nên chắc người cũng không hài lòng khi biết em làm thế, nhất là có một phần đụng chạm tới người. Nhưng em không sống giả tạo được, và cũng không thích nhìn thấy kẻ khác giả tạo phởn phơ trước mắt mình.

Lúc ở nhà thi đấu Phan Đình Phùng, em thoáng nghĩ không biết mình có bắt gặp người đi cùng ai đến lễ hội này không. Nhất là khi em ngồi sau lưng một cặp teen yêu nhau vô cùng tình cảm. Cả hai mặc áo cặp Bambo màu vàng, tóc tai sành điệu. Cậu bé thì cứ ngồi nhìn lên sân khấu, và cô cô bé thì tựa đầu vào vai cậu ta. Chốc chốc cô bé cầm điện thoại, giơ lên ngang tai để cậu bé không nhìn thấy rồi bấm tin nhắn. Em và To mắt quên luôn cái chương trình của Clo. mà chỉ còn biết chú tâm theo dõi câu chuyện trong di động của cô bé ngồi trước mình. Cô bé ấy đang ngồi ôm một cậu trai rất tình, nhưng tin nhắn được gửi tới một người tên là Ngốc Xít cũng vô cùng tình cảm: “Điện thoại pà xã hết pin từ trưa, nên để im lặng. Vì thế không nghe điện của ông xã được”, “Bà xã đang đi uống café với bạn, 10h mới về, mai gặp ông xã nha!”, “Chuyện này pà xã nói trước với ông xã rồi mà. Mai chúng mình valentine…”… Tin cô bé nhắn đi không dài, mặc cho tin nhắn nhận được dài lê thê những lời than thở trách móc của cậu Ngốc Xít nào đó vì phải ở nhà một mình, mà gọi cho người yêu từ trưa không được. Em nghĩ cái cậu Ngốc Xít kia cũng ngốc thiệt, nên cô bé đưa ra những lời giải thích thật phi lý mà cũng tin. Và chắc cái cậu mà cô bé đang ôm rịt lấy được đặt tên trong danh bạ của cô bé là Ngốc Dại quá! Thỉnh thoảng khi cậu ta quay lại, cô bé lại bấm qua tin nhắn của một contact tên Thảo Vy và cố ý cầm sao cho cậu ấy nhìn thấy. Nên cậu ta yên tâm làm kẻ ngốc bên cạnh một cô bé đang phân đôi trái tim (hoặc nhiều hơn thế) vì hai kẻ Ngốc.

Cô bé ấy làm em nhớ đến người. Người chẳng bao giờ cho em đụng vào điện thoại của người cả, sợ em là một đứa trẻ táy máy nghịch hỏng nên luôn đặt ngoài tầm tay với của em, hay trong đó có chứa những bí mật gì, thì em cũng không bao giờ biết. Duy có một lần, em đã bắt gặp người say sưa ngắm hình của cô người yêu cũ trong điện thoại khi đang đứng chờ em. Lúc đó em biết người giật mình, người lo lắng, nhưng em chỉ cười và nói chẳng sao hết. Đâu phải dễ dàng để xoá bỏ bất cứ cái gì, như em đấy, trên blog vẫn đầy các entry viết về những người cũ. Em đâu có chịu xoá đi, dù em đã yêu người. Mà blog người cũng thế, vẫn cô này cô kia rất sâu đậm, có chăng người ít phô trương hơn em chút xíu. Nhưng nghĩ lại, thấy việc trong lúc đợi một người này mà lại lôi một người kia ra ngắm thì người cũng giống cô bé ấy lắm thay. Còn em cũng là một kẻ ngốc thì phải. Mà thôi, ngày xưa em bỏ qua được, sao bây giờ chặn lại làm gì. Giả dụ có lỡ nhìn thấy người đi chung một cô nào đó thì chắc em cũng chỉ lạnh lùng bước ngang qua không một câu chào.

Lần đầu tiên em phải nhìn thật nhiều cặp đôi ôm nhau hoặc hôn nhau đến vậy, cặp trai gái teen em vừa kể ý, nhiệt tình nhất trong các cặp đôi đứng quanh em. Hai cô cậu cứ đu nhau như trong phim. Lúc đó cô bé có nghĩ đến cậu Ngốc xít đang nằm ở nhà không nhỉ ? Trong khi họ thể hiện tình yêu, thì em giơ điện thoại lên chụp loạn xạ. Thế mà họ vẫn cứ yêu nhau. Cũng may là em đi đến cái lễ hội dẩm hơi đó có mục đích, chứ nếu không em bỏ về từ lâu để khỏi chứng kiến cái màn hôn hít tùm lum đó rồi. Cuối cùng em cũng về, sau khi đã thấy bao nhiêu kẻ ngốc lướt qua trước mặt mình. Nhìn lại thấy mình có khôn hơn người là mấy. Hẳn là trên đời ai cũng có từ Ngốc để dành tặng cho nhau.

Vì ngốc, nên mới bị lừa gạt.

Vì ngốc, nên mới đặt nhầm lòng tin.

Vì ngốc, nên mới lựa chọn sai đối tượng.

Vì ngốc, nên mới không đến được với nhau… trong đời

*

H ồ i  â m : “Xa là nhớ, đêm nằm mơ… mơ tình ta xanh như bài thơ…”

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận