
Cho một ngày
Cho một người
Chỉ riêng em biết…
Em chưa bao giờ leo lên trên đỉnh núi
Bởi giấc mơ em ngắn ngủi bất thường
Bởi con tim em chưa bao giờ tham vọng
Một tình yêu dọc suốt cả cuộc đời…
Gặp gỡ rồi chia ly
Yêu và không yêu hỗn độn
Em mộng du qua những cuộc tình
Dài – ngắn, nông – sâu cũng chẳng hiểu nổi chính mình.
Em chìm vào bóng anh
Giấu mình trong khoảnh khắc bình yên sau bao mùa bão giật
Lặng lẽ đau khi chỉ là chiếc bóng
Mắt anh hướng mãi phía trời nồng.
Là bóng hình ảo vọng
Che chở em khỏi cơn rát bỏng nắng đời
Phía sau lưng anh em bắt đầu khao khát
Gọi “Tình ơi!” thảm diết đêm tàn.
Bóng núi rộng dài mới hiểu hết chiều cao
Mới nhận ra cô độc càng là tình!
Và em mơ một ngày mình leo lên đỉnh… tìm về những khát khao!

Tháng Tư về… Anh có nhớ không?
Em vẫn mơ về khoảnh khắc chúng ta bên nhau bay cùng cánh gió…



sao bài nào cũng buồn buồn thế này hả chị?
Dường như trong tất cả những gì bạn viết, đều có bóng dáng một người đàn ông đã ra đi và để lại tình yêu quá lớn?
Con gái không mau quên những mối tình mà họ có. Vì thế điều đ1o cũng ảnh hưởng nhìêu đến cuộc sống của họ , chung và riêng . Dù sao , tất cả đều đẹp dù mang bất cứ màu sắc nào…Cám ơn bạn vì bài viết này!mình thích nó .