Chuyên mục: Sáng tác

Muốn chết. Ch3. Trẻ con [4]

18/05/2011

4. Rồi cũng chẳng còn công ty nào phù hợp với sức lao động của mẹ đứng vững trước những bước rẽ của lịch sử. Sau khi làm công nhân của hàng chục xí nghiệp trong vòng một năm, lang thang từ huyện Trà, qua huyện Cà Phê, đến huyện Dâu, cuối cùng mẹ không [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch3. Trẻ con [3]

17/05/2011

3. Khi ta bắt đầu có những cảm nghĩ hồn nhiên để nhìn nhận cuộc sống là lúc thấy gia đình chuyển nhà liên tục. Khoảng năm 1986, chính phủ xóa bỏ thời kỳ bao cấp, các doanh nghiệp chết như ngả rạ, mẹ ta cứ làm được một thời gian thì cơ quan giải [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [22]

16/05/2011

22. – Nếu anh không đưa em đến bệnh viện giải quyết, em sẽ giữ cái thai lại, sinh con, nuôi nó khôn lớn và dạy nó cách căm hận anh. Đến ngày nó mạnh mẽ, nó sẽ tìm một lão già nhu nhược trả thù. Anh còn muốn tạo nghiệp chướng cho mình không? [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [11]

15/05/2011

11. Mẹ, ta và em gái sau những hắt hủi của số phận chấp thuận quay về cuộc sống bình lặng nơi đầu đèo Mỏ Đá. Ta đi học lớp 5 ở ngôi trường miền núi cách nhà gần sáu cây số dốc lên dốc xuống. Mẹ ở nhà ra vào với tủ hàng ế [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [27]

14/05/2011

27. Đôi khi, ta ôm đống thú bông nằm bên cửa sổ mờ mờ ánh sáng qua tấm rèm voan vào ngày cuối tuần và ép đôi mắt ứa ra vài giọt nước nóng ấm. Đời này chẳng có gì buồn khiến ta khóc trôi chảy được. Rời khỏi công việc, ta thấy mình tim [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [26]

13/05/2011

26. Thời tiết ở thành phố Phồn Hoa rất thuận hòa, nhiệt độ nóng đều hết nắng đến mưa, rồi mưa xong đến nắng. Có vài lần ta đã vô cùng thích thú khi phát hiện ra tán phượng đỏ rực giữa tháng 12 nổi bật trên tầng lá xanh giàu đạm. Thế nên nhiều [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [23]

12/05/2011

23. Ba đưa ta lên thành phố Sương Mù chơi, tạm xa nắng nóng, gió bụi và xe cộ chen lấn ở thành phố Phồn Hoa vài ngày. Ta chưa có việc làm, còn ông thì muốn giới thiệu con gái mình với vài người quen cũ. Nhà đầu tiên ba đưa ta đến, là [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [6]

11/05/2011

6. Ta biết mình có một người cha bằng xương bằng thịt khi vừa rời mẫu giáo lớn để chuẩn bị làm học sinh lớp Một. Mẹ đón ông trước cổng trại giam bên cạnh một tu viện nhỏ tĩnh lặng trên con đường đất nhỏ thưa vắng nhà dân của thành phố Sương Mù. [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch1. Tự tử [24]

10/05/2011

24. Đứa con gái hoang tàng trở về quê thăm mẹ vào dịp nghỉ lễ dài ngày. Chiếc xe hơi cáu cạnh lăn bánh trên con đường đất xen lẫn cỏ xanh nhấp nhổm, mùi nước hoa đô thị lấn át hương nội đồng và một cậu bạn trai lẻo mép khiến mẹ ta bất [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch1. Tự tử [23]

09/05/2011

23. Ngày ta quyết định rời bỏ thành phố Sao Vàng để đi thật xa, tìm theo dấu vết của chàng trai tưởng như đã thuộc về mình mãi mãi nhưng hóa ra chỉ là chuỗi ngộ nhận ngô nghê, cũng là ngày ta bỗng nhận ra thời gian đang tàn phá đến tận cùng [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch1. Tự tử [15]

08/05/2011

15. Chết vì va đập mạnh sẽ đớn đau, chết vì ngạt nước sẽ hoảng loạn, chết vì cắt xẻ thịt da cũng chẳng dễ dàng. Nên đôi lần ta cố tình nắm chặt tay vào dây điện hở để mong bị giật và chết như nhân vật chính trong một vở kịch Nhật do [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch1. Tự tử [14]

08/05/2011

14. Từ lúc nhà có thêm thành viên, ta luôn ghen tỵ với tình mẫu tử giữa mẹ và em gái. Trong gia đình chỉ rặt giống cái thì mẹ là nữ vương độc tài, em gái là công chúa nhỏ đáng yêu, còn ta là con nô tỳ đáng ghét. Ta phải quét dọn [...]

Xem tiếp »

Muốn chết. Ch1. Tự tử [13]

08/05/2011

13. Mẹ đánh chửi ta đã thành quen tay, quen miệng. Vì ta lười biếng, tính nết cẩu thả. Vì ta ăn cắp tiền của mẹ để mua truyện tranh và báo học trò. Vì ta cứ lởn quởn trước mặt làm mẹ ngứa mắt không chịu nổi. Nên ta tha hồ ăn đòn. Ăn [...]

Xem tiếp »