CHUYỆN CÔNG VIỆC

September 17, 2009 TẠP HÓA CUỘC SỐNG

Chuyện công việc

(nhân ngày cuối tháng 6)

Hôm nay coi như đã trút được phần nào gánh bận rộn.

Một event được công ty sản xuất nhanh kinh điển trong vòng 3 ngày, trong đó một mình Keng lên ý tưởng, viết kịch bản chương trình, viết thư gửi sales, viết lời cho bạn MC đọc, làm film-flash,… Cuối cùng dù không viên mãn nhưng cũng chẳng bể nát tè le. Ít nhiều cũng có lý do để đổ lỗi cho sự thiếu hoàn hảo: Cập rập quá mà! Keng không nằm trong ban tổ chức, Keng chỉ lủi thủi ngồi ở nhà ôm máy mần việc. Đến tận 7h tối, mới lò dò lên, đứng xem đứa con tinh thần của mình khóc cười, rùi ngồi ăn zí nó bữa cơm ân huệ, rùi kệ mọi người dọn dẹp, Keng đi về à. Trước giờ đi đâu Keng cũng vậy, hông biết làm mấy việc chân tay. Bởi Keng lười kinh dị luôn.

Một tháng thử nghiệm làm trưởng phòng khiến cảm xúc của Keng tăng giảm như đồ thị hình sin. Họp hành liên miên, Jobs thì dí tét đít. Sếp, account rồi nhân sự creative xoay chóng cả mặt. Khiến Keng lúc thì ghét người này, khi thì ghét người kia. Vì bảo mà không nghe, cứ phải nổi cáu hoài. Dù ai đánh giá bạn Keng làm tốt hay không tốt, thì Keng vẫn có thể hồn nhiên ngồi trước mặt sếp mà nói rằng: “Em thấy mình xuất sắc, vì đã làm được rất nhiều!”. Zị đó! Ai nói Keng kiêu + chảnh, Keng mặc kệ! Hiện tại Keng đang “tiền mãn nhiệm”, chiều nay hoặc ngày mai Keng mãn nhiệm, để coi người ta đối xử zí Keng như thế nào? Đối xử bất công là Keng giận cho coi.

Giờ công ty Keng đã tuyển được 1 CD mới du học bên Mỹ về. CD trẻ măng, hơn Keng có 1 tuổi, chiều cao và cân nặng sêm sêm Keng à. Nên suy ra nhìn CD nhỏ con hơn Keng (ít nhất là Vòng 1, him khoảng 80cm, còn Keng dĩ nhiên là lớn hơn òi… :D hehe…). Thế là trò chơi làm trưởng phòng của bọn Keng tạm thời bị dừng lại, nếu CD không vượt qua được vòng thử việc và thích nghi. Còn nếu công việc của CD trôi chảy, thì cái “tạm thời” đó trở nên vô thời hạn. CD mới cũng dễ thương, không có giang hồ, du côn, nên Keng mong CD sẽ ở lại đủ lâu, lâu đến mức Keng có thể ra đi trước CD.

Keng vẫn nói rằng: Keng yêu công ty, vì công ty Keng là một môi trường khá tốt; Keng thích sếp Keng, vì sếp tốt vừa đủ, khéo léo vừa đủ, chân tình vừa đủ, nhưng Keng cũng ghét sếp ở một vài thời điểm nào đó, bởi sếp cũng phũ phàng vừa đủ, khiến sự nhạy cảm trong Keng cứ lao xao một âm điệu: hãy thay đổi!

Cũng không nhiều người trong nghề quảng cáo làm thuê cho một công ty quá lâu (khoảng 3 năm trở lên). Khó có thể đánh giá những người hay nhảy việc thiếu sự trung thành. Bởi ngoài bản thân mình ra thì không ai tốt với mình một cách không công và cũng chẳng có doanh nghiệp nào trung thành được với nhân viên cả. Giữa ông chủ và người làm thuê là quan hệ có lợi đôi bên. Nên dễ suy ra lợi nhuận phải được san sẻ, ông chủ là người bỏ tiền đầu tư, chịu rủi ro cao hơn thì được phần lớn hơn. Điều này không có nghĩa là ông chủ muốn làm gì nhân viên cũng được. Khi nhân viên thấy mình thiệt thòi, cả về vật chất lẫn tinh thần, thì tốt nhất không nên hợp tác với ông chủ đó nữa.

Một số người bạn của Keng, khởi nghiệp ở những công ty với lương thử việc một, hai triệu, cho đến vài năm sau tiền lương chỉ ba, bốn triệu. Có người thì đã nhảy việc khi cảm thấy dứt được ân tình với nơi mình bắt đầu sự nghiệp. Nhưng có người vẫn chăm chỉ cống hiến, vì thâm tâm họ nghĩ, nhờ công ty đó mà họ sống tốt lên, làm giỏi hơn, nên họ không nỡ bỏ công ty đi, dù với khả năng của mình, có thể qua công ty khác, sẽ được trả gấp đôi. Dĩ nhiên nhiều người thấy họ dại, mặc cho sự khờ dại đó nảy mầm từ mảnh đất Tình Nghĩa.

Đất lành chim đậu” – Việc đi hay ở, không nên quyết định theo cảm tính. “Không có môi trường làm việc lý tưởng, chỉ có con người tự lý tưởng môi trường làm việc của mình. Trong cuộc sống đôi khi cũng cần học cách tự kiềm chế cảm xúc, điều đó không có nghĩa là cam chịu mà là quan sát để tìm cho mình sự thích hợp nhất”. Có một mâu thuẫn hiện hữu, khi việc ra đi cần dựa trên lý trí, thì chuyện ở lại được định hướng theo tình cảm. Keng vốn không thích sự thay đổi, Keng vẫn yêu công ty Keng, Keng vẫn quý mến sếp Keng, nhưng đôi lúc Keng không chịu đựng nổi sếp, vô lối hoặc mưu mô. Hoặc cũng có thể lúc đó sếp không chịu đựng nổi Keng nên mới hành xử quá quắt. Ai cũng có một giới hạn, nhưng ngoài bản thân người đó ra – không ai đo đếm nổi, nên người ta cứ mãi bước qua giới hạn của nhau, và rồi có thể từ đó biến khỏi tầm kiểm soát của nhau vĩnh viễn.

Keng chưa đi đủ xa, nên Keng đã quay lại, và ở lại công ty cho đến tận giờ. Công ty cũng không đối xử tệ với Keng, những gì Keng muốn hầu như đã được đáp ứng (tất nhiên là trong giới hạn, không thể được voi dòi Hai Bà Trưng mà). Vốn dĩ Keng cũng biết mình giỏi và dở chỗ nào, để còn gắn bó với công ty. Sếp từng nói trong một cuộc họp, giọng điệu vui vẻ pha chút mỉa mai: “Nếu cô này giỏi tiếng Anh, tôi phải tăng lương cho cổ, không là cổ đi mất”. Ừ! Sếp biết điểm yếu của mình, nên sếp không cần phải hoàn toàn tử tế với Keng, sếp chỉ cần tốt vừa đủ, và thỉnh thoảng ném toẹt vào mặt Keng những lời phũ phàng, để Keng nhận ra mình là ai và đừng có chảnh. Những lần ném đó, dần dần trượt qua khỏi giới hạn của Keng, chèn vào giữa một sự xa cách… lạ lẫm. Đã quen sống thẳng thắng, làm cách nào để có thể ngày ngày mỉm cười với sự giả tạo, với những hành vi đầy “mỹ thuật” hướng về mình?

Bây giờ thì mọi thứ lỏng lẽo rồi. Trong đầu dần vương vất cảm giác hời hợt, bất cần. Việc đi hay ở lại công ty đã chẳng còn gì quan trọng. Dẫu cho trong 2 cuốn sách sắp in của Keng, vẫn để tên công ty trên trang bìa, ở phần giới thiệu về tác giả. Như một cách cố gắng sống cho trọn vẹn. Ngày hôm qua Keng post lên 2 trang tuyển dụng mẩu thông tin giới thiệu cá nhân để tìm kiếm cơ hội việc làm mới với tiêu đề: “Chỉ nhắm tới các vị trí Senior Copywriter, Creative Director, PR Manager/Director” (trong các công ty local). Không bỏ đi vội vàng, mà đang chờ những cơ duyên, từ những mục tiêu được định hướng rất rõ ràng, nhưng chưa xuất hiện. Ngày xưa càng sống ơ thờ, thì giờ đây càng phải sống có mục đích để đắp đổi.

Nếu mai kia, có một lời mời, với mức lương cao hơn ở công ty và không yêu cầu trình độ tiếng Anh, thì Keng sẽ chào tạm biệt công ty. Sếp biết điều đó, sếp hiểu điều đó, và Keng cũng đã khẳng định điều đó với sếp. Bởi cả hai bên đều đã rất nhiều lần xâm phạm giới hạn của nhau, bất kỳ giọt nước nào nữa cũng sẽ làm tràn ly. Trước một công việc mà mình sắp từ bỏ, có 2 loại tư tưởng: [1]. Hoàn thành tốt và gọn ghẽ mọi việc, để có thể còn có lời hẹn gặp lại trên đầu môi. [2]. Ngược lại, chán nản nên bỏ bê tất cả, để lúc ra đi đeo đẳng cảm giác khó chịu xen chút vui mừng vì đã tách được nhau. Keng thì luôn nghĩ mình nên là [1], không đơn giản nó đem lại lợi ích cho phía “ông chủ”, mà nó thực sự làm mình tốt hơn, trong mắt người khác và cả trong tâm hồn mình.

Khi viết ra những điều này, Keng chấp nhận số % rủi ro mình phải ra đi sớm hơn dự tính. Nghĩa là buộc phải đi khi chưa tìm được một điểm đến. Có hề gì khi đã hời hợt và buông trôi. Keng cũng đã gắn bó với công ty hơn 2 năm. Đã đến thời điểm nên ra đi. Vì ở mãi sếp sẽ chẳng có đủ tiền lương mà trả (hoặc là không muốn trả một mức lương cao hơn, sẽ bất công với những nhân viên khác chẳng hạn). Và Keng cũng không muốn làm việc trong một công ty quảng cáo mà người ta hạn chế mình gặp gỡ khách hàng, rồi TVC mình viết ra ý tưởng, xong lại bị cấm đi shooting film. Khác nào một người tù bị ép viết phóng sự cuộc sống? Viết đúng mới được cho ăn, viết không đúng thì phải nhịn đói mà chết. Nếu Keng đã từng viết cụm từ “vô lối và mưu mô” thì có lẽ đây chính là cội rễ nó sinh ra. Chán – ghét – nghi ngờ… cảm thấy mình sống giữa những điều đó không đáng chút nào.

Qua tháng 7, chắc chắn sẽ phát hành Hồng Gai, do việc giấy phép chậm trễ nên Chibooks phải dời ngày dự kiến phát hành đến 16/7/2009. Hôm qua đã thấy phòng Truyền thông bên đó gửi Thông cáo báo chí cho phóng viên. Mình tính đợi Hồng Gai ra khoảng một, hai tháng rồi mới lên kế hoạch in “Đôi mắt không còn ướt nước”, dù cuốn này đã có giấy phép trước cả Hồng Gai và dàn trang hoàn chỉnh rồi. Nhưng có lẽ sẽ tiến hành luôn trong tháng 7, và cùng lắm thì tháng 8 ra thị trường. Dẫu sao mình cũng đã lên kế hoạch làm box set cho bộ 3 Truyện của Keng rồi mừ.

Thượng tuần sẽ làm một chuyến du lịch Hội An, Bà Nà – Đà Nẵng 3 ngày với nhóm Q, T, L.T. Lúc về mà còn khoẻ sẽ ham hố đi Côn Đảo với N.L. Nói chung sẽ dành tháng 7 cho du và ngoạm (chơi và ăn đó!) khi có bất kỳ cơ hội nào. Tranh thủ trải nghiệm bằng mọi giá vì sợ ngày mai mình chết bất thình lình… hehe…

Việc tìm kiếm nhân sự cho nhóm Khí Trơ cũng đã hoàn chỉnh, danh sách là:

Fashion designer: Lê Thanh Phương [

Photographer: Tôn Thất Hải

Artist: Chu Chỉ Mỵ

- Assistant: Ms.Hân

Make up: Thông Bảo

Producer: Nguyễn Vũ Sơn

Graphic art: Lê Thanh Nhật

và mình Copywriter: Keng

Cuối tuần này là tiến hành buổi làm việc đầu tiên với ảnh đế Trần Quang. Hy vọng mọi việc thuận lợi. Dự án sẽ hoàn thành đúng tâm nguyện của cả nhóm. Chứ không sau này thất bại tự đổi thành Khí Hư thì chết sặc mất.

Hiện đang làm cấu trúc website cho nhóm Khí Trơ, rất cần một bạn viết code, ai có khả năng, rảnh rỗi, muốn chung team với Keng và các thành viên trên thì contact đi, tham gia cho vui, đảm bảo sẽ không hối hận.

Bắt đầu connecting với báo Đất Việt Online. Keng nhận từ tháng 7 sẽ là cộng tác viên viết bài về văn hoá, giải trí ở phía nam cho báo, đặc biệt là thực hiện bài phỏng vấn các nhân vật nổi tiếng và tai tiếng. Đã đặt cục gạch chỗ bác Trần Quang (bác ý đang gặp khó khăn khi làm film ở VN), chỗ bạn Tiến Đoàn (định hướng nghề nghiệp của bạn ý sau khi mãn nhiệm nam vương và già đi), chỗ bạn Ngọc Ánh idol (nhân việc bạn ý chuẩn bị ra album), anh Hoàng Quân (anh ý sắp ra album Nguyện 2 và làm từ thiện nữa, chắc phải xử luôn), rồi bác Phạm Duy đẹp như ông tiên của mình, anh/chú Dũng Khùng mà bên Đất Việt muốn mình tiếp cận (cả bạn Thanh Hằng casting film của anh/chú này nữa)… Túm lại là, Keng chưa có làm gì hết, nhưng rao trước lên đây để các bác, các chú, các cô, các chị, các anh, các em nào trong làng văn hoá, giải trí chuẩn bị có gì mới mẻ, hay ho mà muốn xuất hiện trên báo Đất Việt thì ới Keng một câu. Keng sẽ xem xét và giải quyết nhanh gọn vấn đề của bạn, theo cách nhìn của một “chuyên gia PR” như Keng. (cái này không phải là tự nhận, mà Nhiếp ảnh gia Thái Phiên từng thán phục Keng là Philip Kotler của VN nha, và còn nhiều nhiều người nữa không tiện kể ra đây… Hĩ hĩ)

Sau khi tổng kết về quá khứ, hiện tại, gom sòng cả tương lai luôn, thì có sức làm được bao nhiêu thì làm, nhưng cuối cùng cũng phải làm cho đến nơi đến chốn nghe Keng! – Dạ vâng, bạn Keng sẽ cố gắng ạ! – Ngoan quá! Cố lên Keng! – Cố lên! Cố lên!…

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận