CHUYỆN TRAI GÁI TRONG NHÀ 204 (P2)

September 3, 2013 Truyện dài

Chapter 1.

Chapter 2.

BASTARD-BOY SỦA CÀN CẮN BẬY BẢO VỆ SLIMY-FASHION-SHIT

Hôm nay ngày 2/9, mình không đi đâu hết. Mình ở nhà lăn lê với cái laptop. Có trai già mời đi ăn, mình bảo mình lỡ có hẹn với trai trẻ khác rồi. Từ buổi gần trưa thức dậy, mình cứ nghe phòng đối diện có người là mở cửa ra ngồi nhìn qua đó. Xui thay không phải là phù thủy cưỡi chổi hung hăng mặt nặng môi chì ở nhà mà là một chị lạ hoắc cứ đi ra đi vào. Thấy mình chị ấy cười, nhưng nghĩ là chị em bạn bè khách hàng gì của gái phù thủy nên mình chỉ nhìn thôi, không tỏ vẻ thân thiện gì cả. Vài lần như thế chị ấy bắt quen hỏi mình: “Em sống một mình ở phòng này hả?”. “Dạ, chị sống bên đó ạ?”. “Ừ, chị ở bên phòng này!”. “Sao em chuyển tới đây nửa tháng rồi mà bữa nay mới thấy chị!”. “Chị mới dọn tới em à! Em tên gì, sinh năm bao nhiêu?”. “Em tên Linh, sinh năm 83 ạ! Còn chị?”. “Chị là Thúy, sinh năm 82. Em 83 mà nhìn trẻ quá!”. “Chị cũng trẻ mà! Lúc đầu chị xưng chị với em, em còn hơi nghi ngờ đó!”. Mình bao biện một lý do vậy thôi, chứ bản thân mình gặp rất nhiều lần những cô gái trẻ người non dạ ít tuổi thích thị uy gọi mình bằng em khi mới tiếp xúc lần đầu rồi. Điển hình như gái phù thủy, mình mới qua được một bữa đã dám xưng chị rất là phách lối.

Để không phải bận tâm đối phó với trai ở phòng dưới, sau khi đi toilet mình ghé ngang qua nói chuyện. Mình gõ cửa thì roomate của trai ra mở, mình bảo: “Chị nói chuyện với Quang một chút!”. Trai rời ghế ở góc phòng tiến gần lại phía cửa để nghe mình nói: “Chị hy vọng đây là lần cuối cùng phải nói chuyện với em kiểu như thế này. Hôm qua em lên facebook đã biết hết mọi suy nghĩ của chị về vấn đề từng xảy trong nhà này rồi đúng không?”. “Vâng, thì sao chị?”. “Nhờ em share chuyện chị post lên nên bạn trên facebook của em qua add friend chị và dặn chị cẩn thận đồ phơi ngoài cửa sổ”. “Bạn nào vậy chị?”. “Em không cần phải biết điều đó! Cái giá treo ngoài cửa sổ phòng chị là chủ nhà làm sẵn và dặn chị phơi đồ ngoài đó. Nếu đồ chị có vấn đề gì thì em hiểu chị biết ai là thủ phạm rồi chứ?”. “Cái đó không khẳng định được đâu chị!”. “Tóm lại chị rất cảm ơn em vì đã không cãi nhau với chị nữa. Bởi chị không đủ sức để đối phó với cả hai người một lúc. Chị hy vọng, mà thực ra là chị rất mong muốn em không chơi trò âm thầm trả thù sau. Đại loại kiểu như bôi cái gì đó vào đồ chị, hoặc là chọc cho nó rớt xuống chẳng hạn”. “Không như vậy đâu chị!”. “Chỉ có vấn đề đó thôi, chị hết chuyện rồi!”. “Em cũng mong thái độ của chị trong nhà này sẽ tốt hơn”. Tính nói mình chỉ tốt được với người tử tế, loại mất nết thô lỗ thì mơ đi, nhưng thấy chả cần thiết nên mình quay lưng bỏ lên cầu thang, trai nói vọng theo: “Mà chị ơi, đừng có phơi đồ lót trước cửa sổ phòng em”. Mình thủng thẳng trả lời: “Đồ lót của chị ngắn lắm, nó không thòng xuống cửa sổ phòng em được đâu!”.

 Tối hôm qua, mình được cười khá nhiều mẻ. Đầu tiên là khoảng hơn 11h đêm, thấy gái phù thủy thất thanh lao ra khỏi phòng la lớn: “Quang ơi Quang, biết chuyện con mát-xa chưa?” rồi chạy ào xuống dưới. Mình xém cười thành tiếng, ôm laptop tường thuật tình hình. Ngay lập tức một em gái trên facebook vào comment: “Em mới đọc cái status của cái chàng trai đại học luật, kêu chơi tới cùng vs chị lun!”, cùng lúc đó notifications báo Han Guang share your photo. Mình click vào thì thấy nội dung: “Bánh bèo đã lên tiếng nhưng rút đi 50% sự thật, quá đau!”, nhìn qua about thấy trai làm ở Kênh 14, học luật chứ không phải ngân hàng như anh chủ nhà đã nói với mình. Lướt vài status mới nhất thấy toàn chửi mình bánh bèo nọ kia, cụ thể: “Bánh bèo vô dụng, không biết điều, xấu xí, to mồm, vớ vẩn bá dơ, đi hôm về khuya, láo toét, hoang tưởng mới dọn đến nên cẩn thận nếu không muốn bị anh đá ra khỏi nhà nghe cưng”. Hẳn là nội dung này được cập nhật sau khi trai bị mình săm soi ngực trần và lỗ rún. Ha ha… Mình thì rảnh chuyện nên nhào vào comment: “Em ơi! Em có lấy chai dầu gội đầu của em trai mới dọn đến không? Em ấy kêu để trong toilet nam mà giờ không thấy đâu kìa! Chị không muốn làm bánh bèo vô dụng nên đang cố gắng giúp tìm lại chai dầu gội đã mất cho em ấy!…”, xong mình qua status khác tuyên chuyến của em ấy: “Bánh bèo mới đã chuyển đến, đang mùa khó ở, bốn chị em sẽ chiến đấu đến cùng, come on!” có nội dung bên dưới thể hiện việc chị em nhà chúng hằm hè nhau đòi tán mới chả đập vô cái mặt trơ trẽn của mình để cười bằng một cái còm: “Há há…”. Vừa enter được vài giây thì facebook báo comment của mình bị removed. Mình bấm vào xem thì nhận được lời Sorry của bạn Mark Zuckerberg là trang không hiển thị (đối với mình). Ôi, trai ấy block thật là nhanh tay quá đi mà!

 Thêm một vài người add friend mình, một ô chat hiện lên (giản lược): “Bạn sinh năm bao nhiêu?”, “83 ạ”, “Ha ha. Chào chị, em qua từ facebook Quang, mà đọc xong note tự nhiên thích quá, nên phải add friend”, “Em hỏi tuổi nên chị cũng đoán như vậy”, “Thấy Quang cũng hiền, chắc hiểu lầm. Mà em thích cái note chị viết đó quá! Thấy thú vị nên chào hỏi chị thôi!”, “Landlord cũng nói em ấy hiền, và trong bài chị cũng viết lại điều đó!”, “Em chat vậy thôi, khuya rồi cho chị đi ngủ. Hy vọng chị có thể ở đó an lành! Chị cẩn thận đồ phơi ở cửa sổ nha! Haha…”.

Sau 0h, nguyên cái nhà yên ắng, phòng gái phù thủy đã tắt điện. Chắc chương trình rủ rỉ rù rì tâm tình chị em chúng mình đã xong và phải chăng cả trai lẫn gái đã quyết định ngưng chiến đấu đến cùng với con mát-xa không làm nghề massage, mà dư thừa chữ nghĩa biết leo lên mạng bêu riếu kể xấu rầm rập muốn sập trời? Dù diễn biến như thế nào đi chăng nữa thì bữa nào có điều kiện mình cũng vẫn sẽ in dòng chữ: “ĐỨA NÀO ĐỘNG TỚI MÈO CỦA EM LÀ EM GIẾT!” dán ở ngoài cửa. Bởi biết đâu, mình hay đi vắng, tụi nó ở nhà trộn thuốc độc vào đồ ăn hấp dẫn nhét qua khe cửa dụ dỗ mèo ngoan đi tìm cái chết. Tóm lại, khi nào còn ở trong cái nhà này, mèo ngoan của mình mà gặp bất cứ nguy hiểm nào thì chỉ có hai đứa lòng dạ tiểu nhân hạ tiện là nghi phạm thôi. Nó mà dám giết mèo của mình, mình thề sẽ giết chết vài thứ trừu tượng quanh quẩn cuộc đời của nó để nó phải sống không bằng chết. Vậy đi

Tới chiều, mình ở nhà chờ trai trẻ 93 chạy qua chơi, bởi em ấy hứa từ hôm trước: “Em đến ngồi nhìn phù thủy cưỡi chổi cùng với chị!”. Trong lúc chờ thì thấy gái dẫn bạn trai về, lục đục dọn cái kệ để giày đi, thế vào vị trí đó là một bịch rác đen xì hơi hơi to bên cạnh phương tiện bay lượn của gái.

Từng có người nói: Bất cứ người con gái nào được sinh ra cũng đều là một thiên thần, cho đến khi một chuyện tình bất hạnh làm họ gẫy cánh và phải bay bằng chổi hoặc bàn chải. Mình đâu phải là thủ phạm bẻ cánh của gái, mèo ngoan lại càng trăm ngàn lần KHÔNG, mà chẳng hiểu sao cũng phải chịu đựng cái thói phù thủy nanh nọc, ác độc, thô lỗ, vô lối của gái. Một trai tre trẻ trên facebook vào chat: “Phù thủy viết bài trả thù Keng kìa!”, rồi chụp màn hình send cho mình. Đại loại gái phù thủy gọi mình là cô hồn và phản biện 2 điều: 1. Là mình mở cửa cho mèo hoang vào nhà ỉa đái mấy tuần toàn gái ấy dọn. 2. Mình giàu có không thiếu tiền sao chui vô hóc đó ở, mà không đi thuê apartment 7 triệu mỗi tháng có hồ bơi mà ở. Rồi gái ấy còn bảo quê mình (Nam Định) gần mỏ than, chứ đâu có thuốc nổ mà mình làm banh chành hăm gái bỏ nghiệp fake fashion design. Lại phải cộng điểm cho sự dốt nát không biết tính toán của gái. 1. Mấy bữa trước mình đi vắng hoài, ở nhà đâu mà mở cửa mới chả dọn cứt mèo? – 2. Mình đẹp mình khôn chứ mình đâu có sảng tiền thuê chỗ ở mắc mỏ trong khi không có khách hàng với chả bạn trai mà dắt về làm màu làm mè chảnh chẹ. Tiền mình để vi vu nước ngoài nước trong ăn chơi nhảy múa mở mang đầu óc cho đỡ hẹp hòi, bụng dạ đầy ròi, nói chuyện thì thiếu sự mặn mòi như gái chứ! Thảo nào thấy làm cực như trâu mà không có giầu nổi. Chả bù cho mình hết bị bạn cũ đến đồng nghiệp hỏi: Có đại gia bao hay sao mà hổng thấy làm việc gì trong khi cứ đi du lịch triền miên tháng này qua tháng khác. Xin thưa số mình được trời đãi chứ chẳng có đại gia của khỉ nào âm thầm trong bóng tối phung phí tiền bạc cho mình chơi bời quanh năm đâu ạ! Không quan trọng việc ta có bao nhiêu tiền, mà lối sống được hoạch định ở cách ta tiêu tiền. Nếu ai đó nghĩ họ làm ra nhiều tiền mà chẳng hiểu sao không tích lũy được gì, cũng chẳng dám nghĩ tới những chuyến du lịch xa xôi vượt qua khỏi biên giới của đất nước thì hãy học lại cách tiêu tiền.

Một ví dụ gần nhất của mình có thể chia sẻ về sử dụng đồng tiền hiệu quả là cuối tuần mình sẽ bay ra Hà Nội chơi, bằng vé VietnamAirlines, bằng tiền của chính mình chứ chẳng có đại gia hay công ty nào bảo trợ. Bởi từ cuối năm ngoái, mình đã mua vé cho nguyên năm nay, cách hai ba tháng đi một lần với giá khứ hồi 830K. Đừng nói mình sử dụng sản phẩm rẻ tiền mà hãy tự hỏi tại sao nhiều người lại phải trả số tiền tối thiểu gấp 4 lần mình để cùng ngồi trên một chuyến bay, với chiếc ghế y chang và phần ăn không có một sự khác biệt nào nhé! Cuộc sống an nhàn hạnh rạng hay cực nhọc tăm tối nằm sâu trong đầu não chứ không phải trong đôi mắt xớn xác, ghen tị, chẳng biết nghĩ suy. Mình luôn luôn nói với tất cả những người từng đi du lịch chung với mình: “Hãy gọi em là Keng Kẹo, vì em ki bo lắm, để em được đi nhiều hơn!”. Nhưng mà nhiều người thích gọi mình là Keng Dẹo hơn, bởi kiểu nói chuyện thảo mai tưng tửng của mình hơi bị cà quẹo. Èo èo.

Chài ai, nãy giờ nói lan man quá! Giờ mình quay lại với CHUYỆN NHÀ 204, liên quan tới gái phù thủy, một thằng trai nick Henry Zhou nào đó bằng tuổi gái nhào vào bài post trên facebook của mình comment cả chữ Anh lẫn Hoa mới ghê: “Shut up BITCH! before judging other people, plz self criticism. If you dun feel happy to live there, get fucking out! Poor u! Bitch is always a bitch! 死八婆”.

Ớ ờ, đồ nhiều chuyện tính làm anh hùng mặc váy dài trùm gót cứu xú nhân như trong phim cổ trang ư? Chả biết chất xám trong não nó dày được mấy lớp, nhưng mình vẫn cứ châm biếm cái đã, mình lôi Gentleman của gã PSY mập ra nhạo nó: “Who is the BITCH? R U that kind of father of BITCH like her? Damn girl, U’re so freakin sexy. U U U U’re a, U U U U’re a, U U U U’re a, mother-father-gentle man? =))”.

Thế là sau bữa tối qua không còn được làm con mát-xa mình được chuyển sang làm con đĩ, nó không biết chơi trò hát hò đối đáp nên chửi lạp phạp như vầy: “They keep silent just because they dun want to talk to a slut likes you!”.

Mình hơi bị dở English nhưng lỡ coi phim Hollywood nhiều nên cũng ráng tập tành chửi một tẹo vậy: “But a bastard boy like you wanna make some noise for their? So great.”

Nó tiếp tục: “So what huh? Are u jealous! F*** u bitchy slut!”

Ơ thằng khốn, nó tưởng nó muốn fuck ai cũng được à? Hẳn là chim nó rụt lắm nên óc mới bã đậu như vậy, bởi thế mình vẫn rất là tươi tắn giễu cợt: “I’m glad for both. A bastard boy is guard for fashion-shit. Boy friend forever! Make love don’t fight! Let’s fuck your shit, dipping your penguin dick in that vamper tramp”.

Chả biết có phải bị chê chim ngắn nhột quá hay không mà nó nổi sung hăm dọa mình: “Fucking bitch, be careful of your pussy face and ur shitty mouth. Do u want a dog to drill into ur asshole?”

Mẹ kiếp, thằng con hoang của con chó cái, chim ghẻ ngứa ngáy hay sao mà chạy rông đòi fang fuck lộ thiên như thằng chó bố già ngái dái xệ của nó vậy? Đến đây thì mình hết muốn chửi English nhẹ nhàng rồi, chửi tiếng Việt cho nó nhanh gọn rõ ràng: “Cái lề gì thốn? Tao chán phải dùng thứ ngôn ngữ quốc tế để chửi thằng chó dái ngắn ngủn chạy rông cắn càn như mày rồi. Mày có bị hoang tưởng không? Fuck fuck mấy con đĩ thối tha của mày ấy. Mày lên đây làm anh hùng bàn phím à? Mày kết bạn với nó thì tao đủ biết mày là loại cứt nát mà đòi có chóp rồi, nếu mày không bị liệt cả 3 chân thì có dám ra ngoài đời đến trước cửa phòng con bạn bẩn thỉu của mày mà đe dọa tao không?”

Đến đấy chả thấy nó còm kiếc gì nữa. Hết vui! Hị hị… đi ị!

À, trăm đường đại tiện cái chiện cãi nhau, bạn facebook của trai bánh nậm bánh lọc phòng dưới chụp màn hình một đoạn còm qua còm lại của trai với bạn bè kể về con bánh bèo (là mình) cộng với em mèo ngoan gửi qua chat cho mình coi mà cũng đỡ bị cụt hứng. Hóa ra trai ấy thích được mình banh háng chửi vô mặt thì sẽ sướng hơn mình chửi dịu nhẹ bình thường. Ủa làm chi vậy em? Em cũng cùng mâm bánh nọ bánh kia với chị thì có cảm giác gì mà đòi sướng mới chả sung? Mặt mũi em sáng sủa tối sủa thật đấy, em lại còn trẻ trung nữa, nhưng em mong manh đanh đét như vậy thì làm sao chị có cảm hứng banh háng vô mặt em cho nổi? Em đã được vài cái tiếng ngoan hiền rồi thì cũng nên thùy mị nết na lại đi, đừng có hăm dọa bán mèo ngoan của chị! Giờ chị chưa có dán cảnh cáo lên cửa nhưng chị dám khẳng định lại lần nữa: ĐỨA NÀO ĐỘNG TỚI MÈO CỦA TAO LÀ TAO GIẾT!

Chuyennha204-04

Tới chiều tà, trai trẻ qua phòng, cùng mình ngồi soi phù thủy. Nghe mình kể chuyện hồi sáng, trai trẻ chọc mình: “Người ta đã ngoan hiền rồi thì má đừng có treo quần lót trước cửa phòng người ta nữa nha!”. Mình tỉnh rụi: “Vậy con bảo má treo ở đâu? Bữa nào tắm xong má chả giặt quần lót đem phơi ngay, đâu có như con nhỏ ăn ở bẩn thỉu bên kia. Má ki bo vậy thì làm sao mà muốn tốn tiền mua quần lót liên tục cho được!”. Trai trẻ ngó ra cửa sổ, ngó lên ngó xuống, rồi hỏi: “Ủa mà con có thấy má treo gì ngoài này đâu?”, “Đồ khô má cất rồi, đâu rảnh treo ngoài đó trêu ngươi tụi nó làm gì!”. Sau đó bảy rưỡi trai trẻ rủ mình đi coi kịch mừng lễ, mà mình hổng chịu đi, làm trai trẻ đòi bo bo xì. Nhưng mình thích ngồi ở nhà viết Chap 2 này cho vài bạn đang hóng đọc có chút trò vui hơn. Trong lúc viết, mình tranh thủ còm đi còm lại với em trai mới chuyển tới. Em ấy bảo: “Chiều nay bạn Quang qua gõ cửa phòng trả chai dầu gội, nói là cầm nhầm chứ không có chôm. Rồi phân định lại việc sử dụng toilet, phòng em và chị sử dụng toilet ngoài gần bếp, hai phòng kia sử dụng toilet trong”. Mình phán: “Tốt cho em! Đi vệ sinh gần hơn rồi nhé! Nhưng nhớ giữ vệ sinh sạch sẽ, không là chị nổi cơn khó tính lên là mệt cả hai!”. Em ấy trả lời: “Okie man!”. Mình tiếp: “Tuyên bố dẹp cái quy định đi chân đất vô bếp. Bếp dơ hầy đầy vi khuẩn, là chỗ để rác mà mấy đứa dở hơi bắt mình bỏ dép là sao?”. Em ấy cũng okie. Thấy chưa, mình đâu hẳn là bánh bèo vô dụng, ít ra còn tìm lại được chai dầu gội đã mất cho một người liên đới, liên quan, liên lụy.

Rồi muộn muộn thấy phù thủy về, mình lại tiếp tục mở cửa toang hoác và ngồi nhìn qua cửa phòng đối diện. TV đang ở kênh HBO, mình coi True Blood 6 rầm rào, nhưng vẫn nghe lào phào chuyện gái phù thủy đang kể tội mình với chị Thúy newbie. Mèo ngoan của mình hiếu kỳ cứ thập thò ngó ra, lâu lâu để ý thấy mèo ngoan tính nhón chân bước ra khỏi cửa mình lại nạt nộ bắt vào trong phòng nằm ngủ. Mèo ngoan cũng biết sợ nên lúc thì quay vào nằm trước cái tủ, lúc thì nằm luôn tại cửa nhìn mình đắm đuối như con cá chuối. Cuộc chiến trên facebook của mình vẫn tiếp diễn, bởi có thêm nhiều kẻ đầu NỒI chẳng rõ cuối NỒI chẳng hay, miệng mồm còn dính lông chạy rông đến phán xét như thần. Nói gì thì mình cũng tiếp thu hết, gái phù thủy đã nhận ra mình là kẻ ăn không ngồi rồi thích viết mấy cái ba sàm ba láp cho người khác đọc rồi kìa! Lẽ ra câu chuyện có thể chỉ đơn giản như một trai đã comment là mình đã viết quá dài cho một vấn đề ngắn gọn: “Nhà mày à mà tinh tướng với chệ?”. Song mình thì rảnh rang nên bọn gái bọn trai càng làm trò, mình càng có nhiều thứ để viết. Có khi vài tuần nữa sẽ xong cuốn sách về lối sống thiếu kỹ năng, nhiều ung tật của của giới trẻ trai gái gay les bầy đàn mà đơn độc giữa thời đô thị hiện đại. Thích thì chiến tới cùng! Come on!

- To be continued… -

Chuyennha204-03

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

3 Bình luận

  1. stupidbitch says:

    Why make fake post? Are you a country bumpkin or a retarded hooker?

  2. stupidbitch says:

    With so much money, why are you staying in a place that only cost you $40 a month???? :P

  3. Cột Mốc says:

    Có blog luôn :D

Đăng bình luận