CHUYỆN TRAI GÁI TRONG NHÀ 204 (P3)

September 16, 2013 Truyện dài

Chapter 1.

THIỆN TAI! THIỆN TAI! BẦN TĂNG CHƯA NGÁN AI BAO GIỜ!

Chapter 2.

BASTARD-BOY SỦA CÀN CẮN BẬY BẢO VỆ SLIMY-FASHION-SHIT

Chapter 3.

VÁY NGẮN, QUẦN LÓT TRÊN ĐẦU BÁNH NẬM, BÁNH LỌC

Chẳng hiểu sao từ khi vào Sài Gòn sinh sống và chơi với nhiều bạn Gay thì mình luôn được gọi là BÁNH BÈO. Mình không xuất thân từ miền Trung và cũng ít khi lần mò ăn các loại bánh bởi tâm hồn thiếu hụt trầm trọng niềm đam mê cuồng nhiệt với ẩm thực, nên nghe thì nghe vậy thôi chứ mình chả biết hình thù cái bánh bèo tròn méo ra sao. Đôi khi mình nghĩ: chắc cái bánh đó tròn tròn như lá bèo, thành ra mấy trai đồng tính đầu óc bay bay ở cõi khác liên tưởng tới phong nhũ phì đồn của phụ nữ. Hoặc là cái bánh ấy rẻ như bèo bởi nữ nhân chẳng có nhiều giá trị tinh thần trong thế giới của những trai và trai yêu nhau. Tóm lại, chỉ những trai “chuẩn man thích đực”, (Á, mình nói nhịu rồi, là “đích thực” đó nha!) mới gọi con gái là BÁNH BÈO, còn đàn ông đúng nghĩa họ ngu ngơ đến mức tạp nham, chả thèm phân loại phân liếc làm gì, bánh nào cũng để ăn tuốt luốt, mà bóc bánh thì chấp nhận móc ví ra trả tiền thôi.

Sau cái đêm khai chiến trên facebook, được gọi là Bánh Bèo này nọ, mình chính thức xác định được giới tính của trai phòng dưới. Mặc nhiên trong lúc tường thuật chiến sự trên trang cá nhân, mình gọi trai và roomate của trai là BÁNH NẬM, BÁNH LỌC dù thực sự mình cũng chẳng thể nhớ nổi đó là loại bánh nào trong đĩa bánh Huế thập cẩm lâu lâu ăn sáng hoặc ăn chiều đú đởn theo sở thích ẩm thực của bạn bè. Mở ngoặc ghi chú: mình không thích các loại bánh, cho thì ăn chứ bổ béo gì? đóng ngoặc. Hồi đầu trai thẳng mới chuyển đến nói phòng trai còn lại là một cặp đồng tính, mình gạt đi bảo: “Con trai sống chung với nhau đâu hẳn là Gay. Nó thấy em ở cùng phòng với bạn là boy nó cũng nghĩ em Gay thì sao?”, bởi với mình khi chưa chắc chắn điều gì thì không thể vội vàng kết luận được, huống hồ mình còn chưa nhìn kỹ mặt trai ấy lần nào. Cho đến tận lúc kể lể với chủ nhà về tính nết đàn bà hỗn hào của trai ấy, mình vẫn không mảy may nghĩ đến sự phân loại thế giới 1, 2, 3,… gì hết. Mình chỉ nghĩ con gà con vịt trên mạng xã hội nói thật chí lý: “Nên xếp những thằng mang tính ĐÀN BÀ vào một loại giới tính mới. Để tránh bôi nhọ giới ĐÀN ÔNG và khổ thân người ĐỒNG TÍNH!”. Song cái lúc trai đứng dưới cầu thang xin lỗi, mình đã tạm thời bỏ đi thành kiến, thậm chí qua vài câu đôi co dằn mặt, trai ấy nhắc lại lời xin lỗi bằng hành động khoanh tay như trẻ con với từ “Ạaaaaaa” kéo dài kiểu người Bắc ở cuối câu càng khiến mình nghĩ rằng nên delete những ấn tượng xấu về tính nết đàn bà xấc láo của trai.

Tuy nhiên nhã ý xây dựng cho trai ấy một hình ảnh trẻ con mới lớn cảm tính sốc nổi nhưng cũng biết hướng thiện của mình lại được phản hồi bằng việc khẳng định mình đã cắt xén 50% sự thật để biến trai thành kẻ phải quỵ luỵ. Này trai, nếu biết trai nhoe nhoét hậm hực như thế thì chị chả việc gì phải nói chuyện với trai tới hai lần. Cứ việc khinh trai đi là xong rồi quay ra ngọt nhạt Anh Anh Em Em với chủ nhà mà giọng điệu gắt gỏng kiểu (nhắc lại): Em chẳng hiểu sao nhà anh cho thuê toàn bọn quái quỷ dị hợm, gái thì lưu manh vô học, trai thì đàn bà hỗn hào.

À mà bây giờ tình thế đã thay đổi rồi, nhờ có mình, trai thẳng (là em trai mới dọn đến đó nha, gọi vậy cho nó nhanh và dễ phân biệt) và chị Thuý newbie mà cái nhà 204 như trở thành cái máy lọc, đào thải bớt những tật xấu của hai đứa tenants cũ.

Rõ ràng đêm qua gái phù thuỷ ngồi kể tội mình rất lâu với chị Thuý, nhưng đến chiều tối lúc mình lon ton váy ngắn lên xuống cầu thang thì chị ấy đi làm về, nhìn thấy mình chị rất tươi tắn hỏi: “Ăn cơm chưaaaaaaa?”, mình trả lời khô khốc: “Chưa ạ!” rồi bước nhanh vô phòng. Thật là khó đối diện với sự quan tâm của người ở phe bên đối địch trong tình cảnh chiến tranh lạnh này. Rồi mình ngồi cắt cắt và dán lời cảnh cáo lên cửa: “ĐỨA NÀO ĐỘNG VÀO MÈO CỦA EM LÀ EM GIẾT”, sau đó đi tắm.

Như đã tuyên bố ở phần trước, mình bãi bỏ nội quy cấm đi dép vào nhà bếp. Nên mình để “đôi dép lào màu đỏ đã đi ta bà thế giới” trước cửa nhà tắm. Lúc sau bước ra đôi dép đã được dịch chuyển lui về ngoài cửa bếp và chị Thuý đứng chờ mình với đôi chân trần cố gắng dịu dàng: “Em ơi, từ giờ ngày nào chị cũng sẽ lau dọn bếp sạch sẽ, em có thể không manh dép vào đây được không?”. Mình đặt điều kiện: “Chị ơi! Chị có biết cái bếp này bẩn lắm không? Nếu không muốn em đi dép vào bếp thì chỗ bồn rửa này không bao giờ được ngâm đồ dơ, ăn xong phải rửa luôn, chỗ cửa toilet không được để xô rác ngập lên như thế này!”, “được rồi, chị nấu ăn xong bữa nào sẽ dọn rửa luôn bữa đó, nhưng rác không để đây thì để đâu được em?”, “Nhà này chẳng có chỗ nào để rác được nữa, chị có thể để ở đó, nhưng ngày nào cũng phải đem đổ, đừng có để ngày này qua ngày khác, trong khi đồ ăn thừa bỏ vô đó, hở te he ra thu hút ruồi nhặng vi khuẩn, mùi bốc lên ảnh hưởng tới phòng em trai ở gần bếp”, “Được rồi em! Tối đi dạy chị cũng sẽ mang rác đi bỏ luôn!”. “Em thì không có nấu ăn, bữa nào ăn mì gói em mới vác tô xuống rửa thôi, rác em cũng chẳng bỏ dưới này, nên em thấy bếp sạch thì em mới đi chân không. Chứ cứ như con kia chén đũa dơ ngâm từ tối hôm trước qua tối hôm sau không cho cái bồn rảnh để người khác còn rửa đồ của họ, rác thì để ngập có ngọn mấy ngày không dọn là em lại mang dép vô đó!”, “Thôi, ở chung nhà mỗi người nhường nhịn đi một tý em nhé!”, “Người tử tế thì dễ thôi, nhưng con kia nó láo lắm, em không có chấp nhận được”. Rồi mình mặc kệ chị ấy loay hoay ở bếp, bỏ lên phòng lôi mì gói rau thịt ra nấu bằng bếp cồn trong lúc ngồi chờ trai trẻ 93 tới chở đi coi phim. Mình ăn mì bởi mình thích tiết kiệm tiền và cũng lười từ lầu hai leo lên trèo xuống dưới đất kiếm đồ ăn lắm lắm. Mà mình thì không thích dùng chung cái bếp đã quá tải nên đành nấu trong phòng và tưởng tượng là ngồi ăn lẩu công chúa cho mông thợ loãng mạn vậy. Đấy là sở thích của mình, ai bảo mình bày đặt làm phách khoe của rồi lủi thủi ăn mì trong phòng thì mình cũng mặc kệ. Mình làm siêu nhân mì gói thì có hề gì, ngay từ Chap 1 nhờ ăn mì mà mình mới hù doạ được con phù thuỷ cưỡi chổi. Nếu lúc nó hăm he đánh mình, mình mà không cầm tô nước mì trong tay, chắc nó không ngán mình để bị biến thành con ngốc như vậy đâu!

Giữa lúc hầm thịt và rau cho ngọt nước mình dọn dẹp mớ giấy thừa cắt từ cái cảnh cáo rất xì trum dán ở cửa đem bỏ rác. Đống giấy mình đem về dư ra 5 tờ giấy A4 có in Chap 1 và 2, tính là bữa nào anh chủ nhà qua thì đưa cho ảnh đọc chơi. Bởi nếu phải nói chuyện với ảnh nhiều mình cũng mệt hơi lắm! Với lại khi đọc ảnh tự suy luận ngữ điệu thì sẽ công bằng hơn cho đôi trai gái có hai mà thành bốn kia. Chứ mà để ảnh nghe mình kể bằng cái giọng thảo mai, đãi dài ra thì thật là khốn khổ cho những kẻ bị tố. Giờ đây trong nhà xuất hiện nhân vật mới là chị Thuý, thà chị ấy gầm ghè với mình như con phù thuỷ cưỡi chổi đi thì dễ ứng xử, đằng này chỉ cứ dịu dàng dễ thương bỗng khiến mình quá ư là bối rối. Tuyệt nhiên mình thì không bao giờ muốn phải tốn công phu rủ rỉ ngọt nhạt tâm sự với chỉ, mắc mệt mà dễ được cái dang tiếng điêu thuyền lắm! Nên khi trai trẻ vừa gọi điện, mình chạy ra không quên mang theo 5 tờ giấy chi chít chữ size 9, chia 2 cột, dàn trang gần như tràn lề (cho tiết kiệm tài nguyên, chứ 2 phần đó cũng được gần 10 ngàn từ rồi đó nha, bằng 1 phần 5 cuốn sách 200 trang khổ 13 x 20 cm chứ ít ỏi gì). Ngang qua bếp, thấy chị Thuý đang lúi húi nấu ăn, mình chìa 5 tờ giấy ra: “Chị ơi! Cho chị cái này đọc nè! Ở trỏng có chị là nhân vật đó!”, chỉ lại tiếp tục cười tươi tắn và nói lời cảm ơn trong khi mình chạy đi rõ nhanh.

Mặc dù là trai trẻ 93 tới chở mình đi, nhưng bữa đó mình hẹn xem phim với trai trẻ 87 khác. Sau khi được trai trẻ bàn giao cục nợ là mình, trai hơi trẻ kiếm chuyện để nói: “Ê Keng, thằng cu kia nó lại viết bài về Keng kìa! Nó viết dài lắm, cũng ngang ngửa với Keng đó! Mà nó viết nghe có lý hơn, không ngu như phù thuỷ cưỡi chổi”. Rồi trong lúc rạp chiếu trailer, trai ấy mở facebook của Bánh nậm bánh lọc cho mình đọc. Thấy mình cứ vừa dán mắt vào điện thoại vừa cười làm trai ấy tò mò hỏi: “Mà có thật Keng nhảy rầm rầm trên đầu tụi nó không vậy?”, “Đợi tui viết ở phần tiếp đi, nói nhiều mệt bỏ xừ!”.

Hết phim, trai trẻ nhận lại cục nợ già ế khó tính là mình. Trai trẻ chở mình ra một cái pub ở phố tây tên gì quên mất tiêu rồi để uống rượu xì-tin với bạn của trai. Quán đông nghẹt các gương mặt búng ra sữa, trai trẻ giới thiệu: “Đây là chị em, nhìn bả vậy thôi chứ bả 35 tuổi rồi đó!”, mình ngắt nhéo trai trẻ: “Trời ơi sao em lại tiết lộ tuổi thật của chị, em phải nói chị mới 25 thôi chứ!”, các bạn của trai trẻ cười xã giao với mình một cái rồi ai cũng ôm điện thoại online, lâu lâu quay qua cụng ly hoặc rít một hơi shisha trong tiếng nhạc rầm rập ầm ào. Mình ghé tai trai trẻ hỏi: “Ê, sao toàn gay không vậy?”, trai trẻ thản nhiên: “Ờ, thì lòi ra mỗi mụ bánh bèo là bà thôi đó!”. Ngồi uống được vài ly chanh dây pha rượu, mà rượu gì thì cũng chịu, mình kéo đầu trai trẻ nhõng nhẽo: “Huu huu… Chị già rồi, chị không hợp với không khí này. 11 rưỡi về nha!”. Trai trẻ quắc mắt lên cong cớn nạt: “Đồ bánh bèo nhiều chuyện, về sớm làm chi vậy?”. Mình cà giỡn: “Về trễ sợ thằng nhỏ ở nhà nó la! Hôm nay vẫn mặc cái váy màu xanh ngắn cũn cỡn bữa hổm nữa nè!”. Thế là trai trẻ nghiêm mặt chỉ tay vô mình, giả giọng Bắc kỳ: “Chị, đi đêm về hôm ăn mặc như thế này là không có được!”. Mình cười sằng sặc: “Đồ nhà quê! Có muốn chị trùm cái váy dài 25cm này lên đầu không?” khiến cả hai xô đẩy nhau mém té ghế.

Mối quan hệ giữa mình và trai trẻ này vốn không được nghiêm túc cho lắm, trai kém mình 10 tuổi mà lúc thì chị chị em em đầy tử tế, lúc thì má má con con vô cùng điêu toa, lúc lại anh anh em em rất chi là cà tửng. Mình và trai trẻ còn hay đùa giỡn theo cách dễ gây hốt hoảng cho người chứng kiến nữa. Kiểu như có lần trai trẻ chở mình đi trên đường, đến một ngã tư dừng đèn đỏ, đang gặp lúc mình lên cơn nhõng nhẽo khóc lóc: “Huu huu… Không chịu đâu…”. Trai trẻ cau có nạt lớn: “Khóc lóc cái gì? Đã nói giải quyết đi thì không nghe! Giờ khóc gì nữa?”. Mình ngồi sau mặt mũi nhăn nhó cất giọng toang toác với tốc độ 3 từ mỗi giây: “Cho người ta có hai mươi ngàn rồi kêu đi phá thai. Có biết hai mươi ngàn chỉ đủ gửi xe thôi không? Anh làm tui có bầu rồi mà sao anh phũ phàng hèn hạ quá vậy? Tui hổng ngờ là mình lại đi yêu một thằng vừa nghèo vừa hèn như anh!”. Cho đến khi tất cả những người dừng đèn đỏ quanh đó quay qua trố mắt nhìn, vài người còn há hốc miệng nữa cơ, thì mình và trai trẻ mới giả vờ sượng sùng im bặt đợi đèn xanh phóng đi thật nhanh, được một đoạn đường mới dám ôm nhau cười như hai đứa hâm thể tâm thần nhẹ.

Vốn dĩ trên đời mọi thứ đều xuất nguồn từ hư vô. Ảo tưởng và chấp niệm của con người nhỏ bé trong vũ trụ này đã vẽ vời ra nhiều cành nhánh từ một xuất phát hỗn mang, kiểu như nguyên lý cơ bản của Thái Cực Đồ: Vô Cực sinh Thái Cực – Thái Cực sinh Lưỡng Nghi – Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng – Tứ Tượng sinh Bát Quái – Bát Quái sinh Vô Lượng. Thế nên trước mỗi dị biến trong cuộc sống, mình hay chia tách thành hai thái cực để chọn bên. Giống như giữa bên Trái và bên Phải không thể lẫn lộn. Và ngay trong một khía cạnh rất gọn của cuộc đời là tiếng cười, mình cũng cương quyết chọn việc lôi bản thân ra bôi xấu để giễu cợt kẻ khác, hơn là việc trực tiếp cười nham nhở vào những điểm nhấn khôi hài của họ. Thế nên các bạn đừng ngạc nhiên khi nhiều lúc thấy mình ngu ngốc đột xuất, thông minh đột ngột và tưng tửng gia truyền nhé!

Lẽ ra câu chuyện nhà 204 sẽ chẳng có gì bung bét, nếu như ngay từ đầu những con ma cũ đừng huyễn tưởng về vị thế trong căn hộ cho thuê toàn diện đó của chúng. Nhưng đầu óc còn non xanh đã khiến chúng mang vác vào trong tâm hồn tăm tối vẩn đục thứ quyền lực không có thực của cái ý chí rất vớ vẩn tầm phào: Chúng muốn cho ai ở thì người đó được ở lại, không thích thì chúng tìm cách đá họ đi. Nhưng chúng quên mất một điều quan trọng, những điều chúng đang làm với những khách thuê trọ mới không phải là chân lý của chủ nhà.

Mình đã từng hỏi trai bánh nậm bánh lọc: “Em được đi học đúng không? Mà có được học logic hình thức và tâm lý không vậy?” để trai ấy có thể tự nghiệm lại khả năng suy xét non choẹt của trai. Nhưng sau những phản ứng ngớ ngẩn của trai trên trang cá nhân, mình rất muốn hỏi thêm nữa: đại học luật chắc chắn phải dạy môn kinh tế học, nhưng hồi còn cắp đít lên giảng đường trai đã để tâm vào những chuyện gì mà giờ đây không biết tính một bài toán kinh tế đơn giản? Trai khoe, trai ở cái nhà 204 được gần 2 năm, cộng thêm bạn của trai (hoặc là trai) nặc danh chạy vào site mình hỏi bằng tiếng Anh hẳn hoi, vì mình nói mình rất dở English, kiểu như: mày khoe mày lắm tiền, sao mày lại chọn ở cái nơi chỉ 40$ một tháng. Suy ra phòng trai đang thuê cỡ 1,6 triệu (2 đứa share tiền nhau mà), hẳn giá thuê này có từ khá lâu, và chủ nhà tốt bụng thấy trai sinh viên mới ra trường đi làm cũng chưa nỡ tăng giá. Nhưng trai quên mất là phòng mình rộng hơn phòng trai và mình chỉ ở có một người, trong cái phòng trước đây chủ nhà không cho thuê, chỉ dùng để làm phòng phơi đồ. Nhờ có mình, mỗi tháng chủ nhà gia tăng thu nhập được 2,5 triệu, đến mức chú trông xe dưới chung cư phải tặc lưỡi nói với mình: “Con thuê phòng mắc quá! Bằng gần tháng lương của chú!”. Mảnh đất nào tốt cho cây táo sinh sôi, thì ở đó là chân lý của cây táo. Cho nên khi gái phù thuỷ gây với mình, anh chủ nhà đã lặp lại rất nhiều lần: “Con này mà còn lộn xộn, là anh cho nó đi luôn chứ không nói nhiều nữa!”. Vậy mà trai hùng hổ tuyên bố: Anh sống ở nhà này gần hai năm không có điều tiếng gì, nên tiếng nói của rất có trọng lượng với chủ nhà. Trai à! Nghĩ lại đi! 80$ trai đóng cho chủ nhà mỗi tháng, cộng thêm những lộn xộn chưa được phơi bày, có đá nổi 2,5 triệu và giọng lưỡi ngọt nhạt ANH ANH EM EM của chị không? Trai biến ra khỏi nhà, thì chị có thể cam kết trong vòng một tuần tìm được người thuê mới đứng đắn hơn trai gấp nhiều lần và đặc biệt trả tiền thuê hàng tháng tối thiểu bằng với phòng của em trai thẳng. 2 triệu VND thời điểm giao dịch hiện tại có nhiều hơn 80$ không hả đồ mù kinh tế học?

Không chỉ mù một số kiến thức đại cương, trai bánh nậm bánh lọc còn thể hiện sự hồ đồ bởi con mắt sinh học kèm nhèm nhìn gà hoá cuốc nữa. Xét lại khi mình nói sự vội vàng đánh giá của trai chỉ đang thể hiện “tầm nhìn của đứa mới ra trường” chẳng sai nổi một milimete. Trước tiên hãy xem trai viết gì sau khi mình hoàn thành phần 2 nhé:

“Hôm nay mình xin có đôi điều tâm sự về những chuyện ồn ào, chửi rủa vừa qua trong nhà mình. Lời đầu tiên sẽ là cảnh báo nội dung bức hình có những từ ngữ “kinh khủng” và thiếu văn hóa trầm trọng, ai ko thích thì nên dừng lại, đừng xem. Thứ 2 mình muốn xin lỗi những ai bị làm phiền bởi cái chuyện ruồi bu này, thành thật rất xin lỗi! Nhưng bởi vì người phụ nữ ấy không ngừng đăng lên FB những lời lẽ không hay và thiếu thành thật, tiếp nữa là liên tục report, kêu gọi bạn bè phá FB của các anh chị em trong nhà, thậm chí em gái cô ấy còn chạy khắp nơi chửi phụ chị, trong khi mình chả 1 tiếng miệt thị, chả có 1 tiếng chửi rủa gì cả 2:)) Thêm vào đó, trong friendlist mình có 1 số bạn cô ấy, và có thể 1 số người cũng biết cô này cho nên mình xin viết lại 1 vài điều khách quan nhất có thể.Chuyện là cô này chuyển vào nhà được khoảng 2 tuần (cô ấy tự cho biết, em ko quan tâm lắm, whatever). Sinh hoạt cô ấy thế nào thì em ko biết luôn. Chỉ thấy hay nện rầm rầm trên đầu em (vì cô ấy ở phòng trên đầu em). Một hôm thấy cô ấy gây lộn với chị phòng bên kia vì chị í muốn ko đi dép lên cầu thang nhưng cô này ko chịu. Bên cạnh đó, ko giải quyết với nhau, cô này gọi cho chủ nhà và cứ ngọt nhạt, “anh anh, em em” trong khi chú chủ nhà đầu đã bạc và đáng buổi bố mình (có lẽ lớn hơn nữa). Hàng loạt những lần đụng độ sau đó, cô ấy tiếp tục nghênh ngang, thách thức, và có thói quen thích gọi điện để “anh em” với chú chủ nhà:))Một hôm chị kia lại phàn nàn về việc ở bẩn của cô này, cô ý chửi rủa ầm nhà, em ngồi trong phòng mới kịp nghe cô í mở miệng ngọc: “Đồ con vô học, cái loại thiểu năng” là hơi nóng máu chạy ra tiện thể nói: “Đừng có đi rầm rầm nữa”, “Chị đang bực mình”, “Bực mình cũng phải tôn trọng người khác”, “Chị cảm thấy mình ko đc tôn trọng trong cái nhà này”, “Chị đến sau, tôn trọng người trước thì ngta sẽ tôn trọng mình”, “Thế em ăn mặc hở vú hở rốn thế kia là gì” (Chỗ này hơi buồn cười, chạy từ phòng em ra, không lẽ em đợi tròng sơ mi đóng thùng vào chạy ra tiếp chuyện chị?), “Thế con gái kiểu đi hôm về khuya, nện ầm ầm trên đầu người khác, mặc ba thứ váy ngắn đến háng, đứng trên cầu thang nói vọng xuống thì là gì?” (Em thấy có mấy thứ màu trắng trong váy chị mà em ko dám liên tưởng), em tiếp tục “Nếu thái độ chị ko biết điều thì trong nhà này chị phải dọn ra trước nhé!”. Xong em vào nói chuyện với bạn em bàn về việc cô này có phải làm mát-xa hay ko vì bạn mình mới nhìn thấy cô í được 1 ông già già chở về:)))))) ăn mặc thì kiểu nhún chân xuống 1 chút là coi như ko mặc quần:)) thì cô í lầm rầm nghe đc rồi gọi điện tố chủ nhà em chửi mặt cô í là gái mát-xa. Xong câu chuyện cãi nhau.Cô tiếp tục đập cửa gọi đòi nói chuyện với em, cô này có 2 kiểu, 1 là “em bao nhiêu tuổi, cớ biết chị bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi ko?”, hoặc “em có học hành đàng hoàng nhỉ?”, “đồ mới ra trường mà lên mặt dạy đời!”… Học vấn và tuổi tác có lẽ là nỗi ám ảnh của chị nên chị rất thích hỏi thăm 2 vấn đề này của người khác:)). Mới đây nhất chị nói có bạn em add FB chị và cảnh báo đồ phơi ngoài cửa sổ. Em thề với chị là em ko nói cho ai biết cái việc vớ vẩn ấy cả, trừ khi chị treo vàng bạc ngoài đó, mà tiếc thay chị lại treo váy ngủ, đồ lót đỏ chóe:)) (em có chụp hình lại, bằng Canon hẳn hoi, chứ ko bằng iPhone như chị khoe của trước đó=))). Và em cũng khẳng định, đứa nào mà làm thế thì chẳng phải bạn em đâu, chỉ là ai đó thích add FB e nên e accept trước chị thôi:)) Bạn em đòi qua xem mặt và gây chuyện với chị kìa:”>Chuyện tiếp theo, em cũng gọi cho chủ nhà, thể hiện sự phẫn nộ trước thái độ của cô này. Nhưng mà chú chủ nhà chỉ khuyên làm hòa. Em đã xin lỗi chị í vì lỡ chị í có nghe những lời “mát-xa” này nọ. Xong chị í tiếp tục, toilet em hôi, ở dưới em làm ồn. Em chỉ nói, giờ em cho chị xử lí cái toilet, làm sao hết hôi thì làm chứ nhà ko phải của em:)) còn làm ồn thì chị nên biết cái thân hình đồ sộ và con mèo léo nhéo của chị mới là vấn đề, đêm nào 2-3h chờ chị tắt đèn thì em mới ngủ đc nhé! (đoạn này chị ko đưa lên FB, chị chỉ đưa đoạn xin lỗi cho có vẻ em là người lạy lụp vì sợ chị!:))).Nhưng sự việc vẫn chưa dừng lại, chị í tiếp tục viết FB, đăng hình tụi em (có thể nói tốt về em vì em ko chửi rủa nữa, chỉ nói lí thôi!). Nhưng 2 điều gần đây em thấy hơi lạ, chị ko chửi em nữa nhưng em gái Đỗ Huyền Thương của chị (em ko biết có phải em gái ko? cô Thương thì ở Vĩnh Yên mà chị là ở Hà Nam mà?:))) vào FB tụi em chửi rủa, lăng mạ, canh ngày canh đêm để chửi. Thêm vào đó, những dòng chính chị chửi người khác trong bức hình này khiến e hơi sốc. 1 người tố cáo tụi em láo toét, hăm dọa, nói chuyện mất dạy mà thốt được những lời này? Ôi chao chị ơi, có phải là chị ko đấy? Hay FB chị bị hack??:(Phát hiện mới nhất, chị này là nhà văn (mà chắc ko nổi mấy), cũng ra được vài quyển sách. Theo 1 số người bạn FB nói mình biết thì chị này ra sách cũng nhiều, có quyển hay quyển dở. 1 số thì cảnh báo bà này từ xưa ko hiền, 1 số nói là cô này ngày trước đã gây chuyện nhiều rồi:))… Nói chung là em xin nhận xét 1 chút dưới góc độ nhà văn:- Một nhà văn viết những thứ hay ho, tưởng tượng vô vàn điều hoa mỹ mà ăn nói như 1 đứa cô hồn thế này thì nên xem lại tư cách của nhà văn. Thời nay làm nhà văn dễ quá, nghe bảo chủ yếu viết truyện online mà thấy số follow cũng lẹt đẹt, 150 thì phải, mặc dù chị í cũng có nỗ lực mặc bikini post FB kèm minh họa “chị Keng xấu quá!” =))) (ừ thì xấu thật:|). Chị nên biết giới hạn mình ở đâu.- Té ra cái chị nói chị lớn tuổi hơn, trải nghiệm hơn, “đời” hơn là vì chị ỷ chị là nhà văn. Ừ thì nhà văn, em thành thật mà nói, nhật kí của e viết từ cấp 3 đến giờ mà edit lại chắc cũng sâu sắc hơn chị:)) Chụp ảnh cảnh đẹp Việt Nam và thêm vài dòng tự sự thì e ăn đứt chị rồi. Cái chuyện già hơn mà thiếu hiểu biết cũng ko phải ko có đâu haizzzz-Anh chị em lớn tuổi hơn cả chị đấy bà cô 30 ạ:”> Trong nhà em cũng tự lực từ nhỏ, từ học hành cho tới cuộc sống. Em cũng chả dựa dẫm vào ai để mà bị coi thường. Chị ko nên bước vào nhà này và nhìn tất cả những người khác bằng con mắt khinh khỉnh như thế. Tội nghiệp chị lắm!-Bây giờ thì em hiểu vì sao một nhà văn cô đơn và chơi với mèo đến từng này tuổi lại phải sân si, đi gây chuyện hết người này người khác như chị. Chị làm ơn suy nghĩ nhiều về bản thân hơn thay vì nghĩ những thứ xa xôi, bịa đặt những điều ko đúng con người mình để đưa vào sách vở của chị nhé!-Nghe đồn sách của chị cũng học đòi viết về sex:)) hèn gì mấy comment của chị quá sức chân thực:)) và phần nào khẳng định được những nhận xét của em là đúng:xEm vẫn giữ nguyên ý kiến ban đầu là ko muốn cãi nhau với chị. Nhưng ở trong nhà với tập thể thì phải hạ cá tôi xuống chị nhé. Như hôm qua chị dằn mặt em: “Đồ chị phơi ngoài cửa mà có bị gì là biết ai làm nhé!”, em chỉ bình tĩnh trả lời: “Không chị ạ (em học Luật mà, chứng cứ nào mà nói em?:))), em chỉ hi vọng thái độ chị biết điều hơn trong nhà này thôi, em rất hi vọng!” *đóng cửa cái rầm*. Chị ơi, đồ lót chị treo ngoài kia dù có chướng mắt thật, nhưng nếu muốn xử lí em sẽ chơi nhiều chiêu khác hay hơn chứ kéo, cào, bôi trét lên là cái trò con nít thôi:”>Túm lại, chị nên xem lại bản thân. Tụi em chỉ muốn là chuyện nội bộ, chính chị là người đem rêu rao, tố cáo, bịa đặt trơ trẽn cho tụi em mà trong khi chính bản thân chị cũng rất vớ vẩn. Tụi em ở đây chưa 1 lần phải gọi chủ nhà giải quyết mọi thứ, còn chị từ khi đến thì gây bao nhiêu điều ko hay. Em vẫn nhớ như in câu chị nói vào mặt em: “Ừ, chị hung hăng lắm, chị ko phải loại hiền!”. Em nhìn vào mắt chị và khẳng định: “Dạ, nhà này ko có ai hiền hết chị!”.

Mình đã phải cười đến mức nhăn cả mép từ lúc trong rạp phim cho tới khi ngồi uể oải ở pub với trai 93 bởi những lời lẽ được bè lũ cẩm hường của trai bánh nậm bánh lọc tung hô đến tận mây xanh, thậm chi ví ngòi bút của trai trào phúng ngang với Vũ Trọng Phụng. Trai giỏi quá, chơi với con thợ may đồ nhái nên chỉ nhìn thấy hình thái bên ngoài mà không biết trong cái váy ngắn 25cm hàng chuẩn có thương hiệu hẳn hoi nó gồm bao nhiêu lớp vải phụ trợ? Chả lẽ mình đứng lật từng lớp vải lót màu trắng trong cái váy xanh lá cây ra cho đến cái lớp quần đùi trong cùng để trai phải tối sầm mặt mũi ức chế vì không thể nhìn thấy được quần lót của mình. Rồi mắt của bạn trai của trai nữa, từ lầu hai phóng xuống lúc 11h đêm kèm nhèm hoang tưởng kiểu gì mà mình đi bơi rồi đi ăn chơi với trai 81 suốt 6 tiếng đồng hồ cuối cùng lại thành ra được một ông già chở về? “Bánh nậm bánh lọc à, hai trai là bánh hấp mềm nhũn oặt ẹo chung mâm với chị nên mới săm soi và hoang tưởng ra nhiều chi tiết hay ho kỳ thú như vậy, chứ bạn chị là bánh mì được nướng trong lò lửa, dù sau đó có để ngoài không khí bao lâu thì vẫn cứng cáp thẳng thớm chứ không vẽ chuyện cong queo lèo xèo được như hai trai đâu!”. Nhân thể kể lể thêm, vì đây là một mối quan hệ thuần tuý trong như nước suối nên trước khi hẹn hò với mình, trai 81 còn phải nhắn tin thông qua trai 93 với nội dung: “Nói với má em, 5h anh qua chở má em đi bơi nha!”. Chứ nếu không rõ chuyện, đọc bánh nậm bánh lọc xàm tấu, trai 93 ghen tuông giận hờn nghỉ chơi với mình luôn á! Sau này mình biết kiếm ai qua ngồi soi phù thuỷ cùng nữa.

Ngỡ đâu đêm hôm mắt mũi trai bánh nậm bánh lọc dở mù, mà sáng trưng hôm sau trai vẫn tiếp tục mù dở. Đúng là chị có phơi đồ lót ở ngoài cửa sổ, bởi như đã nói, ngày nào tắm xong chị chả giặt luôn để tránh nguy cơ quần thủng lỗ chỗ như gái phù thuỷ. Mặc dù trai có rêu rao rằng vác hẳn Canon ra chụp lại đồ lót đỏ choé của chị, cho đẳng cấp hơn hẳn cái iphone chị khoe của, thì trai à, đừng thể hiện sự biến thái bệnh hoạn quá mức như vậy, chị nhớ trong phim Tàu các hoạn quan đâu có yêu nhau. Thứ nhất, trai tưởng trai có Canon mà chị không có sao? Nhưng giết gà đâu cần phải vác dao mổ trâu làm gì. Trai không những thể hiện sự lố lăng của trai mà còn giúp chị có thêm một mệnh đề để chứng minh nhãn cầu của trai và bạn của trai thực sự có vấn đề. Có phải trai chụp thấy mớ đồ lót trắng xanh đỏ mà chị để trong hình minh hoạ kia không? Quần lót của chị vốn đơn giản lắm, có duy nhất một kiểu dệt đúc hạn chế đường may cho chị mặc khỏi bị lằn mông xước háng với nhiều độ dài ngắn khác nhau thôi, chúng không có thêu ren, lọt khe, dây rợ rườm rà như người ta đâu. Nên kể ra quần lót công nghiệp của chị được làm nguồn cảm hứng cho trai ở phía dưới vác đại bác ngước lên canh me chụp choẹt cũng thật là đáng ghi công trên bia đá và để nhiều anh trai thẳng vui cười lúc bia rượu đó nha! Và chốt lại: Mài không biết gì về thời trang hay ngu học về phụ nữ mà dám bảo bộ bikini phơi ngoài cửa sổ sau khi tao mặc khi đi bơi với trai 81 về là đồ lót đỏ choé hả thằng trai mang tính cách đàn bà hỗn hào láo xược kia?

Chỉ với những chi tiết thực tế được trai hoang tưởng ra như trên, đảm bảo hai con gấu bông của mình cũng phải cười nhăn cả mép. Còn mình thì khỏi quan tâm đến những lý luận của loại cử nhân luật mù mờ bị váy ngắn và quần lót của mình che kín mắt chẳng còn đủ khả năng quan sát và tư duy làm gì nữa. Như một chị bạn trên facebook comment: mình cứ tiếp tục mặc váy ngắn đi lại long nhong trong nhà, đứa nào tới gây sự thì thẳng tay trùm váy lên đầu nó thôi, bởi tụi nó thích như thế mà! Bởi thế cho nên mình mới lên trang cá nhân share link trên site để giới thiệu Chapter 3 với tiêu đề như các bạn đang đọc, kèm lời hù doạ rất leng keng style: “Chị có cái thói quen rất hay ho trước mỗi sự việc là luôn ngồi xám hối với đấng tối cao, tay đặt lên ngực đầy vẻ ăn năn và miệng thì nhẩm câu chú niệm: “Lỗi tại tao! Lỗi tại tao! Lỗi tại tao một phần! Còn tất cả lỗi là của bọn mài!”. Ở đó mà hậm hực hăm doạ giết với chả bán mèo của chị đi! Ở đó mà bức rứt bứt nút với váy ngắn và quần lót của chị đi! Chị đã tử tế gạt bớt chi tiết để hư cấu cho mài thành thằng con trai mà tâm hồn chưa đến nỗi con hến. Nhưng mài lại cứ thích làm một con gà mái đẻ đau đít cục tác khắp nơi thì chị đành chiều lòng mài!”.

Vô Cực đã sinh sôi tới mức Vô Lượng và không thể vãn hồi. Chuyện càng kịch tính hơn nữa khi mình nhận được vài nguồn động viên từ những nickname xa xa lạ lạ. Buồn cười nỗi, nghe nói trai khoe khoang trên facebook rằng những gì trai viết để phê phán mình thì luôn luôn có bạn facebook của mình vào like. Ồ thế sao? Lượt like của trai cao quá! Thảo nào trai không cần 1 like của mình, đã vội vàng block mình khi chỉ vừa mới kịp like cái post ngắn ngủi nói về việc trai sẽ đá bánh bèo vô dụng ra khỏi nhà. Trai từng gọi mình là “cưng” mà sao nỡ đối xử nhẫn tâm lạnh lùng như thế? Làm cho mình không thể biết hết những suy nghĩ thối tha và lòng dạ đầy cứt hẹp hòi của bè lũ bọn. Thành ra mình thật là thiệt thòi trong cuộc chiến này. Ai thương tình xì cho mình cái gì thì mình đành chỉ biết cái đó vậy. Cụ tỉ như một bạn inbox cho mình:

“Hi Keng,

Khá thích cách viết ngạo và thẳng tưng của Keng nên mình có mua 2 quyển đầu của Keng để trên kệ. Ngoài ra mình ít biết gì về Keng. Hổm nay vì có thấy feed qua lại xích mích của Keng và “siêu hot boy kenh14″ Quang Trịnh. Thật ra mình không liên quan gì nhưng xưa giờ trong giới gay sài gòn, mình chưa bao giờ nghe điều gì tử tế về cậu trai Hà Nội này: giật bồ trắng trợn, mỗi ngày đều lên facebook chửi rủa phán xét người này người kia, luôn cố gắng tỏ vẻ hiểu chuyện và sành điệu.

Mình đọc qua mấy cái của Keng viết và bạn này viết thì mình chỉ mắc cười mỗi chuyện dù gay hay gì về cơ bản vẫn là đàn ông mà lại đi đem máy hình canh chụp đồ lót phụ nữ là chuyện hết sức buồn cười. :))

Người yêu của bạn này là Vương Quốc Tuấn, cũng loại chẳng tử tế gì cho cam, ở bên bạn này nhưng đêm đêm nhắn tin yêu đương cho cả pede sài gòn. Và tất nhiên, bản rất tích cực trong việc bè phái đả kích chế giễu Keng cùng người tình hot boy.

Nói thật ra bọn này trẻ trâu, cãi lý của trâu. Tụi nó chẳng có gì để cãi nên chỉ vin vào cái việc chửi tục của Keng thôi. Mà về chửi tục thì bọn này làm gì đủ tầm để hiểu sự quyến rũ của ngôn từ bị chối bỏ này. Haha. Mình chỉ quan sát facebook của bè lũ này là biết rồi không cần tìm hiểu đúng sai nhiều sức.

Vài dòng mong Keng bình tĩnh mà giải quyết chuyện này. Mà chắc là Keng thừa sức phải không?

Bye Keng.”

Hết Chap 3.

::

Nội dung Chapter 4. sẽ bao gồm:
– Tôn giáo trong mắt Siêu hotboi Kênh 14.
– Ms. Thuý: Cô giáo dịu hiền lột xác thành cô cáo điêu thuyền.
Và nếu bánh nậm bánh lọc cùng phù thuỷ cưỡi chổi thực hiện đúng lời quân sư quạt ba tiêu Vương Quốc Tuấn: “Anh nghĩ là những lùm xùm mấy bữa nay nên chấm dứt từ bây giờ. Thứ nhất là mình đã cư xử văn minh hơn người ta, thứ hai là một khi người ta đã ghét mình và bản chất người đó xấu tính thì đừng hy vọng là người đó sẽ tốt với mình. Thêm nữa, tụi mình ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH KẺ MÌNH GHÉT, hãy cứ để bà chị đó tự trả giá. Sau này, dù chị ấy có lấy được chồng cũng sẽ sống khổ sở. Hoặc may mắn sách chị ấy được xuất bản, chắc chắn cũng sẽ không bao giờ được tái bản để in thêm đâu. Hoặc dù có xin vào được cty nào đó làm thì cũng bị đuổi sớm thôi à.
Cách trả thù tốt nhất là sống hạnh phúc hơn người đó. Chị Duong Ngoc có bạn trai, em có người yêu thương em hết mình :)), nhang sắc tụi mình có dư, tụi mình mặc đồ đẹp hơn, tụi mình thơm lừng, toilet tụi mình sạch bong, tụi mình có nhiều bạn nữa :)) Vậy có phải hạnh phúc hơn người lủi thủi về khuya một mình chơi với mèo, cô đơn coi film sex hoặc lăng chạ với mấy ông lớn tuổi để lấy cảm hứng để viết truyện, và đặc biệt có cô em ngu ngốc không thể tả, và có cô cháu không có tóc…?
Việc cuối cùng mình làm là nói chuyện với bác chủ nhà. Cho bác xem những gì của cô gái đó. Còn bác xử sao thì cũng đành chịu. Xui quá thì “Sống chung với lũ” chứ biết sao giờ. :))” thì mình rất hân hạnh được dành một phần của Chap 4 méc tội 4 đứa tâm thần biến thái này dám đi rêu rao mình ve vãn tán tỉnh anh chủ nhà đầu bạc.

Mà mình cũng lại ngưỡng mộ đôi mắt toét của chúng quá, nhìn sao mà cháu Bống điệu đà của mình không có tóc? Còn những cái khác để từ từ mình chửi chúng trong các Chaps tiếp theo thì mới câu like câu còm cho bằng siêu hót boi được.

chuyennha204-p3-1

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

1 Bình luận

  1. Keng Link says:

    TIếP TụC XUNG ĐộT GAY GắT HAY CHọN ĐÀM PHÁN YÊN ổN?
    Trước tiên, chị nói với những đứa liên quan trong nhà 204 là chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi, không thể cắt cái rụp và xóa sạch vết tích như chưa từng xảy ra được. Dẫu gì việc chúng mày đã làm chị cũng không thể quên đi ngay, nhất là cái thái độ hung hãn vác gậy inox rầm rập lao vào phòng đe dọa chị như vừa diễn ra. Chị khẳng định thêm lần nữa là chị cần thời gian mới quyết định được, nên đây có thể là post cuối cùng hoặc tiếp tục thì đều phụ thuộc vào hành vi sắp tới của chúng mày.
    Thực sự hồi nãy chúng mày làm chị bối rối lắm. Chị từng nghĩ chỉ có trẻ trâu nông thôn thất học mới manh động mà đéo thể ngờ chúng mày sống giữa trung tâm SG mà lại hành xử côn đồ thiếu khôn ngoan như thế! Mang tiếng tốt nghiệp ĐH Luật mà không hiểu Điều 71 Hiến pháp Việt Nam 1992 qui định: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm”. Chúng mày vác gậy gộc lên phòng chị lộ liễu như thế để làm gì? Giễu võ dương oai à? Muốn chứng tỏ chúng mày cũng có máu liều giết người phi tang xác như vụ TMV Cát Tường à? Vậy thì chị báo cho chúng mày biết là chị coi thọ yểu sinh diệt thuộc về thiên quyền, chúng mày có gan đánh chị chết ngay trong đêm nay thì chị cũng đéo buồn, chỉ là chúng mày có đủ dũng khí để sống tiếp sau khi giết người không thôi.
    Rồi chị quay lại tiết mục kể chuyện cho có thủy có chung, cho đúng bản chất nhiều chữ của chị.
    ::
    Các bạn facebook thân mến, từ giờ KengKeng sẽ không dùng tục ngôn để viết về chuyện xảy ra quanh cuộc sống kịch tính của KengKeng nữa, thay vào đó KengKeng viết bằng một giọng văn dí dỏm thơ ngây con bướm vàng nhé! Rất mong các bạn hoan hỉ ủng hộ và cổ vũ cho sự thay đổi này của KengKeng!

    Chẳng là tối nay, khoảng hơn 7h khi KengKeng đang mơ màng ngủ giấc cuối chiều thì bỗng đâu hốt hoảng tỉnh dậy vì tiếng đập cửa giữa inox và nhôm cộng tường gạch thật rung rinh đầu óc. Thế là KengKeng chẳng kịp chuẩn bị gì hết, chạy ra mở cửa ngay tắp lự. Ồi ôi, một dáng nam nhân cao đụng trần lao vào cửa phòng KengKeng, chống cái gậy sáng bóng to gần bằng cổ tay KengKeng xuống sàn rộp rộp quát lớn: “Con kia! Ai cho mày ghép hình tao post lên facebook?”. Quỷ sứ! Làm KengKeng hết hồn à! Phải mất 5 giây để KengKeng tỉnh ngủ và 5 giây KengKeng định thần mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng 16m2 bé nhỏ chỉ có mỗi KengKeng mong manh và MeoMeo yếu đuối. Đã thế thêm một nam nhân vóc dáng nhỏ bé hơn lách qua nách nam nhân kia để đứng sâu hơn vào trong phòng KengKeng nữa. Dường như cả hai đều trong trạng thái không kiểm soát được nhân tính, nên âm vực cao đến mức chói tai, ngứa màng nhĩ. Lúc đấy ấy à! KengKeng sợ lắm, tim phải nói là đập thình thịch và xém tý nữa thì tiểu cả ra quần, thề là sự thật luôn đấy! Nên bây giờ KengKeng chẳng nhớ được chính xác hai nam nhân đó đã điên cuồng đe dọa KengKeng như thế nào đâu. Híc híc.

    Sau khi KengKeng quanh co rằng hình trên mạng, public tràn lan, bạn của KengKeng làm, gửi cho KengKeng post, chứ KengKeng bị block và cũng tự block thì làm sao qua facebook của 2 nam nhân ấy lấy hình về nghịch được. Mặt đối mặt, chỉ cách nhau nửa mét, KengKeng hết nhìn vào đôi mắt long sòng sọc của nam nhân cao đen rồi lại nhìn chăm chú vào diện mạo của nam nhân trắng trẻo còn lại. Nam nhân ấy bĩu môi: “Nhìn cái gì? Tưởng mày đẹp lắm à? Đồ mất dạy!”. Thế là KengKeng đành phải nhếch mép cười, tiện thể bảo hai nam nhân ấy không có quyền đứng trong phòng khi KengKeng chưa cho phép. Nam nhân cao đen bảo với nam nhân mặt trắng: “Em ra ngoài đi! Để anh xử!” rồi đổi cách xưng hô tôi – chị lọt tai hơn để ra tối hậu thư: “Chị có xóa ngay hình tôi không thì nói!”. Thực tình là KengKeng mới ngủ dậy, đầu óc còn đang lú lú, không được minh mẫn xử lý tình huống nên chỉ nhủng nhẳng: “Xóa thì xóa, có gì đâu!”. Thế là nam nhân ấy chỉ tay vô mặt KengKeng đặt thời hạn: “Tôi cho chị nửa tiếng, chị mà không xóa thì chị biết tay tôi!”, xong nhón gót đi rầm rầm xuống cầu thang. Ù ôi, KengKeng đau tim quá à!

    À quên, giờ mới nhớ ra là giữa lúc căng thẳng cao độ hồi nãy ấy, khi hai nam nhân đang khí thế ngút trời dọa nạt KengKeng, nữ nhân ở phòng đối diện cũng xen vào gây chuyện cho thêm phần náo nhiệt. Nhưng bị nam nhân cao đen bảo tránh ra, vì “Chuyện của chị để tính sau, em đang giải quyết chuyện của em!”. Keng Keng trong nhất thời bị 3 địch thủ công phá nên tâm thức rối loạn, chẳng nhớ đã sử ra chiêu gì nữa. Nghĩ lại mà tim vẫn còn rung nhè nhẹ đây này!

    Lúc chỉ còn lại một mình, đóng chặt cửa phòng, KengKeng ngay lập tức tìm alo truyền tin cho chủ nhà. Giọng KengKeng trong điện thoại chắc cũng lạc đi: “Anh ơi! Hai đứa ở phòng dưới vừa vác gậy gộc lên đập cửa xông vào phòng đòi đánh em nè! Anh có giải quyết được không để em còn gọi công an tới?”. Vị chủ nhà nghe thấy vội dặn dò: “Em đóng chặt cửa phòng lại đi! Đừng có làm gì hết! Để anh gọi điện hỏi chuyện bọn nó!”. Một phút sau chủ nhà gọi điện lại cho KengKeng, nói rằng đối tượng không chịu nghe điện thoại, bây giờ vị ấy ở xa không đến ngay được thì KengKeng cứ cố thủ trong phòng, xem hai nam nhân ấy làm gì, nếu dám đập phá nhà của vị ấy, và đánh KengKeng, thì mới có bằng chứng để giải quyết bọn chúng. Trong khi KengKeng còn đương nghe điện thoại, thì cửa phòng lại bị đập liên hồi, nhưng với thủ lực nhẹ nhàng hơn. KengKeng lúc này nói với vị chủ nhà: “Bây giờ em sẽ ở trong phòng, và nếu mấy đứa nó làm gì manh động em sẽ quay phim, ghi âm lại cho anh coi đó nha!”. Vị chủ nhà cũng nói với KengKeng: “Để anh tìm số công an phường gửi cho em, nếu có bất cứ chuyện gì mà anh chưa tới kịp thì em báo công an đến ứng cứu nhé!”.

    Kết thúc cuộc gọi, KengKeng đi ra cửa, nhưng không mở mà là cố thủ. Nam nhân mặt trắng dáng mong manh đứng ở ngoài cất giọng nữ tính mềm mại: “Chị ra đây nói chuyện đàng hoàng xem nào!”. Tất nhiên là KengKeng thà làm rùa rút đầu chứ đâu chịu ra. KengKeng nói KengKeng phải nghe lời chủ nhà, chứ bây giờ ra ngoài lỡ có chuyện nghiêm trọng diễn ra thì KengKeng là người thiệt thòi trước á! Ôi, KengKeng đã tỉnh táo rồi chứ có phải còn lơ mơ đâu mà địch nhân bảo sao làm theo ngay được. Nam nhân ngoài cửa cất giọng đàm phán, đại ý từ ngày mai hai phòng sẽ không xung đột với nhau nữa, tất cả những gì bêu riếu nhau trên facebook phải xóa hết. Phòng nam nhân ấy sẽ không làm gì KengKeng nữa, còn KengKeng phải hạn chế gây ra tiếng ồn, đừng có kiểu 3h sáng lại rầm rập dọn dẹp phòng làm nam nhân ấy mất ngủ. KengKeng hỏi sao nam nhân ấy không nghe điện thoại của chủ nhà đi, nói chuyện với KengKeng làm gì? Thì nam nhân ấy trả lời: “Chẳng có việc gì để nói với chủ nhà cả! Mâu thuẫn giữa hai phòng là do đụng chạm trong cuộc sống thường ngày, có thể tự giải quyết”. KengKeng thì nghĩ khác nên cũng: “Cái gì mà chỉ là đụng chạm cuộc sống? Xung đột giữa hai phòng chủ yếu là do ngữ chiến trên facebook. Chị đi liên tục, nếu không du lịch thì cũng ngủ nhà bạn bè, một tháng chị ở nhà được bao nhiêu buổi mà đụng với chạm?”. Nam nhân đó cất giọng giễu cợt: “Việc chị đi ngủ ở đâu là nghề nghiệp của chị em không quan tâm! Giờ em chỉ muốn giải quyết vấn đề giữa hai phòng, chị có đồng ý với những điều kiện em nêu ra không?”. Tất nhiên KengKeng không chấp nhận ngay được, vì việc gì KengKeng cũng cần khá nhiều thời gian để suy nghĩ, KengKeng phải kiểm chứng chứ nam nhân ấy là người không đáng tin, sao KengKeng đồng ý vội vàng được. KengKeng là người thích lôi bản thân mình ra châm biếm, khoe khoang, nhưng không có nghĩa nam nhân ấy có thể bằng cách này hay cách khác mò vào facebook của KengKeng thu thập thông tin rồi thấy mặt KengKeng là giở cái thói đàn bà con nít ra diễn trò kiểu: “…mang iphone, ipad, canon, vàng bạc ra khoe. Có tiền thì phải khoe, phải khoeeeeeee!”. Nam nhân ấy cũng công kích là KengKeng không đáng tin, vì nếu biết điều thì sau lần nam nhân ấy xin lỗi trước đây, KengKeng đã không tiếp tục post những gì xảy ra trong nhà lên facebook, thông qua hết chapter này đến chapter khác. Chung cuộc, KengKeng bảo sẽ okie với những điều kiện đó nhưng không phải là ngay lập tức, mọi chuyện để giải quyết sau, và nam nhân ấy cuối cùng cũng đi khỏi khu vực ngoài cửa phòng KengKeng.

Đăng bình luận