CHUYỆN TRAI GÁI TRONG NHÀ 204 (P1)

September 3, 2013 Truyện dài

Chapter 1.

THIỆN TAI! THIỆN TAI! BẦN TĂNG CHƯA NGÁN AI BAO GIỜ!

Ôi, buồn cười không thể chịu nổi hai đứa trai gái sống chung căn hộ 204 mình thuê phòng. Mình dọn đến được hơn nửa tháng thì đi chơi mất mười ngày, đi thì không sao, về nhà là chúng nó dựng chuyện để gây với mình.

Đêm đầu tiên mình qua chỗ mới ngủ, sáng sớm hôm sau gái ở phòng đối diện đã gõ cửa phòng mình lên mặt ma cũ dạy dỗ ma mới: “Em đến đây ở thì chị có hai điều nhắc em: Một là không được đi dép vào toilet vì ngày nào chị cũng lau chùi. Hai là ra vào phải đóng cả cửa sắt và cửa kính để mấy con mèo hoang không vào đi bậy ra nhà được”. Mình vâng dạ rất ngoan và thực hiện đúng lời dặn. Chả hiểu sao mấy hôm sau trên cửa phòng toilet nữ chỉ có mình và gái ấy dùng chung hiện lên câu: “Người lịch sự đừng đi dép vào nhà tắm. Người khác lau chùi cực lắm”. Rõ ràng là một hành động gây hấn nhưng lúc đó mình chẳng bận tâm vì mình có đi dép vào toilet đâu. Gái thích khoe chữ để thể hiện sự KHIẾM NHÃ thì cứ việc.

Chuyennha204-01

Sau đó mình có một chuyến du lịch dài ngày ở Mã và Brunei. Về nước vừa được một hôm thì chân cầu thang lại hiện lên thông báo: “Yêu cầu không mang giày dép DƠ lên cầu thang”. Chao ôi, chả hiểu gái có vấn đề gì không mà cái cầu thang dơ như hủi bắt mình đi chân đất? Có đâu cái loại người cũng đi thuê trọ mà hợm hĩnh như chủ nhà, đặt ra quy tắc luật lệ này nọ mà không biết nhìn lại bản thân một tý? Cầu thang đi chung giữa hai phòng mà gái nghiễm nhiên kê nguyên cái kệ để giày dép mấy tầng, rồi mỗi bậc cầu thang thì để tới hai đôi giày dép cũ nát bám đầy bụi hai bên, anh chủ nhà hò hét mãi gái mới cất bớt được vài đôi. Lúc mình mới tới anh chủ nhà nói sẽ bắt gái dọn hết, dọn cho bằng sạch, thậm chí anh ấy còn tự tay bưng cái kệ để vào trong phòng của gái. Nhưng đến hôm sau, vắng chủ nhà gà lại vọc vào niêu tôm, gái lại vác cái kệ để ra ngoài choán nửa lối đi. Lúc chưa bực mình thì phớt lờ cũng được, bực rồi thấy cái gì cũng chướng mắt. Thứ duy nhất mình để ngoài phòng mình là đôi dép lào, đâu như gái rải đồ khắp nơi từ bếp vào toilet, thậm chí quần áo bẩn để cả chậu đầy có ngọn trong phòng tắm mấy ngày không giặt, đã thế còn vô ý vô tứ đặt ngửa cái đũng quần lót lên cho vi khuẩn gặm nhấm, kiến bò thành hàng, đảm bảo gái ấy phải mua quần lót mới thường xuyên lắm, hoặc chỉ toàn mặc quần thủng đũng lỗ chỗ. Cho nên sau khi thấy cái thông báo khoe chữ thứ hai để thể hiện sự BẨN THỈU của gái, mình liền gõ cửa phòng và hỏi: “Bạn ơi, bạn là người dán yêu cầu ở chân cầu thang à?”. Gái ấy phản ứng liền: “Mình dán đấy, vì bạn toàn mang dép dơ lên đây! Khách hàng và bạn trai của mình đến đây lúc nào mình cũng dặn họ không mang giày dép lên, có mỗi bạn đi dép lên hoài”. Mình bảo: “Bạn ơi, nếu bạn không muốn mình mang dép lên cầu thang thì cũng nên giữ cho khu này sạch sẽ gọn gàng, đừng có để cái kệ để giày dép ở đây như thế!”. Gái ấy ngang bướng: “Ủa, mình có kệ thì mình để, bạn thích thì bạn cũng mang kệ giày dép của bạn ra để đi!”. Mở miệng ra là thấy ngu, nhưng mình chả hơi đâu phán xét trình độ của gái, mình chỉ xuống cầu thang bảo tiếp: “Thêm nữa, bạn đừng có rải mỗi bậc cầu thang hai đôi giày dép như này, giống như bẫy cho người khác vấp phải vậy đó!”, vậy mà gái ấy vẫn chống chế: “Ủa như vậy thì bạn đi chân không sẽ dễ hơn mà!”. Ôi bó tay với cái thể loại không biết lý lẽ. Sau đó gái bắt đầu dựng chuyện, ngày nào cũng thấy dấu dép của mình trong toilet, làm gái ấy phải cọ rửa liên tục, rồi con mèo của mình cứ chui ra khỏi phòng ỉa đái đầy nhà, có bữa còn vào phòng gái ấy đái hai bãi. Má ơi, ông bà nào đẻ ra cái loại con gái điêu toa ngu dốt như này? Mình đi cả tuần nhốt kỹ mèo trong phòng, về thấy mèo ị đầy cái rổ mình kê ngoài cửa sổ, thương mèo ngoan muốn chết, mà giờ có đứa mồm thối đổ lỗi cho mèo điều mèo không hề làm. Thêm nữa, mình không có thiện cảm với gái vì ít nhất hai lần vào 2 giờ sáng thấy gái trong bộ dạng phù thuỷ cưỡi chổi lao huỳnh huỵch từ trên lầu xuống chỉ để đuổi đánh một bạn mèo hoang lỡ chui vào nhà.

Lần đầu tiên, mình thấy mèo ngoan của mình cứ ngồi trước cửa phòng kêu meo meo, rồi có tiếng mèo khác đáp lại, mình mở cửa ra ngó xuống thì thấy một bạn mèo mướp vàng đang thập thò với đôi mắt hốt hoảng, mình bèn đi xuống tính là mở cửa nhà nhẹ nhàng cho bạn mèo đó ra, mà có vẻ bạn mèo đã bị đuổi đánh nhiều lần nên sợ hãi lao ra cửa kính đập rầm rầm tìm đường thoát thân. Lúc mình vừa mở cửa cho bạn mèo ra xong thì trên gác rầm rập chạy xuống 2 người, gái ấy và bạn trai tay cầm chổi, tay cầm nón bảo hiểm như chuẩn bị xông pha trận mạc. Gái ấy hùng hổ: “Con mèo đó đâu rồi? Phải đập chết nó mới được, ngày nào cũng vào nhà ỉa bậy!”. Mình trả lời: “Nó ra ngoài rồi không còn trong nhà đâu!” xong đi về phòng.

Lần thứ hai, bạn mèo kia lại bị kẹt trong nhà, cũng khoảng 2h sáng, mình lặp lại hành động đi xuống và mở cửa cho bạn ấy ra, nhưng lần này phù thuỷ cưỡi chổi bay nhanh hơn, đã kịp lao xuống đóng cửa cái rầm, khiến bạn mèo không có đường thoát thân. Mình nhẹ nhàng bảo: “Mở cửa cho nó ra đi! Nó chỉ là mèo thôi mà!”. Gái ấy quyết liệt hơn: “Không được, phải đập chết nó! Bực mình với con này lắm rồi!”. Thế là gái rượt mèo ầm ầm trong nhà, đến mức em trai mới dọn đến trọ dưới phòng gái phải thức dậy mở cửa ra hỏi mình: “Chuyện gì thế chị?”. Mình không thích loại người ngược đãi động vật, cục súc đến mức vô lối, nên châm biếm: “Phù thuỷ cưỡi chổi đó!”. Được một lúc thấy yên ắng, mình đi lên gác, gái đang đứng trước cửa phòng mình mặt sưng lên như cái mâm. Không thấy bạn mèo đâu, mình hỏi: “Ơ, mèo đâu rồi?”. Gái trả lời: “Nó chui vào phòng chị rồi!”. Mình ngạc nhiên tột cùng, vì mình đóng chặt cửa phòng sao bạn mèo ấy chui được? Gái chỉ vào cái khe thông gió nhỏ xíu ở bên hông cửa nói: “Nó chui cái lỗ này vô phòng chị đó!”. Mình mở cửa phòng thì thấy mèo ngoan của mình đang núp ở một góc quan sát với vẻ hiếu kỳ, bạn mèo kia xanh mắt hoảng loạn tột cùng nhấp nhổm bên cửa sổ. Mình tiến vào phòng được một bước thì bạn ấy sợ bị đánh nữa nên lao mình xuống dưới luôn. Tội nghiệp, phòng mình ở lầu hai, chung cư thời Pháp nên mỗi tầng cao ngất ngưởng, chẳng biết bạn mèo ấy có bị thương tổn gì không nữa.

Sau lần biết bạn mèo hoang chui được vào phòng, mình đã phải che cái ô thông gió lại, phần nhỏ vì không muốn mèo hoang vào làm mèo ngoan của mình dính bầu, phần lớn vì sợ mèo ngoan học đòi chui ra đụng ngay phù thuỷ cưỡi chổi rồi bị đập chết thì mình đau lòng lắm. Dù gì đối với mình, mèo ngoan còn có ý thức hơn loại gái thối mồm kia. Lúc gái đổ lỗi cho mèo ngoan của mình ngày nào cũng chui ra ỉa đái đầy nhà mình cáu quá, lớn giọng: “Con mèo của mình không thể ra ngoài được”, gái cũng gân cổ lên khẳng định chính mắt gái thấy con mèo mình đang ôm trên tay chui ra ỉa đái, còn vào phòng của gái phóng uế mấy lần. Trời ơi, con nhỏ điên loạn đó có đi học không vậy? Mà lỡ có được đến trường thì có được dạy môn logic hình thức và tâm lý hay không vậy? Với biểu hiện phù thuỷ cưỡi chổi hung hăng của nó mà mèo của mình còn sống bình yên ngoan ngoãn đến giờ khi mình đi vắng cả tuần sao? Và chẳng lẽ mình phải mang cái rổ đầy phân mèo đã khô ra dí vào mặt gái, đếm từng cục cho nó hết cãi chuyện cứt đái của mèo ngoan. Cuối cùng mình nghĩ có nói nói thêm với gái cũng phí lời, nên kết lại: “CHỪNG NÀO CÁI CẦU THANG NÀY CHƯA ĐƯỢC DỌN HẾT NHỮNG THỨ CỦA BẠN THÌ MÌNH SẼ VẪN ĐI DÉP LÊN. MÌNH ĐÃ BỎ QUA SỰ KHIẾM NHÃ CỦA BẠN THỂ HIỆN TRÊN CỬA TOILET RỒI, NHƯNG LẦN NÀY THÌ KHÔNG ĐƯỢC!”. Sau đó mình về phòng gọi điện cho anh chủ nhà nhắc chuyện sáng thứ 7 nhớ qua lắp TV cable và đi thêm đường dây điện trong phòng cho mình. Tiện thể mình nói việc em trai ở phòng dưới đã dọn đến, anh chủ nhà qua gặp luôn cho biết. Ảnh bảo: “Trong phòng đó còn mấy thứ đồ, để mai anh qua dọn đi”. Mình cũng bảo: “Em đó vẫn để nguyên đồ của anh trong phòng, không dám bỏ đi đâu ạ!”. Ảnh giải thích: “Không phải đồ của anh đâu, của cái con bé ở đối diện phòng em đấy! Anh nói nó dọn đi bao nhiêu lần rồi mà ý thức nó kém, nó chả chịu dọn gì cả!”. Mình cười cười: “Em cũng vừa đụng chuyện với bạn ấy xong!”. Vậy là ảnh hỏi và mình kể. Ảnh an ủi mình: “Con đấy trình độ nó thấp lắm, nên em thông cảm cho nó! Nó nhỏ, có gì nhắc nhở nó như em iếc của mình, chứ đừng chấp nó. Mình thì rước bực bội mà không có đáng đâu em!”

Đến tối mình đứng rửa đồ dưới bếp, em trai ở dưới phòng gái đi ra ngoài nhìn thấy mình nên nán lại hỏi chuyện, mình sơ lược vụ vừa khúc mắc với gái, em ấy kể: “Đêm qua có anh nào đi dép loẹt xoẹt vào toilet nữ, sau đó lao lên gác, làm em cứ tưởng chị dẫn bạn về”. Mình bảo: “Em hâm à! Chị làm gì có khách hàng với chả bạn trai mà dẫn về!”. Em ấy cười: “Em biết đâu, tưởng chị kia ở lâu rồi thì biết đường nhắc bạn trai chứ! Mà chị ấy có vẻ cục nhỉ”. Nghe xong mình chỉ biết cảm thán: Ôi, đệt! Nửa đêm tụi nó Fang Fuck nhau xong có nhu cầu rửa ráy, chim lú che mụ đầu dẫm dép nhoe nhoét trong toilet xong sáng hôm sau đổ thừa cho mình là thủ phạm thì có dễ nổi điên không?

 Khuya lắc mình mở cửa ra để đi toilet trước khi ngủ thì thấy gái vứt đủ các loại rác rưới từ vải vụn đến vỏ băng vệ sinh tè le ở lối đi ở giữa cửa phòng mình và phòng gái. Mình có chút khó chịu, nhưng kệ thôi, vì tới sáng là đã có anh chủ nhà đến giải quyết.

Sáng thứ bảy, nghe tiếng người gõ cửa phòng mình, mở ra thì là em trai mới chuyển đến trọ dưới phòng gái nói chuyện đóng tiền cho anh chủ nhà. Mình ngó xuống thì thấy ảnh đang chặn gái lại nhắc chuyện dọn dẹp giày dép ở cầu thang và không được để kệ giày ở lối đi chung. Gái hỗn hào nói như quát vào mặt chủ nhà: “Không lẽ chú bắt cháu mang giày dép dơ bỏ vô trong phòng?”. Anh chủ nhà cứng rắn: “Cháu bỏ đâu kệ cháu, lối đi chung người ta không chấp nhận cho cháu bỏ ở đấy!”. Gái sừng sộ: “Còn tụi nó toàn mang dép dơ lên cầu thang sao chú không nhắc?”. Nghe đến đó mình cũng chen vào nạt lớn: “Tụi nó nào ở đây?”, rồi nói với anh chủ nhà: “Đấy! Anh xem thái độ của bạn ấy và giải quyết đi! Em ở không nổi với cái loại này đâu!”. Vậy là gái hậm hực lườm nguýt mình, trước khi bỏ đi còn lầm bầm: “Đồ ăn ở dơ dáy!”. Sau đó mình có hẹn cafe nên cũng đi, để anh chủ nhà ở lại phòng chờ thợ điện tới. Chiều về thấy rác đã được đẩy hết sang cửa phòng gái. Một lúc sau thấy gái lục đục dắt bạn trai về, vào phòng khoan khoét ầm ĩ. Mình bưng cái tô vừa ăn mì mang đi rửa thì thấy rác rưởi bị đẩy hết về trước cửa phòng mình.

Ớ! Cái lề gì thốn? Mình nhìn thấy bạn trai của gái đang cầm máy khoan ngồi gần cửa nên hỏi: “Ủa, đống rác này là sao vậy bạn?”. Trai hất mặt vào trong phòng: “Người ta hỏi sao kìa em?”. Mình tiến sát cửa phòng gái, để tiện xem biểu cảm nét mặt đặng còn phản ứng, gái đang ngồi trước máy may hùng hổ chỉ tay: “Mày đừng có đi cái dép dơ của mày vô phòng tao! Lối đi chung tao thích vứt gì thì kệ tao!”. Mình cũng chả ngán mà quát lên: “Mày đừng có chỉ tay như thế! Có tin tao đổ luôn tô nước mì này trước cửa phòng mày không?”. Gái càng thể hiện sự lưu manh vô học: “Mày có tin tao ra đập vô mặt mày không?”. Ô, thiện tai! thiện tai! Bần tăng chưa ngán ai bao giờ, dù phật pháp vô biên, từ bi hỷ xả nhưng mình rất thích câu chuyện vui về nhà sư nọ, nên mình tỉnh bơ: “Tao đứng đây nè, mày có giỏi thì ra mà đập!”. Nhận được lời thách thức của mình, gái hung hăng lao ra, mình vênh mặt lên bảo: “Mày giỏi thì đập đi!”, thế là gái chùn lại. Biết ngay mà, mấy cái loại này toàn “chưa đánh được người mặt đỏ như vang, lỡ đánh được người thì mặt vàng hơn cứt”, mà lúc đó gái dám đánh thì mình rất sẵn lòng đổ cả nước lẫn cặn, khuyến mãi việc phang cái tô sứ trắng trẻo mua gần trăm ngàn VND trong Co.op Mart vô đầu gái. Gái chĩa cái môi cong vều về phía mình hỏi: “Đánh mày thì tao được gì?”. Con này đầu đất hay sau vậy trời, chẳng lẽ mình phải cho nó tiền để nó đánh mình? Nhưng vấn đề mình quan tâm lúc ấy không phải là treo giải thưởng cho gái, mà mình quay mặt qua góc khác hỏi tỉnh queo: “Ê, miệng mày sao hôi quá vậy? Mấy ngày rồi mày chưa đánh răng?”. Bạn trai thì ngồi đó, gái chạm tự ái nên bị lú, phản pháo rất ngu: “Miệng tao có hôi thì cũng không hôi bằng cái chân dơ của mày!”. Trời ơi, mình buồn cười quá! Nhưng mình phải đóng vai thanh niêm nghiêm túc trong tình thế căng thẳng này, mình nhếch mép bảo gái: “Tự nhiên đem so miệng mày với cái chân tao thì đủ biết mày HẠ TIỆN đến mức nào rồi! Tao nói chuyện với loại thấp kém như này không được, tao gọi chủ nhà tới giải quyết!”. Dứt lời mình quay vô phòng lấy điện thoại gọi cho chủ nhà, trong lúc chờ chuông mình lấy chân gạt đống rác về phía trước cửa phòng gái, gái cũng không ngần ngại cúi xuống dùng tay nhặt rác ném vào phòng mình. Sau vài cuộc đổ chuông thì anh chủ nhà gọi lại hỏi, có vẻ như đang bận nên vừa nghe mình và gái gây nhau ảnh nói nhanh: “Để tối anh lên anh giải quyết cho!” rồi tắt máy. Mình chưa hết bực nên gọi tiếp: “Anh ơi, em chưa có nói hết ạ! Vấn đề là giờ con nhỏ này nó xông ra doạ đánh em, rồi còn nhặt rác ném vào trong phòng em. Cứ đà này thì có lúc em đi vắng nó dám đập bể kính để ném lung tung thứ khác vào lắm. Tình trạng như vậy sao em yên tâm ở cho được! Nên anh ráng giải quyết sớm giúp em. Cảm ơn anh trước ạ!”. Mình vừa cúp máy thì gái nói vọng ra: “Người ta đáng tuổi cha chú mình mà gọi bằng anh không biết ngượng!”.

Chiều cuối tuần mình bận bạn bè, nên đi tới 11 giờ khuya mới về, thấy gái đang bày đống đồ bị anh chủ nhà lôi từ phòng em trai mới chuyển tới ra cọ rửa. Mình ghé vào vào bếp rửa cái tô lúc chiều xách lên phòng, gái nạt nộ: “Đừng có mang dép vào nhà bếp, không thấy người ta mới lau chùi sao?”. Mình chán chả thèm cất lời, quay đít bỏ đi, gái đáp lại thái độ coi thường của mình bằng cách giở cái mồm thối ra phán bậy: “Bởi thế không có đứa nào tới ở cùng, phải sống chung với thú!”. Mình nhủng nhẳng đi vào nói rất tỉnh: “Hở câu nào ra là thể hiện sự ngu dốt ở câu đó! Tao đủ tiền mới thuê phòng sống một mình, đâu cần phải kiếm người share tiền như mày!”. Mình tiếp tục bước nặng chân lên cầu thang gỗ, có tiếng con trai vọng ra sằng sẵng: “Không biết đọc chữ à?”, mình vẫn đi, lên tới cửa, em trai ở dưới phòng mình xuất hiện phía chân cầu thang, cởi trần mặc quần soọc caro, mặt mũi khó chịu, cao giọng hỗn hào: “Đừng có đi dép rầm rầm lên cầu thang như thế!”. Mình dừng lại quay mặt xuống nói: “Đừng có nói cái giọng đó với chị, chị đang bực mình!”. Thế là trai ấy giở cái uy của ma cũ ra: “Chị bực mình là chuyện của chị. Chị tới sau chị phải tôn trọng những người cũ trong nhà này, nếu không chính chị là người phải dọn đi!”. Ớ, lại thêm một ca khó. Có đâu tenant mà làm như landlord, hết gái đặt ra nội quy cho mình rồi đến trai đòi hỏi mình phải thực hiện nội quy của gái. Mà chúng nó làm như kiểu mình đến xin xỏ thuê chung nhà share tiền với chúng nó không bằng. Mình nhắc lại điều kiện để mình không mang dép lên cầu thang mà đã tuyên bố với gái, chả hiểu trai lên thành phố ăn học được bao lâu, mà lại lôi thói nhà quê ra đánh giá mình: “Còn chị đi đêm về hôm ăn mặc như thế này là không có được!”, mình gắt lên: “Chị mặc váy ngắn thì sao? Chị có khoe ngực khoe rốn khi đứng nói chuyện với em không?”. Trai hỏi: “Con trai cởi trần thì có vấn đề à?”, đúng là loại trẻ trâu mắc bệnh dịch, mình bảo: “Em không biết cách ăn mặc cho tử tế khi nói chuyện với người khác thì cũng đừng nhìn cách ăn mặc mà đánh giá chị!”. Vậy là trai cãi cùn: “Chị ăn mặc như thế nào là chuyện của chị, thích đánh giá sao là chuyện của em. Còn con mèo của chị nữa, khi nào nó còn trong nhà này thì đừng nói chuyện với em”. Xong trai quay vào trong nói với bạn cùng phòng: “Con này nó trơ trẽn quá! Chắc nó làm gái mát-xa”. Nói thật, mình nghe mà không nhịn nổi cười. Coi phim Mỹ riết, rồi đi nước ngoài nhiều, về đụng ngay hai đứa Việt Nam trời vật hay sao mà thấy chúng nhận thức thấp kém, dốt nát và hợm hĩnh như vậy. Gái thợ may tự nhận là fashion design house mà ứng xử như lưu manh vô học, trai mới tốt nghiệp đại học ngân hàng ra mặt mũi nom cũng sáng sủa, mà tối cũng chịu khó đi sủa thuê, tính nết thì lèm bèm hồ đồ hơn đàn bà nữa. Vài phút sau, bọn chúng, cả trai và gái hội ngộ để nói tiếp chủ đề mình là gái mát-xa trơ trẽn, không sống được với ai phải sống với thú (là bé mèo ngoan của mình!).

Sáng chủ nhật, mình thức dậy khá trễ, đi xuống toilet, trai cũng mở cửa ra để vào toilet nam không quên ngấm nguýt mình chả khác nào mấy bà bán thịt cá đanh đá ngoài chợ. Xả nước cứu thân xong, mình đến trước cửa phòng trai nói lớn: “Em trai ơi! Khi nào xong việc cá nhân vui lòng gọi chị một tiếng chị có chuyện nói với em!”. Mình vừa đi lên phòng thì trai gọi vọng lên: “Nói gì thì xuống nói đi!”. Mình bước ra đứng ở giữa cầu thang nói chuyện với trai ấy: “Chị nói chuyện với em để em hiểu rõ lý do vì sao chị đi dép lên cầu thang. Chị đã nói với con nhỏ kia rất rõ ràng là khi nào nó dọn cái kệ để giày trên kia đi và đống giày dép ở các cái bậc cầu thang này đi thì chị mới bỏ dép ở dưới. Bản thân nó bừa bộn không biết giữ vệ sinh mà bắt chị đạp chân đất lên sự dơ bẩn của nó à? Cái đống giày dép rải khắp cầu thang này em nghĩ sạch sẽ sao?”. Trai đứng đó mặt cứ hớt lên xấc xược: “Ờ rồi sao nữa?”. Mình sa sả nói tiếp: “Chị không có nhu cầu thân thiết với ai trong nhà này, sống đừng đụng chạm tới nhau là được, cầu thang này là chuyện giữa chị và con nhỏ kia, ảnh hưởng gì tới em mà xen vào? Em bao nhiêu tuổi, chị bao nhiêu tuổi mà em nói chuyện với thái độ đó? Việc đánh giá chị là gái mát-xa trơ trẽn chỉ đang thể hiện tầm nhìn đời mới lớn của em thôi!”. Trai hỏi: “Xong chưa?”. Mình bảo: “Chị nói xong rồi đó!”. Trai quay lưng bỏ đi, miệng văng tục kiểu trong phim “Bull shit” hay “Damn it” gì đó mà mình nghe không rõ. Đúng là bó tay với thằng nhỏ xác thân con trai lòng dạ con gà mái này. Nó không chịu nghe mình nói chuyện một cách tử tế, nên mình lại đi gọi điện làm phiền anh chủ nhà. Mình cố tình mở loa ngoài và nói oang oang để đứa nào cần nghe thì nghe. Đây cũng là một cố tật của mình, không ngại bêu xấu người này người nọ cho chính họ nghe. Bởi mình chưa từng nói sai sự thật thì có gì phải lo ngại.

Ban đầu mình hỏi ảnh tối hôm qua có lên giải quyết chuyện con nhỏ bên kia chưa? Nó cục súc mất dạy như vậy mình ở không nổi, mình có dọn đi thì người khác vào cũng lại bỏ đi mà thôi, nên tốt nhất nó mà không biết điều ảnh cứ cho nó đi đi, mình thuê luôn cái phòng của nó cho bạn mình ở cũng được. Anh chủ nhà bảo đã lên lúc mình đi vắng và làm việc một lượt rồi, nó cũng có bức xúc của nó… blah blah… Rồi ảnh cũng ra tối hậu thư cho nó: “Cháu đừng có làm phiền chú nữa, cháu còn như vậy thì cháu dọn đi chỗ khác ở cho chú!”. Ảnh nói tới đâu mình phản biện tới đó, bởi với những biểu hiện dơ bẩn gớm ghiếc hiện tại, không hợp lý với những điều nó nguỵ biện. Từ việc quần áo dơ nó để trong nhà tắm ba bốn ngày không giặt, chén đũa dơ ngâm trong bồn rửa từ hôm trước qua hôm sau không rửa khiến người khác muốn vô bếp làm gì cũng ngần ngại, thậm chí đến mức không có thời gian đánh răng để mồm hôi xì mà bày đặt gào thét ngày nào cũng cọ tửa toilet, nhà bếp và lau chùi cầu thang. Đến việc nó đầy sát khí khi định giết mèo trong nhà, còn hùng hổ nói bạn trai nó hễ nhìn thấy con mèo của mình ra khỏi phòng là dùng búa đập chết tươi ngay lập tức. Nói xong mình kể về câu chuyện lúc 11 giờ đêm hôm qua đụng độ em trai cởi trần khoe ngực khoe rốn ở phòng dưới. Anh chủ nhà nghe tới đó cũng ngạc nhiên: “Ủa, em với thằng Quang có ảnh hưởng gì đến nhau đâu mà nó lại như vậy? Thằng này trước giờ nó ngoan và hiền lành lắm mà!”. Mình bảo: “Anh ơi! Đó là hiệu ứng tâm lý dây chuyền, nó chơi với con kia từ trước, nên nó đâu cần biết đúng sai, nó chỉ thấy em gây với con kia thì nó gây lại với em để bênh con kia! Trước khi gọi điện cho anh, em đã cố gắng xuống nói chuyện cho nó hiểu rất thẳng thắn tử tế! Mà nó không thèm nghe còn lầm bầm chửi em cái gì đó mà em nghe không rõ được. Trong khi mỗi lần em đi ra đi vào thì nó lại ngấm nguýt nói em trơ trẽn, làm gái mát- xa. Nói chung em chẳng hiểu sao trong nhà anh toàn bọn quái quỷ dị hợm, gái thì lưu manh cục súc, trai thì đàn bà hỗn hào. Lúc em tới thuê, anh nói anh muốn em ở cũng như anh ở, cần thay đổi sửa chữa gì cứ gọi anh, em rất cảm ơn anh đã giúp em sửa nhiều thứ trong phòng nhưng sống mà đụng mấy chuyện như em hiện giờ anh có chịu được không?”. Anh chủ nhà đấu dịu: “Được rồi, để anh nói chuyện với thằng Quang, nó nói với em như vậy là không có được! Còn ở nhà đó có chuyện gì em cứ gọi điện cho anh ngay nhé!”. Kết thúc cuộc gọi được vài phút, mình xách iphone ra chụp hình lại hiện trạng cái nhà để mình bạch cho câu chuyện này thì thấy trai phòng dưới đi ra, ăn mặc nghiêm chỉnh nói với mình bằng thái độ khác hẳn: “Chị ơi! Em không muốn cãi nhau với chị nữa! Em đã nói một số điều không đúng, em xin lỗi chị!”. Không biết anh chủ nhà đã gọi điện cho trai chưa, hay là thấy mình nói chuyện hơn 16 phút với chủ nhà mà đổi thay 90 độ như vậy. Sau khi nghe mình phân định vài việc kiểu như mình thích sống mà không ai đụng tới ai, nên việc mình không làm thì đừng có dựng chuyện đổ cho mình làm là được. Trai giải thích là nghe mình cãi nhau với gái phòng đối diện, thấy mình rất là hung hăng nên trai mới như vậy. Mình khẳng định mình không có được hiền lành mà nhịn mới chả bỏ qua những chuyện như vừa rồi, đúng là đúng, mà sai là sai, mình không ngại đóng vai ác.

Sau đó, mình ngồi viết lại câu chuyện, post lên facebook, check-in luôn cái địa điểm The Kat House gái tạo ra để bán đồ online cho gái có cơ hội đọc được. Không biết gái có theo dõi báo mạng về loạt tin Trộm chó bị đánh chết chưa? Nhưng mình rất sẵn lòng cảnh cáo: mèo ngoan của mình mà có mệnh hệ gì thì đừng trách mình phá banh chành sự nghiệp thợ may hàng nhái ở SG của gái. Mình cũng rất rảnh rang để đăng câu chuyện CỐ SÁT MÈO của gái ở tất cả các diễn đàn yêu động vật, hoặc in câu chuyện này ra giấy ở khổ A3 rải khắp chung cư 14 Tôn Thất Đạm cho ai thích đọc thì đọc đấy nhé!

- To be continued… -

Chuyennha204-02

 

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận