Con không muốn cha mẹ sum họp

August 14, 2010 Typing

TT – Cha mẹ không ở bên nhau từ khi tôi còn ẵm ngửa. Suốt những năm tháng ấu thơ tôi cứ nghĩ mình là con hoang như lời đám trẻ cùng xóm trêu chọc.

Nhưng tôi không hề buồn, vì nghĩ con hoang giống kiểu Tôn Ngộ Không được sinh ra từ tảng đá, đặc biệt hơn tất cả những ai có cha mẹ bình thường.

Tôi lên bảy, mẹ đón một “người lạ” về nhà, kêu tôi gọi ông ấy là “ba”. Tôi lắc đầu từ chối, xưng hô “ông – tôi” với vẻ hằn học con trẻ, không nuôi nấng ngày nào sao đòi làm cha? Vài tháng sau “người lạ” bỏ đi, để lại cho mẹ một nỗi buồn khó tả, còn tôi vui vì mẹ lại hoàn toàn thuộc về mình.

Rồi “người lạ” trở lại sau một năm biến mất. Bằng những lý lẽ yêu thương – trách nhiệm, mẹ bị thuyết phục đến mức trao hết tài sản tích lũy bao năm để cho ông ấy kinh doanh và ra sức thúc ép tôi nhận cha. Mẹ thất bại trong việc gắn kết tình phụ tử và cũng thất bại luôn trước lòng tin đặt nhầm chỗ của mình. Bởi không phải chờ quá lâu, gia sản của mẹ tiêu tán vì những quyết định làm ăn của chồng cũ. Tiền hết, thì tình cũng tan, ông ấy trốn chạy khỏi mẹ để lại sự thiếu thốn và một bào thai vài tháng tuổi.

Lớn hơn tôi mới biết mẹ vốn chỉ là vợ hai, ông ấy cưới mẹ sau khi bỏ người vợ cả ở quê cùng năm đứa con nheo nhóc. Lúc tôi vừa chào đời, ông ấy lại chạy theo người đàn bà khác và về lừa người vợ nhẹ dạ ký vào đơn ly hôn bằng cách nói dối được công ty cho đi tu nghiệp ở nước ngoài, nhưng với điều kiện không vướng bận gia đình. Với tôi, ông ấy là một chuyên gia bỏ vợ và bỏ con. Còn với mẹ, đụng vào ông ấy lần nào là cuộc đời lao đao lần ấy.

16 năm sau tôi gặp lại người đàn ông cùng huyết thông đã bỏ rơi mình. Ông sống với vợ cả và 6 đứa con. Tôi gạt bỏ vẻ cực đoan – hằn học, đeo lên chiếc mặt nạ vui tươi, gọi ông là ba, gọi vợ ông là má, gọi các con ông là anh, là chị, dù đứa út còn kém cả tuổi em tôi.

Bé gái hỗn hào thủa nào giờ trở thành con gái cưng. Gia đình ông vốn nhiều mâu thuẫn bỗng thêm xáo xào vì tôi, họ sợ đứa con ghẻ âm mưu cướp nhà, cướp đất khi chỉ duy nhất ông là người đứng tên trên giấy tờ. Ông mệt mỏi, chán nản, thường xuyên tâm sự với tôi những câu chuyện thật dài, rồi ông ngỏ ý muốn tái hợp với mẹ tôi. Như không cần nghĩ suy, tôi hồ hởi ủng hộ: “Ba về thăm mẹ đi! Mẹ sống ở quê một mình cũng buồn!”. Song ông vừa đi khỏi, tôi gọi điện cho mẹ nói rằng ba sắp về thăm, mẹ đừng hằn học với ba, nên vui vẻ đón tiếp ông, hãy coi ông như một người bạn cũ, nhưng… (luôn luôn có từ “nhưng”) đừng bao giờ chấp nhận cho ông quay trở về sống cùng. Bởi ông đã già, hay than vãn bệnh trạng. Thời tuổi trẻ ông đã chẳng mang cho mẹ được gì ngoài đau khổ, mất mát và những nỗi ân hận đến cuối đời vẫn khảm sâu. Vậy thì vì cớ gì mẹ phải gánh vác tuổi già của ông? Tất nhiên mẹ nói với tôi sẽ không tha thứ cho ông thêm lần nữa.

Tôi nghĩ mình đang làm đúng, đúng cho cả cuộc sống vãn chiều của mẹ. Vậy mà nhiều người biết chuyện đều trách tôi ích kỷ, không hiểu được tuổi già thường cô đơn, nhất là mẹ tôi, con cái đều ở xa, rất cần có người bầu bạn. Họ nói, là phận con, lẽ ra tôi phải khuyến khích cha mẹ mình sum họp. Nghĩ mẹ đang sống neo đơn ở quê tôi rất chạnh lòng, song không bao giờ tôi muốn mẹ quay lại với ba, thà là một người đàn ông khác…

BẢO LỘC

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận