Con không muốn cha mẹ sum họp

August 14, 2010 Typing

TT – Cha mẹ không ở bên nhau từ khi tôi còn ẵm ngửa. Suốt những năm tháng ấu thơ tôi cứ nghĩ mình là con hoang như lời đám trẻ cùng xóm trêu chọc.

Nhưng tôi không hề buồn, vì nghĩ con hoang giống kiểu Tôn Ngộ Không được sinh ra từ tảng đá, đặc biệt hơn tất cả những ai có cha mẹ bình thường.

Tôi lên bảy, mẹ đón một “người lạ” về nhà, kêu tôi gọi ông ấy là “ba”. Tôi lắc đầu từ chối, xưng hô “ông – tôi” với vẻ hằn học con trẻ, không nuôi nấng ngày nào sao đòi làm cha? Vài tháng sau “người lạ” bỏ đi, để lại cho mẹ một nỗi buồn khó tả, còn tôi vui vì mẹ lại hoàn toàn thuộc về mình.

Rồi “người lạ” trở lại sau một năm biến mất. Bằng những lý lẽ yêu thương – trách nhiệm, mẹ bị thuyết phục đến mức trao hết tài sản tích lũy bao năm để cho ông ấy kinh doanh và ra sức thúc ép tôi nhận cha. Mẹ thất bại trong việc gắn kết tình phụ tử và cũng thất bại luôn trước lòng tin đặt nhầm chỗ của mình. Bởi không phải chờ quá lâu, gia sản của mẹ tiêu tán vì những quyết định làm ăn của chồng cũ. Tiền hết, thì tình cũng tan, ông ấy trốn chạy khỏi mẹ để lại sự thiếu thốn và một bào thai vài tháng tuổi.

Lớn hơn tôi mới biết mẹ vốn chỉ là vợ hai, ông ấy cưới mẹ sau khi bỏ người vợ cả ở quê cùng năm đứa con nheo nhóc. Lúc tôi vừa chào đời, ông ấy lại chạy theo người đàn bà khác và về lừa người vợ nhẹ dạ ký vào đơn ly hôn bằng cách nói dối được công ty cho đi tu nghiệp ở nước ngoài, nhưng với điều kiện không vướng bận gia đình. Với tôi, ông ấy là một chuyên gia bỏ vợ và bỏ con. Còn với mẹ, đụng vào ông ấy lần nào là cuộc đời lao đao lần ấy.

16 năm sau tôi gặp lại người đàn ông cùng huyết thông đã bỏ rơi mình. Ông sống với vợ cả và 6 đứa con. Tôi gạt bỏ vẻ cực đoan – hằn học, đeo lên chiếc mặt nạ vui tươi, gọi ông là ba, gọi vợ ông là má, gọi các con ông là anh, là chị, dù đứa út còn kém cả tuổi em tôi.

Bé gái hỗn hào thủa nào giờ trở thành con gái cưng. Gia đình ông vốn nhiều mâu thuẫn bỗng thêm xáo xào vì tôi, họ sợ đứa con ghẻ âm mưu cướp nhà, cướp đất khi chỉ duy nhất ông là người đứng tên trên giấy tờ. Ông mệt mỏi, chán nản, thường xuyên tâm sự với tôi những câu chuyện thật dài, rồi ông ngỏ ý muốn tái hợp với mẹ tôi. Như không cần nghĩ suy, tôi hồ hởi ủng hộ: “Ba về thăm mẹ đi! Mẹ sống ở quê một mình cũng buồn!”. Song ông vừa đi khỏi, tôi gọi điện cho mẹ nói rằng ba sắp về thăm, mẹ đừng hằn học với ba, nên vui vẻ đón tiếp ông, hãy coi ông như một người bạn cũ, nhưng… (luôn luôn có từ “nhưng”) đừng bao giờ chấp nhận cho ông quay trở về sống cùng. Bởi ông đã già, hay than vãn bệnh trạng. Thời tuổi trẻ ông đã chẳng mang cho mẹ được gì ngoài đau khổ, mất mát và những nỗi ân hận đến cuối đời vẫn khảm sâu. Vậy thì vì cớ gì mẹ phải gánh vác tuổi già của ông? Tất nhiên mẹ nói với tôi sẽ không tha thứ cho ông thêm lần nữa.

Tôi nghĩ mình đang làm đúng, đúng cho cả cuộc sống vãn chiều của mẹ. Vậy mà nhiều người biết chuyện đều trách tôi ích kỷ, không hiểu được tuổi già thường cô đơn, nhất là mẹ tôi, con cái đều ở xa, rất cần có người bầu bạn. Họ nói, là phận con, lẽ ra tôi phải khuyến khích cha mẹ mình sum họp. Nghĩ mẹ đang sống neo đơn ở quê tôi rất chạnh lòng, song không bao giờ tôi muốn mẹ quay lại với ba, thà là một người đàn ông khác…

BẢO LỘC

Từ khóa:

12 Bình luận

  1. Hiền says:

    trẻ, nông nổi, chưa đủ sự từng trải để cảm thông với những điều cuộc đời đã và sẽ mang đến. Là con cái, cũn nên hiểu cho tấm lòng cha mẹ.

  2. NO NAME says:

    ban lam nhu zay la dug do’. mjh ung? ho. ban.

  3. TT – Câu chuyện “Con không muốn cha mẹ sum họp” (Tuổi Trẻ, 14-8) nhận được khá nhiều chia sẻ từ bạn đọc, trong đó có cả bạn đọc từng bị cha mình bỏ rơi hay đau khổ vì cha có người khác bên ngoài…

    Ảnh minh họa: it.pinellas.k12.fl.us

    Tôi từng muốn ba mẹ ly hôn

    Ba tôi có người đàn bà khác, đau đớn hơn, ông có một đứa con với người đàn bà ấy.

    Tôi, với tất cả những hiểu biết của một đứa trẻ lên 10, cặm cụi viết một lá thư nặc danh gửi đến cơ quan ba, buộc ông phải lựa chọn: hoặc gia đình mình, hoặc ly hôn để sống người đàn bà và đứa trẻ kia. Bức thư không được trả lời, ba không chọn cả hai phương án tôi viết trong thư… Kết cục, mẹ tôi sau những chuỗi ngày đau khổ chấp nhận đời sống hôn nhân chung của ba và hai người đàn bà.

    Đứa bé lớn lên, ba hay chở nó về nhà. Mẹ tôi cư xử bình thường với nó như con cái trong nhà. Còn chúng tôi, sau thời gian đầu khắc nghiệt, đã bắt đầu chấp nhận nó là em chúng tôi. Nhưng thi thoảng những chiếc gối vẫn ướt sũng những đêm ba vắng nhà. Một lần bùng nổ cơn kìm nén, mẹ bảo ba ký vào đơn ly hôn. Ba tức giận ký rẹt một cái, thế là mẹ cắn lưỡi rồi ngã ra, cả nhà tôi thét lên trong cơn thảng thốt.

    May mà trời còn thương… Từ đó tôi bỏ hẳn ý định muốn ba mẹ chia lìa. Cho đến một ngày tôi nhìn thấy ba tôi, người đàn ông hai thứ tóc trên đầu, đôi vai to bè rung rung như một đứa trẻ, khóc vì thương đứa con gái nhỏ thiếu thốn tình cảm khi mẹ nó chỉ là người đàn bà suốt ngày đánh đề, cờ bạc. Bất chợt tôi thấy mắt mình cay cay, hóa ra tôi vẫn còn may mắn và hạnh phúc hơn em gái rất nhiều.

    Bảo Lộc thân mến, câu chuyện của tôi không giống câu chuyện của bạn. Tôi hạnh phúc hơn bạn nhiều khi ba tôi dẫu sao vẫn có trách nhiệm với gia đình. Duy chỉ có một điều tôi muốn chia sẻ với bạn, đó là sức mạnh của lòng vị tha. Bạn bảo bạn chấp nhận ông, nhưng tôi nghĩ trong thâm tâm bạn không thật sự nghĩ như vậy. Sẽ thanh thản hơn rất nhiều khi bạn thật sự buông tay với quá khứ!

    T.N.

    Đừng để nỗi hối hận tiếp nối

    Bạn Lộc ạ! Bạn là người có tình cảm nhưng lại bị mặc cảm và nỗi hận lòng che khuất. “Cuộc đời con người có những mối dây ràng buộc”! Có những việc chúng ta nên đứng ra ngoài lòng ích kỷ mà suy nghĩ cho thông suốt. Dù sao ông ấy cũng là cha của bạn, ông cũng đã già. Đôi khi cha bạn muốn dành những ngày cuối đời bù đắp những lỗi lầm trước kia. Tôi tin cha bạn đã hối hận và bạn nên tin vào tình cảm của lòng hối hận ấy.

    Tin chưa đủ, bạn nên cho cha bạn một cơ hội để ông thực hiện những kế hoạch cuối đời của mình. Bạn nên nối lại mối dây tình cảm bị đứt ấy bằng một thứ keo mãnh liệt mà chất keo ấy chủ thể chính là bạn. Tôi nghĩ khi làm được điều đó bạn sẽ có thêm một “người bạn” đầy kinh nghiệm sống, ông sẽ chỉ dẫn cho bạn bước trên con đường bằng phẳng… Đừng bao giờ để lòng hối hận diễn ra mãi trong cuộc đời ngắn ngủi này Lộc ạ!

    Xin chúc gia đình bạn sum họp, hạnh phúc, yên vui…

    LIÊU NGỌC AN (An Giang)

    Chữ “nghĩa” nặng biết bao…

    Ba rời bỏ mẹ con tôi khi tôi tròn 2 tuổi. Nhìn thấy bạn bè được ba đưa đón mỗi buổi đến trường, tôi tủi thân vô cùng. Mỗi năm, tôi và ông chỉ gặp nhau vài lần. Khi tôi vào đại học, mẹ một mình ở quê buôn bán trang trải cuộc sống. Tôi ra trường và tìm được công việc ở Sài Gòn, cố gắng làm việc, mua nhà ở đây rồi đón mẹ vào. Đến khi tôi gần thực hiện được nguyện vọng ấy, mẹ tôi nói bà muốn ở quê và muốn đón ba tôi về ở cùng vì bà vợ thứ hai của ba qua đời và hai người không có con.

    Bạn Bảo Lộc thân, tôi biết bạn cũng như tôi, chúng ta không có thiện cảm gì với ba, nhưng tôi mong bạn hãy nghĩ đến mẹ. Với mẹ bạn, ông vẫn là một người chồng. Có thể chữ “tình” đã hết nhưng chữ “nghĩa” còn nặng biết bao! Hai người cũng đi đến cuối dốc bên kia của cuộc đời, họ về với nhau cũng để tìm một người bầu bạn lúc về già. Và dù thế nào đi nữa, họ cũng là những người sinh thành của bạn. Nếu hai người đoàn tụ mà họ cảm thấy hạnh phúc thì tại sao bạn lại không muốn mẹ quay lại với ba? Hãy mở rộng tấm lòng bạn nhé!

    LÊ MẠNH

  4. Bích Thảo says:

    Mấy hôm nay ít việc nên em mới lang thang trên mạng và vô tình biết được chị nổi tiếng như thế này. Dị Bản của chị em đọc hồi năm ngoái, thấy mừng cho chị, mà thực ra là mừng cho Bác, vì Bác luôn nói với mẹ em là rất thương và kỳ vọng nhiều vào chị. Nhưng hôm nay đọc bài viết này, em hơi bức xúc một chút nên comment lại cho chị. Thực ra, em rất thương Bác vì già rồi mà còn lận đận với con với cái, bây giờ cái nhà cũng mất rồi, bác uống rượu nhiều hơn, nói chung là khổ, suốt ngày Bác chỉ nhắc tới chị thôi. Thế mà trong suy nghĩ thực sự của chị về Ba là như thế này đây, đau xót cho bác quá. Em nghĩ 1 thời gian (khoảng 2 tháng) em ở nhà bác, em phần nào hiểu cuộc sống phức tạp và bạc bẽo trong căn nhà ấy, tới khi chị vào Nam, em nghĩ chắc cuối đời bác cũng được an ủi phần nào, khi có người gọi bác là “Ba” và thương bác như là “Ba”??????(không lẽ tình cha con cũng có thể là giả dối?)
    Cuộc đời này sống có “quả báo” không? Em nghĩ là có, bằng chứng là bác và gia đình bác, cái sự lăng nhăng và bạc bẽo của bác giờ đây chắc đang bị “trả giá”. Bây giờ nói chung là bác khá khổ, nhà cửa cũng bị lừa mất hết rồi, chả còn gì để con cái xâu xé, chỉ còn trong lòng đầy tâm sự thôi. Mà thực ra bác cũng hiền lắm, chứ chẳng phải cái bản chất lừa đảo ích kỷ như chị suy nghĩ và viết ra đâu, sống cũng đừng cực đoan quá. Híc. Em nghĩ chị nên tha thứ đi cho nhẹ lòng. Cũng chả cấm đoán được tình cảm đâu, để ba mẹ chị “sum họp” như những người bạn già, cho đỡ cô đơn.Mình gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đó thôi, tích đức sau này cho con cho cái thôi, ba mẹ chị cũng vậy mà. Hãy nghĩ phải có Ba thì mới có mình, giận mấy thì cũng không thể “xóa” đi cái gốc rễ của mình được. Chuyện người lớn để người lớn giải quyết, mình sống cho trọn đạo làm con là được.
    Chúc chị luôn thành công và vui vẻ nhé. Em

  5. donepezil usp says:

    Mzakx7 helped me much

  1. September 21st, 2011 Yosho

    OH HAI…

    My brother recommended I might like this website. He was entirely right. This post actually made my day. You can not imagine just how much time I had spent for this information! Thanks!…

  2. September 22nd, 2011 Iron Deficiency Anemia Symptoms

    OH HAI…

    I have not checked in here for a while since I thought it was getting boring, but the last several posts are good quality so I guess I’ll add you back to my everyday bloglist. You deserve it my friend :)

  3. September 25th, 2011 Asian Tiger Mosquito

    OH HAI…

    Very nice post. I just stumbled upon your weblog and wished to say that I’ve really enjoyed browsing your blog posts. In any case I’ll be subscribing to your feed and I hope you write again very soon!…

  4. September 25th, 2011 Heartburn Causes

    OH HAI…

    Good info. Lucky me I reach on your website by accident, I bookmarked it….

  5. September 25th, 2011 Japanese Calligraphy

    OH HAI…

    This is a very good tips especially to those new to blogosphere, brief and accurate information… Thanks for sharing this one. A must read article….

  6. September 25th, 2011 Subliminal

    OH HAI…

    Hello, you used to write fantastic, but the last few posts have been kinda boring… I miss your super writings. Past few posts are just a little out of track! come on!…

  7. September 28th, 2011 Ways To Make Money

    2011…

    Hello, i think that i saw you visited my web site thus i came to “return the favor”.I am attempting to find things to improve my web site!I suppose its ok to use some of your ideas!!…

Đăng bình luận