DĨ VÃNG RỰC RỠ U BUỒN (Chương 1)

March 1, 2014 Truyện dài

Giới thiệu: 

Đây là cuốn tiểu thuyết tình yêu, nhưng thực tế là nhật ký thời gian qua của Keng viết tặng cho em bé chào đời vào đầu tháng 10. Ngoại trừ Keng và những người bạn mang tên thuần Việt trong câu chuyện, các nhân vật có tên Tây không nhất thiết tồn tại ngoài đời thực.

DVRRUB1

Truyện của Keng

Anh để em sống trong tình yêu của anh – hiện tại.
Nhưng một mai kia khi anh cất bước ra đi,
em sẽ sống làm sao với ngày hôm nay đã trở thành

dĩ vãng rực rỡ u buồn

Di sản của Belle
Sinh ngày 05/10/2014, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

CHƯƠNG 1: Cướp giật

Keng – nữ 30 tuổi – độc thân.

Ngay sau đêm đầu tiên xâm nhập vào đời sống riêng tư của Eric, tôi đã biết sẽ sớm có một ngày phải chia tay.

Ngồi bên nhau trong quán café chiều vắng vẻ, những mảnh gương mỹ thuật trang trí mảng tường đối diện của Terrace xa hoa lịch lãm phản chiếu hình ảnh tôi tĩnh lặng tựa đầu vào vai anh, tay trong tay những ngón thon dài đan chặt, như cố gắng níu giữ, song lại mơ hồ nào ai biết ra sao ngày mai… Eric dường như còn đang lang bang nghĩ suy những chuyện khác, thỉnh thoảng anh kiểm tra email từ chiếc macbook đặt trước mặt. Thói quen thích quan sát khiến tôi âm thầm ghi nhớ tất cả mọi cử chỉ của anh, kể cả từng cái nhíu mày, một chuỗi mail với tiêu đề Myanmar được anh lướt qua, tôi nhanh chóng tóm lược được nội dung: Cuối năm anh sẽ nhận một công việc mới và chắc chắn phải rời khỏi Việt Nam trong thời gian khá dài, một hai năm hoặc lâu hơn nếu kinh doanh phát triển thuận lợi. Tôi lấy điện thoại ra chụp một tấm hình chỉ có hai bàn tay bình yên quấn quýt, rồi check-in trên facebook với mô tả: “Ôm anh hôm nay mà đã nhớ anh ngày sắp tới…”. Dấu “ba chấm” luôn là những điều tôi còn nuối tiếc hay chưa thể gọi tên.

Trái tim tôi thực ra còn đang rối loạn trong những nhịp đập choáng ngợp của bản thể, Eric vốn chỉ coi tôi là tình một đêm chóng vánh, hay anh sẽ đối đãi với tôi bằng cảm xúc yêu thương thực sự? Tôi sợ mình sẽ rơi vào hụt hẫng nên không dám hỏi anh bất cứ điều gì liên quan đến hiện tại và tương lai. Còn quá khứ thì sao? Đêm hôm qua anh say, tôi cũng chuếnh choáng men cay, để rồi cả hai cùng dìu nhau vào ái ân. Những khao khát ẩn náu đã bao ngày có dịp xuất hiện đẩy cảm xúc của tôi lên cao độ, tuyệt đối không phải sự kích thích bởi thứ cồn hóa lỏng pha loãng trong bữa tiệc nhậu lê thê kéo dài từ non trưa đến khuya lắc. Trong đầu tôi nhớ hầu hết mọi dữ kiện đã diễn ra suốt quy trình tỉnh táo, liêng biêng, rồi lại tỉnh táo, trừ việc ai đã nhiệt thành đặt môi lên môi ai trước nụ hôn khởi đầu. Tôi rụt rè hỏi Eric:

- Anh! Hôm qua ấy… là em hay là anh đã chủ động trước vậy?
– Không nhớ sao? – Eric nhìn thẳng vào đôi mắt bối rối của tôi và mỉm cười – Lúc trong karaoke ấy, em nhìn anh má môi ửng hồng, anh muốn hôn em lắm mà không dám làm gì, nhưng vài phút sau thì được em đáp lại.
– Hihi… Vậy là em tấn công anh trước sao? – tôi cười che giấu sự ngượng ngùng và nhìn anh đăm đắm – Anh biết không, em vốn thích anh từ lâu rồi mà!

Khi mặt trời xéo bóng, Eric đưa tôi về vì anh có hẹn quan trọng không thể bỏ với ban giám đốc công ty. Tôi ngồi lỳ trong căn gác của mình trước màn hình laptop chờ anh xong việc và online. Không biết đến khi nào anh sẽ chủ động gặp lại tôi?

Khoảng ba tiếng sau Eric trở về văn phòng, anh vào chat với tôi vài câu chuyện vu vơ, đến khi trông ra ngoài cửa sổ thấy bầu trời đen thẫm, những cột đèn cao áp trên phố trở nên sáng lóa thì anh mới dè chừng hỏi: “Anh qua đón em đi ăn tối được không?”, tôi lí lắc trả lời: “Yeah, em chờ câu này nãy giờ!”.

Sau khi ăn tối, Eric đưa tôi về căn hộ của anh trên tầng cao của một chung cư. Lòng tôi cứ băn khoăn tự hỏi tại sao hôm qua anh lại mất công thuê khách sạn làm gì, khi mà vào buổi sáng tỉnh dậy đã ngay lập tức chở tôi về nơi này để thay đồ.

Màn đêm buông xuống tĩnh mịch, Eric ôm tôi trong lòng, nồng ấm như giấc mơ. Tôi dịu dàng vuốt ve cơ thể anh và trao đi những nụ hôn nhiệt thành. Bỗng nhiên Eric đẩy tôi ra, anh nghiêng đầu chống tay nhìn tôi với đôi mắt lạ lùng, dự cảm như có một điều gì đó không tốt sắp xảy đến.

- Kenggggg! – Eric gọi tên tôi bằng thanh âm rất đỗi ngọt ngào – Anh nói nghe nè, em không được giận anh nhé!
– Chuyện gì nà? – tôi thì thầm bằng hơi thở mỏng tang.
– Anh không muốn lừa dối em chuyện gì hết, nên em hứa không giận anh nha!
– Sao có vẻ nghiêm trọng vậy? – bấu chặt tay mình vào mạn sườn của anh, tôi nguôi đi phần nào lo lắng.
– Anh đang có bạn gái… – Eric ngập ngừng rồi tiếp lời – Hiện cô ấy không ở Sài Gòn…

Tim tôi như rơi xuống vực thẳm, dẫu cuộc tình này có vẻ vội vàng, nhưng tôi đã mộng tưởng quá nhiều, kỳ vọng quá nhiều để chỉ vừa mới bắt đầu đã thấy bản thân đụng ngay ngõ cụt. Nên khóc hay nên cười vào lúc này lý trí tôi không cách nào phân định, điều duy nhất tôi có thể là làm là để thể xác mình rơi vào trạng thái thẫn thờ câm lặng. Rất lâu sau đó, Eric nắm chặt tay tôi vỗ về: “Em cho anh thời gian để giải quyết chuyện riêng nhé!

Đã bước chân hoàn toàn vào cuộc tình với Eric, đã trao trọn trái tim từng chai sạn tổn thương vào tay anh, nếu tôi rút lui thì chẳng phải chấp nhận rạch vào tâm mình thêm một vết xước. Tôi sợ lắm những nỗi đau tình, tôi đã đóng khép lòng mình suốt bao năm trời, đã làm bạn với cô đơn và chẳng tin tưởng bất cứ người đàn ông nào cho tới khi gặp Eric. Vậy mà… Tôi không đủ dũng khí để từ bỏ, vì ngay từ thủa chưa biểu lộ tình cảm, tôi đã tin Eric sẽ sớm trở thành người đàn ông của mình. Lúc ấy, tôi xiết chặt Eric bằng đôi cánh tay mảnh khảnh mà nghẹn ngào: “Bao lâu em cũng chờ được, nhưng trong lúc đó anh đừng lơ là với em…”.

Đêm ấy chúng tôi đã không làm tình với nhau, Eric chìm sâu vào giấc ngủ, cơ thể anh vô thức hững hờ. Tôi cố gắng đẩy tiềm thức của mình vào mộng mị nhưng không thể, đôi mắt cứ nhìn xuyên thấu bóng tối, tìm kiếm lời giải thực sự cho hoàn cảnh dở ương hiện tại. Cho tới khi không chịu đựng nổi, tôi rời bờ vai của Eric, bước ra khỏi giường rồi đứng trước vách tường kính nhìn xuống thành phố lấp lóa đèn màu qua màn nước nhòe nhoẹt ảo ảnh. Tôi lặng lẽ khóc vì thâm tâm chưa từng muốn là một kẻ thứ ba cướp đi tình yêu của người khác. Tại sao Eric không nói điều đó với tôi trước khi mọi chuyện đã vượt qua ranh giới như thế này?

*

Thời đại này là của facebook. Tất cả các mối quan hệ mới nảy nòi trong cuộc sống năng động tại đô thị của chúng ta đều ít nhiều dính đáng dến facebook. Chúng ta tìm thấy ở đó niềm vui mang tên kết nối – tương tác – sẻ chia và lên cơn nghiện ngập. Những ảo tưởng sức mạnh ra đời ngộ nghĩnh từ cơn mê cuồng phù phiếm mạng ảo, rồi dễ dàng được tung hứng trôi nổi lềnh phềnh trên thế giới phẳng, khiến nhiều người bị lẫn lộn với thực tại – của tinh cầu khổng lồ luôn chứa đựng mọi bất ngờ. Eric và tôi quen nhau cũng nhờ xúc tác từ môi trường đầy ảo tưởng này – những kết nối từ facebook.

Tôi nhìn thấy Eric lần đầu tiên trong cuộc đời tại một phòng hát karaoke gia đình đông đúc vào buổi tối đầu hạ tuần tháng Chín. Cuộc gặp chớp nhoáng vài phút đủ để giới thiệu ai là ai rồi làm người ta quên béng đi nếu như số phận không còn tạo điều kiện tương ngộ. Chiều hôm đó, một anh trai lạ mặt tên Hero được nhóm bạn mới quen cử qua nhà tôi đón đi, tới nơi mới biết mình bị gán ghép là bạn gái của Dan – người đàn ông bốn mươi bảy tuổi với điệu cười hềnh hệch vô tư tôi từng gặp gỡ trước đó hơn tuần, cũng ở một buổi nhậu nhộn nhạo người lạ xen kẽ người mới quen, bia pha rượu, nhà hàng tới quán bar.

Khi Eric cáo từ, vì phải đưa một chị gái về sớm với con nhỏ, cả nhóm chụp hình chung với nhau để đăng lên khoe khoang với chiến hữu trong một goup bí mật nào đó. Tôi ở lại cùng nhóm của Dan và Hero rồi vui vẻ di chuyển tới một quán nhậu khác. Kết thúc của ngày hôm đó, tôi nhận biết đủ mặt các anh trai trong nhóm đều đã kết bạn trên facebook, mà mình trước giờ chẳng hề lưu tâm.

Vốn dĩ tôi là một cô nàng hời hợt vậy đó, chẳng cần hành tung bí ẩn, chẳng cần giữ gìn hình ảnh, kết bạn trên mạng thì bừa phứa, nên thực chất lại chẳng định hình một mối quan hệ nào sâu lắng. Mọi chuyện cứ nông nổi ồn ã trôi tuột đi.

*

Dan vẫn giữ liên lạc với tôi thường xuyên qua facebook, anh có ý chèo kéo tôi tham gia group kín của nhóm. Song tôi thực sự bận bịu với những ảo tưởng của riêng mình, không hề có thời gian cho những hoang tưởng khác đi lang, thành thử thấy việc lê la ở những hội nhóm ô hợp khá là nhảm ruồi.

- Em tham gia group “Bựa Nhân”của bọn anh đi! Chơi bựa vui lắm!
– Trời ơi! Em có bựa đâu mà vào Bựa Nhân làm gì?
– Tham gia đi, có khi em sẽ có thêm khái niệm mới, góc nhìn mới phục vụ cho nghề viết lách của em.

*

Không nhớ mấy ngày sau thì Dan lại gọi điện rủ đi nhậu, ở một nhà hàng cách chỗ tôi chỉ vài trăm bước chân. Tôi ham vui nên không hề từ chối. Thấy Dan cũng là một người đàn ông từng trải, chắc có nhiều kinh nghiệm để tán gẫu chuyện đời, mặc cho phong thái hơi hồn nhiên bê bối. Nghe nói anh là phó giám đốc của một công ty nhà nước thuộc tổng gì đó. Người có chức mà lại mang vẻ thật thà không che giấu như vậy kể ra cũng đáng hiếu kỳ.

Bước vào Hàm Nghi Quán, tôi chỉ thấy Dan và một người đàn ông trẻ hơn anh khoảng chục tuổi đang ngồi nhâm nhi bia ốc. Dan vồn vã giới thiệu: “Đây là Eric mà em đã gặp hôm trước ở karaoke ấy!”. Tôi loáng thoáng nhớ lại để chào hỏi cho khỏi vô duyên rồi nhập tiệc ậm ờ nghe chuyện mà chẳng hiểu được gì nhiều về thứ ngôn ngữ sặc mùi giễu cợt chính trị, kiểu như lãnh tụ – cần lao, bần nông – quan lại, kiếm cắn – thoát Lừa,… Lúc sau có thêm vài chị gái nữa đến, mang sẵn thái độ tò mò là Dan đang cặp với tôi như thế nào. Blossom và Sunny đều hơn tôi khá nhiều tuổi và cũng đã thấy mặt ở karaoke như bữa đầu gặp Eric. Tôi chưa biết gì về hoàn cảnh của hai chị ấy để nói chuyện nên chủ yếu ngồi yên làm duyên làm dáng. Đến khi thấy Dan có vẻ cần một diễn viên thì tôi cũng nhanh chóng nhập vai bạn gái không chút ngại ngần. Chuyện liên quan đến tôi cũng dần được hé lộ, hóa ra ngay từ lần đầu gặp tôi, Dan chẳng hiểu say xỉn ra sao, nửa đêm về buồn sầu tình đời lên group của nhóm tuyên bố như đúng rồi: “Anh thèm có vợ lại quá! Anh quyết định lấy em Keng làm vợ”. Tâm trạng đó khiến mọi người nháo nhào qua facebook tôi ngó mặt, rồi add friend, rồi trà dư tửu hậu rộn rã giữa những con người rảnh rang nhiều chuyện.

Trên bàn ăn, tôi nảy chút so sánh hai người đàn ông với nhau về cách quan tâm đến phụ nữ, họ đều tự do vì mới ly dị vợ non năm. Dan có vẻ thụ động, chẳng hề biết chăm chút cho ai, mời gái uống bia còn vương chút lúng túng, có lẽ địa vị quan chức đã quen được người khác chăm sóc. Còn Eric trái ngược hoàn toàn, anh tận tâm một cách duyên dáng, kiểu trai này thường tốn gái của xã hội lắm. Như khi mới đến anh hối tôi chọn món, tôi bảo em thích ăn đồ sống, anh nhanh nhảu hào chấm mù tạt nhé, thôi em ngại nó to khó bỏ vô miệng, không sao để anh xắt nhỏ ra cho em dễ ăn ha. Giống như đã quen tay lắm, Eric phục vụ tôi món hào sống cắt khúc vừa ăn tới tận miệng. Nếu chấm điểm cùng với Dan, tôi tặng cho Eric 1 điểm, so tuổi trẻ Eric lại thắng điểm thứ 2, lúc ra về thấy anh chạy một chiếc xe hơi màu trắng rất mượt mà, thế là tôi cho Eric thêm điểm thứ 3. Thực sự không biết Eric làm công việc gì, chưa rõ thiện cảm tôi đối với anh như thế nào, nhưng khi ấy tôi thích chiếc xe của anh. Thời buổi khủng hoảng trượt dài, đàn ông độc thân chạy xe hơi trong thành phố này vốn không nhiều. Một cô gái thức thời sẽ khó bỏ qua mục tiêu tốt đẹp này. Song tôi chỉ ấn tượng thế thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đi săn trai vì sức hút của vật chất hào nhoáng. Nếu may mắn, duyên số sẽ cho tôi một người phối ngẫu thành đạt, còn ham hố với tài sản của người khác là cách nhanh nhất để mình đánh mất lòng tự trọng. Nếu tôi từng đam mê tiền bạc không phải do chính tay mình làm ra, thì có lẽ đã là vợ của một ông già giàu có nào đó từ thời son trẻ rồi. Thoắt cái tôi đã là cô gái 30 – một mụ già ế ẩm vì sự cao ngạo của bản thân.

*

Lần thứ ba tôi gặp lại Eric cũng do Dan mời đi ăn tối ở nhà hàng cũ. Hôm đó đúng ngày lễ tôn vinh phụ nữ Việt Nam. Tôi ra trễ nên bàn sáu người chỉ còn hai ghế trống. Dan chỉ chỗ tôi ngồi cách Eric một ghế khiến tôi phải nhíu mày suy nghĩ. Hơn phút sau có một cô gái trẻ đi ra từ phía restroom, thì ra cô ấy là chủ nhân của chiếc ghế còn lại. Eric giới thiệu cô gái tên Ruby – một người bạn của anh. Nhìn hai người thẹn thùng ngồi cạnh nhau, tôi gạt ngay chút hy vọng nhắm anh là đối tượng tìm hiểu vừa vươn mầm trong tâm trí. Gái ế, thực tế hay vội vã nên dễ ăn dưa bở lắm. May mà tôi chưa biểu lộ bất cứ sự vồ vập nào, nếu không thì xấu hổ chết mất. Hai chiếc ghế còn lại của bàn tiệc thuộc về Blossom và Black – một chị gái ngoài Hà Nội vào Sài Gòn công tác. Black với gò má nám sạm, quầng mắt thâm đen trên gương mặt hiền lành tỏ ra rất thân thiện với tôi vì trước đó chị đã kết bạn trên facebook, comment qua lại hẹn dịp gặp gỡ.

Hai người đàn ông đều bất ngờ là trong ngày lễ của phụ nữ mà tôi lại không hề bận rộn với trai nào, tôi cười bảo là mình ế từ xưa tới giờ mà. Nên Eric mới đùa hôm ấy là buổi hội ngộ của các MBA và OFL. Tôi biết MBA là Married But Available còn OFL thì chịu. Eric giải thích đó là hội Old Free Lady – những quý bà già tự do. Cuối buổi nhậu, Dan hối thúc Eric add tôi làm thành viên trong Group vì anh là admin của Bựa Nhân, đã tạo nhóm và đang quản trị. Ngoài việc tò mò xem trước đây họ bàn luận về mình như thế nào thì tôi cũng không có nhiều hào hứng khi thấy Eric thân mật đưa Ruby về.
Cũng từ hôm đó tôi xác định nhóm Dan và Eric chỉ là bạn xã hội gặp gỡ phiếm chuyện. Không mơ mộng viển vông bất cứ điều gì hết. Tôi trở lại với lối sống trước kia của mình: Nỗi buồn thì dai dẳng không dứt, niềm vui đã dồn dập đến rồi vội tan…

*

Những cô gái dính dáng tới Eric không chỉ có Ruby. Thêm vài lần tiệc tùng cùng nhau, tôi nghe Dan và bạn bè của họ bàn tán về Crystal – cô ấy cũng là một trong những admin của Bựa Nhân, nhưng sinh sống ở Lạng Sơn, là giáo viên dạy nhạc và mẹ đơn thân của một cô con gái vài tuổi. Crystal là lý do mọi người trêu chọc Eric đang phải đóng bỉm vì sau những đeo bám dai dẳng cuồng si, bỏ cả công việc con cái ở quê nhà để vào phương Nam săn đuổi tình yêu của cô ấy đã khiến anh phát hoảng bỏ chạy.

Tôi hơi ngạc nhiên với một mối tình qua facebook, gặp nhau vài ba lần nhờ những chuyến du lịch và công tác thì tình cảm sâu sắc được bao nhiêu? Thế giới của tôi trước giờ khác lắm, yêu nhau là phải mất rất nhiều thời gian tán tỉnh, rồi bên nhau cũng đủ lâu để nhận ra những bất hòa không thể kết đôi, rồi mới khổ đau và chia biệt bằng tiếc nuối được bao bọc kỹ càng bởi vẻ kiên định. Những chuyện tình ngắn hạn với tôi chỉ là gió thoảng mây trôi qua trời, quên càng nhanh càng tốt cho cuộc đời.

Sau khi gia nhập Bựa Nhân, Crystal cũng PM chat với tôi vài chuyện vu vơ, kiểu như cô ấy đang tính toán đường vào Sài Gòn sinh sống. Tôi động viên cô ấy chiếu lệ, bởi mảnh đất này thực tế rất dễ sinh tồn, nhưng theo hướng tốt đẹp hay tồi tệ còn tùy thuộc bản lãnh của mỗi người. Tôi còn nghe Crytal hay tâm sự riêng với Dan và Blossom để ủ mưu nối lại tình cảm với người đàn ông đã bỏ chạy chối chết khỏi mối tình cuồng loạn của cô ấy. Blossom bằng tuổi Eric, cũng là một trong bốn admin của Bựa nhân, hai người có vẻ rất thân thiết, lần nào gặp cũng rủ rỉ rù rì trò chuyện.

*

Thú thực, trong một đám đông thì tôi không thích kết thân với bạn nữ. Họ nhiều ghen tỵ và ích kỷ. Hay có trò tốt đẹp trước mặt nhưng nói xấu nhau chẳng ra gì ở sau lưng. Nên ngoài tình riêng với Eric, tôi dồn hết mọi niềm quý mến thật tâm cho Dan và Hero. Chính xác bằng thứ tình cảm trân trọng. Ít ra nhờ họ mà tôi mới có duyên gặp gỡ người đàn ông mình yêu.

Đó là hai chứng nhân từ đầu cho cuộc tình của tôi và Eric.

Tôi luôn nhớ ngày Dan nhắn tin rủ tôi đi nhậu theo lời mời của một người bạn trong nhóm tại nhà hàng Biển Nhớ. Trước lúc đó Eric cũng đã ngỏ lời mời và hẹn buổi trưa qua đón tôi. Hẳn là Dan biết tôi mê Eric nên hay nói đùa mình chạy mui trần hai chỗ Wave tàu không đú được với thằng bốn bánh Mazda, vì thế nhiệm vụ xe ôm sẵn sàng nhường cho người khác. Tình cảm vốn không khiên cưỡng, ai thích ai thì cũng khó mà lường trước được.

Bàn nhậu ở Biển Nhớ khá đông người, Eric và tôi đến trễ nên bị ép theo luật ai cũng phải uống một lèo 5 chai bia rồi mới được nhập tiệc cùng những người trước. Tửu lượng của tôi với loại thức uống 5 độ cồn rất khó hạn định, chưa từng kiểm chứng mình uống được bao nhiêu chai thì sẽ say xỉn. Cùng lắm là tôi liêng biêng lảo đảo và phấn khích hơn bình thường, chứ chưa bao giờ quên trời quên đất cả, nên việc tu một lèo 5 chai bia với tôi là chuyện bình thường.

Bữa đó ai cũng uống sàn sàn chục chai bia, chỉ có Dan đột ngột phải về họp nên rút trước. Đến khi chiều buông thì cả nhóm đi tăng hai. Dĩ nhiên điểm đến không ngoài một phòng hát karaoke để mọi người có thể vui chơi và uống tiếp cho mềm môi.

Dan xong việc ở công ty thì lại chạy đến góp vui cùng nhóm. Lúc tôi ra ngoài đi vệ sinh thì thấy anh ngồi thểu não ở chân cầu thang ôm đầu. Tôi đến ngồi cạnh anh và hỏi chuyện. Dan mệt mỏi: “Tự nhiên đau đầu quá nên anh ra đây ngồi cho thoáng!”. Tôi nhăn nhở đưa hai bàn tay ra bóp trán cho Dan, anh cười cười: “Có biết làm không đó?”. Tôi lý lắc: “Không biết, nhưng cứ làm!”. Đột nhiên Dan rút từ túi áo ra một xấp polime toàn tờ 500 ngàn rồi kể: “Hồi nãy về họp với lão sếp tổng, được cho 5 chai!”. Tôi cười hi hi: “Làm quan chức nhà nước sướng nhờ, họp tý cũng có phong bì?”. Dan gạt tay tôi ra nói: “Thôi đừng ngồi đây nữa, vào chơi với mọi người đi!”. Tôi lần khần xìu mặt xuống băn khoăn: “Mà Dan ơi! Em thích Eric rồi. Làm sao bây giờ?”. Dan nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi ngạc nhiên: “Thích nó thì vào nói với nó đi!”.

Ôi kỳ chết! Con gái mà lại đi tán con trai…

Mà chẳng hiểu sao một lúc sau tôi đã thấy mình dính chặt môi vào miệng Eric, mặc cho những người khác đang hò hét hoặc cạn ly. Thế rồi từ lúc đó cả hai kè kè bên cạnh nhau cho đến khi tàn cuộc. Tôi lại được 3 người đàn ông mình có thiện cảm nhất nhóm rủ đi ăn khuya. Ăn xong Dan về nhà Dan, Hero về nhà Hero, Eric đưa tôi về một nơi ngược với hướng thường tình. Anh lái xe vào thẳng một khách sạn, tôi không tỏ vẻ phản kháng kiêu kỳ giữ nết gì hết, mà líu ríu bước theo chân anh lên phòng. Lực hấp dẫn giới tính và những khao khát được vun đắp đã lâu khiến chúng tôi cứ quấn lấy nhau trên giường mà hôn hít vuốt ve. Phải mất khá nhiều thời gian chúng tôi mới có thể giảm bớt đam mê để cùng nhau đi tắm. Eric tắm cho tôi rất nhẹ nhàng, rồi cẩn thận dùng khăn lau khô những giọt nước còn bám trên làn da nâu láng của tôi.

Lần đầu tiên làm tình, Eric không hề dùng biện pháp bảo vệ nào hết. Tôi hơi lợn cợn trong lòng nhưng gần một tháng đi bên cạnh nhau, thấy được sự nghiêm túc của anh thì phần nào mối lo bệnh tật được gạt bỏ. Những lần trước đi chơi với nhóm, Eric luôn nghiêm chỉnh đưa tôi về đúng chỗ dù khuya đến mức nào đi chăng nữa. 11h đêm Eric đưa tôi về đến đúng nhà, 2h sáng anh vẫn đưa tôi về tận nhà, thậm chí có bữa 5h sáng anh cũng đưa tôi về đúng chỗ. Thời gian ấy, chưa lần nào anh chạm tay vào người tôi, cũng không hề có ý đồ sàm sỡ. Ngoại trừ những câu bông đùa tán láo chỗ đông người, lúc đi riêng với nhau anh luôn đứng đắn đến mức tôi phải tò mò không hiểu người đàn ông này chính xác mang giới tính gì.

Eric thực hiện chuyện ấy theo kiểu truyền thống, song việc anh luôn nắm chặt một bàn tay của tôi trong khi tay còn lại vẫn ôm lấy đầu tôi dịu dàng để trao những nụ hôn sâu lắng mà nồng nàn thì thật quá ấn tượng. Cứ như tôi đang là một bảo vật được anh nâng niu giữ gìn. Tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào nhẹ nhàng ấm áp như Eric. Trong cơn mê say ái tình, tôi cứ hỏi tại sao mình lại gặp anh trễ như thế trong cuộc đời này?

Tỉnh giấc vào sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên rất cao, tôi cứ nghĩ Eric sẽ đưa mình về nhà rồi anh chạy lên công ty làm việc. Nhưng anh nói không thể mặc tiếp quần áo của ngày hôm qua nên phải ghé về chỗ anh thay đồ. Tôi theo đến nơi ở của Eric, lúc mở cửa căn hộ, anh ngượng ngùng nhắc đi nhắc lại: “Anh sống một mình nên nhà cửa hơi bừa bộn, em đừng cười nhé!”. Trong lúc anh vào phòng ngủ thay trang phục, tôi ngó nghiêng phòng khách, thấy hóa đơn tiền điện nước, phí quản lý toàn đứng tên một người phụ nữ là Evolyn nên đoán có thể đây là căn hộ anh đi thuê.

Lát sau online facebook, vào trong Bựa Nhân thấy Dan và Hero đang chí chóe gọi Eric thức dậy đi làm. Biết là bị trêu nhưng tôi không nghĩ mọi người trong nhóm lại có thể bắng nhắng như thế. Kể ra cũng vui…

*

Ngày thứ ba, tôi vẫn đón bình minh trên chiếc giường của Eric. Nước mắt thiếu dũng khí từ bỏ hồi đêm đã lặn sâu vào đáy tim, khi cả hai lại quấn chặt lấy nhau để trao đi mật ngọt ái tình. Da thịt Eric như có một sức hút mãnh liệt với xúc cảm của tôi, chỉ một cái xiết tay cũng khiến tâm trí tôi tuột thẳng vào vùng xoáy của đam mê. Tôi yêu người đàn ông này, thứ tình yêu mãnh liệt không rõ nguyên do, không từng được vun đắp, cũng chẳng cần lý do để tin tưởng. Những xúc cảm Eric mang đến cho tôi đã phần nào lý giải cho chuyện một cô gái như Crystal trở nên điên rồ đòi sống đòi chết cùng anh dù thời gian yêu đương ngắn ngủi chỉ được tính bằng ngày, bằng tuần.

Chiều hôm đó tôi hỏi Eric khi nhớ đến cái tên Evolyn trên những tờ hóa đơn, ngờ rằng đó là bạn gái của anh, đang làm việc ở nước ngoài, hoặc công tác tại một nơi nào đó xa lắc so với thành phố, đến mức dùng 3G lên mạng cũng khó khăn.

- Khi nào thì chị Evolyn trở về Sài Gòn?
– Ủa, em lấy tên đó ở đâu ra vậy?
– Từ mấy cái bill ở nhà anh. Evolyn không phải là bạn gái của anh sao?
– Không, Evolyn là vợ cũ của anh, cô ấy đứng tên trên giấy tờ nhà.
– Híc, vậy mà em cứ tưởng…
– Tưởng gì? Trời ơi, em tưởng anh đang sống nhờ ở nhà bạn gái sao? Bạn gái anh còn chưa biết nhà anh ở đâu nữa kìa!
– Vậy anh và cô ấy quen nhau bao lâu rồi?
– Được khoảng một tháng. Nói là bạn gái thì thực ra cũng không hẳn, mà tại anh đã nhận lời yêu cô ấy nên anh không muốn làm điều gì có lỗi khi cô ấy đi vắng hết!
– Cô ấy đi đâu?
– Anh và cô ấy quen nhau được hai tuần thì cổ có việc về quê khoảng một tháng, trước khi đi cổ dặn anh ở lại Sài Gòn không được làm điều gì có lỗi với cổ, mà bây giờ anh đã sai phạm rồi…
– Quen nhau một tháng? Vậy có phải là cô Ruby em gặp bữa nọ không?
– Ừm, là cổ đó!

Thật trái khoáy, hóa ra việc tôi tưởng mình hạnh phúc vì đã đến đúng lúc, tìm được đúng người để yêu thương lại chỉ may mắn nhờ vào sự vắng mặt của một cô gái. Tôi thấy mình phần nào mắc lỗi với Ruby, dù không hề cố ý cướp đoạt tình yêu từ tay cô ấy. Nhưng có thể nào tôi cất bước ra đi để nhường Eric lại cho Ruby được, khi đã tự nguyện khóa chặt bản thân vào xúc cảm dịu dàng của tình nhân không cách gì thoát nổi.

*

Mặc cho cú sốc tâm lý vừa qua, tôi vẫn không thể tách ra khỏi Eric, lúc nào cũng bám dính lấy anh.

Dan thì cứ nhí nhố trêu chọc bằng những câu đùa ám chỉ trên facebook: “Mấy đứa cho anh hỏi tuần trăng mật kéo dài bao lâu mà sao bạn anh mới 3 ngày đã tàn tạ nhận hổng ra. Anh sợ lắm!”, “Chắc mình phải kiếm người yêu gấp chứ cứ nhìn thằng bạn và bồ nó là lại phải quay đầu liên tục, chóng mặt quá!”. Thấy Dan như vậy tôi cũng mong anh sớm tìm được một cô phù hợp để yêu thương. Khi anh khoe có hẹn café với một em gái chưa từng gặp mặt là cả nhóm ồ ồ lên động viên cổ vũ. Kết quả là tối hôm đó Eric chở tôi đi ăn lẩu Chen để nhân tiện gặp gỡ bạn gái mới quen của Dan.

Cô ấy tên là Violet, mới gặp nhưng giao tiếp không quá kiểu cách khách sáo, chỉ có điều dáng người ốm nhách, thật là so le với thể hình mập mạp của Dan. Nhưng gán ghép được thì cứ cố gắng thôi, yêu nhau đâu nhất thiết phải cân xứng về hình thức. Hợp tình hợp ý để đắm đuối bên nhau là viên mãn ở đời rồi.

Sau bữa tối, bốn người chúng tôi đi uống café, ở LightBox vắng vẻ, tôi và Violet lôi điện thoại ra chụp hình đồ uống để check-in, rồi chụp hình từng cặp đôi với nhau. Dan hỏi tôi: “Chụp hình rồi em Keng có dám post lên facebook không?”. Tôi tròn mắt nói tỉnh rụi: “Ủa, có gì mà không dám? Em để hình làm avatar luôn nè!”.

Việc tôi chính thức post hình đôi với Eric lên trang cá nhân của mình cùng mô tả: “Anh là hơi thở, là sự sống và là tất cả của cuộc đời em…” có lẽ đã gây sóng ngầm trong lòng vài người phụ nữ. Đêm đó điện thoại của Eric bị một số không lưu trong danh bạ gọi đến liên tục, tôi thắc mắc sao anh không nghe thì anh nhăn trán bảo đó là Crystal, anh không muốn nói chuyện với cổ. Và vì Crystal cứ kiên nhẫn gọi nên Eric buộc phải tắt nguồn điện thoại để có thể yên ổn ru tôi ngủ.

*
Tới lúc bị đánh thức bởi tia nắng mặt trời chiếu xiên qua vài khe hở của tấm rèm cửa, tôi và Eric cùng nhau thức dậy. Điện thoại anh vừa được bật lên thì notification facebook báo tin nhắn đầy nhóc chữ của Crystal. Tôi đọc mà cũng thấy cảm động:

Có người thay em yêu anh và khiến anh hạnh phúc, em mừng cho anh và cảm ơn họ. Cảm ơn anh đã khiến tim em thổn thức và nhói đau mỗi khoảnh khắc anh ở bên người mới. Dù như thế nào, em vẫn luôn yêu và cầu chúc cho anh bình an may mắn. Em hy vọng không có người thứ ba đọc được những gì giữa em và anh…

Khi Eric nhắn lại: “Cảm ơn em nhiều nhé!”, Crystal lại tiếp tục nhắn gửi những dòng yêu thương lưu luyến, hẳn rằng lòng cô ấy muốn níu kéo thật nhiều!

Là anh hay là ai? Dẫu tim em vẫn đau khi nhìn anh vui bên người mới. Nhưng em mừng vì đã có người thay em yêu anh. Anh cứ vui và hạnh phúc đi dù đó không phải là em. Thì em vẫn yêu anh như đã từng.
Đến bây giờ em mới hiểu được em cần anh như thế nào thì anh đã quá xa em mất rồi… Hy vọng chặng đường anh bước về sau sẽ may mắn và hạnh phúc. Em biết anh chỉ yêu thương cho qua tháng ngày cô đơn. Vậy thì anh hãy cứ yêu đi và vui đi anh nhé… Nếu sau này không còn ai bên cạnh thì anh hãy quay lại tìm em, dù có thể anh không bao giờ muốn nữa. Em sẽ vẫn luôn dành cho anh một vị trí ấm áp nhất trong tim mình. Em xin lỗi anh, xin lỗi về tất cả, em thật sự sai rồi…
Tạm biệt anh, tạm biệt tình yêu của em…

Nhưng vấn đề đang gây bão trong thâm tâm Eric không phải là Crystal. Anh đã thực sự kết thúc với cô ta và không hề cảm thấy có lỗi khi công khai tình mới. Sự day dứt của anh đang nằm ở chỗ Ruby, bởi việc cô ấy đi vắng mà anh yêu người khác thực ra là một cú sốc phản bội. Một cô gái trao đi tình yêu chân thật có lẽ sẽ phát điên, sống dở chết dở vì điều này. Tôi thì lại vô ý, vô tư nên chẳng ngó ngàng đến tâm trạng người khác, cứ phơi phới tận hưởng cảm giác yêu đương đang ngây ngất đầy tim.

*

Phải chăng bản chất của tình yêu là cướp giật, còn hạnh phúc chỉ dành cho kẻ nhanh tay?

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

1 Bình luận

  1. Keng Link says:

    Chương 1: Cướp giật
    Chương 2: Tai nạn
    Chương 3: Quá khứ
    Chương 4: Đột tử
    Chương 5: Chuyến đi
    Chương 6: Tài sản
    Chương 7: Trò chơi
    Chương 8: Thị phi
    Chương 9: Tập cuối
    Chương 10: Sự cố
    Chương 11: Tháo chạy
    Chương 12: Mặt nạ
    Chương 13: Di sản

Đăng bình luận