DĨ VÃNG RỰC RỠ U BUỒN (Chương 3)

March 3, 2014 Truyện dài

CHƯƠNG 3: Quá khứ

- Keng -

Tôi có hẹn làm mẫu chụp hình ngoại cảnh cùng một nhóm bạn trẻ. Hôm nay là thứ bảy nên Eric cũng đi thăm con. Đến trưa tôi xong việc và thấy Dan check-in đang ngồi café với Violet nên đu theo họ đi ăn sushi. Tình cảm của hai người có vẻ tiến triển rất tốt, Violet đã không còn tỏ ra xa cách mà nhí nhảnh nép mình vào bờ vai Dan. Người đàn ông với điệu cười hềnh hệch hồn nhiên đã không còn ngại ngần ôm cô gái nhỏ mong manh vào lòng. Tôi thấy vui lây với hạnh phúc của những người mình coi là bạn.

Ăn trưa xong Dan rủ tôi ra café Napoly, 4h chiều anh hẹn hò vài bạn bựa vì có một cô gái tên Heart chơi trong group từ Mỹ về Sài Gòn thăm nhà. Khách mời sẽ có cả Sunny và Blossom.

Mới hôm qua Blossom còn PM hỏi tôi vụ công khai tình cảm với Eric. Chị bảo không nghĩ rằng tôi là người khoa trương như thế, hẳn là tôi đang định trêu tức ai đó. Tôi rất hồn nhiên trả lời: “Không đâu chị ơi! Tại năm sáu năm nay em mới lại có người yêu nên mừng quá, kìm không được!”. Blossom có ý nhắc đến đau khổ của Crystal, tôi bèn nhắn gửi: “Em chỉ mong Crystal có thể buông bỏ, vì nếu không phải em thì cũng là một cô gái khác đến với Eric, chẳng qua em chỉ là người ở đúng thời điểm này thôi!

Hẳn nhiên Blossom không hề ủng hộ việc Eric yêu tôi như trước đây chị từng gán ghép. Thái độ của chị dành cho tôi trong buổi café đầy ghen tức khó chịu. Tôi thì cứ giả ngây với tính cách cáo già đeo nơ mơ màng thơ mộng. Tới tàn ngày mọi người hối tôi gọi điện hỏi xem Eric có đến không để còn tan hội, tôi giả vờ băn khoăn: “Thôi để em nhắn tin, ảnh hông có cho em gọi điện đâu!”, Blossom bĩu môi: “Yêu đương kiểu gì kỳ vậy?”, tôi cười: “Thì ảnh nói ảnh thích được gọi điện cho em trước, hông muốn em phải chủ động!”. Gần tiếng sau vẫn không thấy Eric xuất hiện, mọi người kháo nhau: chắc nó không đến rồi, ai về nhà nấy thôi, tôi dãy nãy lên đành hanh: “Hứ hứ… Ảnh mà không đến đón em là em ngắt đầu ảnh á!”, khiến các chị gái trố mắt ra vì thái độ đỏng đảnh kinh hoàng của tôi. Họ sẽ nghĩ: Gớm! Con đấy mới yêu được vài ngày mà làm như là mẹ người ta không bằng! Mà chẳng hiểu sao tôi thích được người khác nghĩ rằng mình xấu xa ghê gớm đến lạ.

Cuối cùng Eric cũng xuất hiện, tôi lao đến bên anh như thể cả thế kỷ chưa gặp. Cả nhóm kéo nhau sang nhà hàng bên cạnh ăn tối. Tôi dính chặt lấy Eric và thể hiện tình cảm mùi mẫn làm cho nhóm các chị gái Sunny, Blossom, Heart phải thốt lên “dị ứng”.

Đột nhiên Eric có điện thoại, anh nói với tôi là Ruby gọi đến, không thể không nghe. Chẳng biết anh phải giải thích những gì mà khoảng hai mươi phút sau mới quay lại bàn tiệc.

Ba chị gái kia đều có con nhỏ chờ ở nhà nên phải về sớm, rốt cuộc chỉ còn lại hai cặp đôi mới yêu ngồi lại chén tác chén thù. Violet kể với tôi: “Em chẳng thích Blossom, mồm chị ấy cữ bĩu ra như con cá ngão ấy! Hồi nãy Eric nghe điện thoại, Keng đi vệ sinh, chị ấy tỏ thái độ rất gato nói: “Con Keng nó chỉ đang tìm những thằng có sẵn nhà cửa xe hơi như thằng Eric để chăn chứ chắc gì là yêu!”. Em chẳng hiểu sao chị ấy phải ganh ghét với Keng như thế?”. Tôi nhăn nhở cười: “Ơ chị ấy nói cũng có sai đâu! Eric mà hông có gì thì làm sao Keng yêu”. Tuy nhiên có một vấn đề mà nhiều người không hiểu, một cô gái với vẻ ngoài hời hợt hám ăn chơi như tôi sẽ có khá nhiều những anh sẵn nhà, sẵn xe hơi ve vãn. Nhưng một là họ đã có gia đình, hai là họ đã quá già, đều thuộc thể loại đàn ông tôi không muốn dính dáng vào vì phiền phức hoặc rất bất mãn tư duy.

Đêm ấy Eric có vẻ khá khó khăn để giải thích cho tôi cảm thông với chuyện của Ruby. Cô ấy nhìn thấy hình tôi tag qua nhà anh trên facebook nên đón xe từ Kiên Giang lên Sài Gòn đòi gặp ngay để hiểu rõ chuyện đang xảy ra, mà vì đi cùng tôi nên anh hẹn cô ấy sẽ thẳng thắn nói chuyện vào một ngày khác.

KL014

(Hình ảnh chỉ mang tính chất tham khảo)

*

Tôi không chấp nhặt chuyện quá khứ, bởi bất kỳ nội tâm trưởng thành nào cũng sẽ chi chít những vệt đen mờ ám của những tháng ngày đã qua. Tôi chỉ không thích người đàn ông đang yêu mình lại loằng ngoằng tình cảm với người con gái khác. Đó là thói trăng hoa phản bội mà tôi nghĩ mình không cách nào chấp nhận được. Tuy nhiên Eric đã tỏ rõ thái độ chân thành với tôi, anh còn có vẻ say mê như điếu đổ đến mức cả hai cứ dính lấy nhau không thể rời xa quá 8 tiếng. Nên tôi tin Eric sẽ giải quyết tốt chuyện chia tay với Ruby, giống như cách anh đã lạnh lùng trước sự quấy rầy sướt mướt ướt át yêu thương của Crystal.

Trước khi yêu Eric, tôi không hề giống như cách nói nửa đùa nửa thật với Blossom “năm sáu năm rồi mới có người yêu”. Thực tế, tôi có vài anh chàng trẻ tuổi đeo đuổi, vài ông già giàu có quan tâm, nhưng chẳng thấy ai hợp. Trước đó hơn năm tôi đột nhiên thích một gã lập trình. Anh ta bằng tuổi tôi và tuyệt đối không có gì nổi bật. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại lưu quyến, khi mà lần đầu nhìn thấy nhau còn mặc nhiên nghĩ đó là loại con trai chẳng bao giờ khiến mình nảy sinh tình cảm. Vì sao ư? Không đẹp trai, không lịch lãm, không rộng rãi tiền bạc. Loại gái kiêu kỳ chảnh chọe như tôi bị khùng thì mới ưng

Đợt đó trong dịp lễ, tôi đón không khí quốc khánh ở Nha Trang cùng một nhóm bạn. Gã lập trình là bạn của bạn tôi – mối quan hệ đồng nghiệp. Trải qua một ngày lênh đênh chơi bời trên biển, lặn ngắm san hô, ăn nhậu tại bè cá, gần nửa đêm chúng tôi cập bờ ngay Sandy Club, gọi rượu và tự pha chế cocktail uống, sau đó lao ra trước sân khấu trên bãi biển, nhảy nhót và ngâm chân trần trong cát mịn. Ở nơi ấy, gã đã hôn tôi.

Thật lạ, khi môi chạm môi, dù bị ảnh hưởng bởi chất men, tôi vẫn giật mình vì cảm giác này, khung cảnh này đã từng xuất hiện trong giấc mơ từ rất lâu. Déjà-vu, một thuật ngữ về thể loại ký ức ảo giác, đó là thứ thường xuyên chi phối tâm trí tôi, như kiểu được sống hai lần trong vài thời điểm của cuộc đời. Hiện tượng “đã từng mơ thấy” khiến tôi vứt bỏ hết mọi chuẩn mực mình từng đặt ra, để nghĩ gã trai đó có thể là định mệnh, là tình yêu được sắp đặt từ trong tiềm thức cho mình.

Anh chàng lập trình tôi ngỡ là thiên định tên Harry. Sau chuyến đi chơi trở về thành phố, tôi lấy cớ nhờ Harry coding lại vài nội dung trong website của công ty để tiếp tục kết nối. Bạn tôi kể Harry mới bị người yêu bỏ cách đấy vài tháng, rất tội nghiệp. Bạn tôi cũng ca ngợi Harry là một chàng trai đáng mến, tính nết dễ thương, nhiệt thành với bạn bè. Tôi cũng dùng cảm tình của mình để tô vẽ rằng Harry khá đẹp trai và tử tế, mặc dù ấn tượng của tôi ngày đầu hoàn toàn không phải như thế.

Harry hoàn thành việc được nhờ vả, tôi lấy cớ đó hẹn anh đi ăn để cảm ơn. Có lần đầu sẽ có lần sau, thêm vài lần hẹn hò ăn uống, cafe, Harry đưa tôi về nhà anh, một căn hộ nhỏ cũ kỹ nằm ngay mặt tiền đại lộ Võ Văn Kiệt. Anh sống một mình, đồ đạc như thể lưu cữu từ thập niên trước, thủa anh còn là sinh viên. Harry kể, ba mẹ mua nhà này khi anh cùng anh trai học tại Sài Gòn, tốt nghiệp anh trai không muốn ở lại thành phố mà thích về quê làm ăn, nên căn hộ chỉ có mình anh, cách ngày mới có người giúp việc theo giờ đến lau dọn một lần. Thảo nào anh cũng chạy chiếc xe Dream cũ kỹ chắc mười mấy hai chục năm tuổi thọ. Tôi thầm nghĩ, nếu sau này yêu nhau, tôi sẽ dọn sạch nhà anh, bỏ hết mọi thứ cũ kỹ ám muội mười năm quá khứ để thay lại toàn bộ đồ mới, tôi rất sẵn lòng tống tiễn cái gối in chữ chúc ngủ ngon cùng tên anh cùng bạn gái cũ trên đó.

Nhưng hóa ra là tôi ảo tưởng, Déjà-vu thực sự chẳng đem lại một kết thúc hạnh phúc, nó chỉ đơn giản là một khoảnh khắc thấp thoáng diễn ra trong tương lai mà thôi. Harry không yêu tôi. Khoảng tuần hoặc mười ngày anh mới đưa tôi về nhà một lần, sinh lý của anh rất yếu, đôi khi cảm tưởng chẳng có nhu cầu gì. Mỗi lần quan hệ mọi chuyện xảy ra rất nhanh, tôi chưa kịp cảm nhận thì anh đã xong chuyện và nằm xuống bên cạnh nhắm mắt ngủ như một đứa trẻ trai vô lo vô nghĩ. Và thường tôi sẽ thức trắng đêm nằm nghiêng người nhìn anh từ khoảng cách một mét, hoặc chịu đựng tiếng ngáy ngủ như sấm rền mà không thể chợp mắt thiếp đi.

Được khoảng nửa năm Harry vẫn đối với tôi y như thủa ban đầu, nghĩa là chẳng có tiến triển gì hết. Ngay cả khi tôi khoe rằng có thể năm sau sẽ lấy chồng vì hạn tử vi có bộ sao hỷ, thì Harry cũng cười và bảo năm sau sẽ lấy vợ, anh biết chính xác cô ấy là ai, một người con gái anh quen từ rất lâu rồi. Tôi nghe mà đau lòng. Và tôi tự nhủ sẽ chính tay kết thúc cái định mệnh lầm lạc của mình.

Anh, em thích anh, em nhớ anh, em nghĩ về anh ngay cả khi chỉ uống một ngụm nước, nuốt một miếng ăn, nhưng mình đừng gặp nhau nữa thì hơn. Tình yêu không thể nào xen giữa vẻ bất cần vốn có của em và sự lãnh đạm đến ngạc nhiên của anh. Huống hồ chúng ta chưa bao giờ thực sự cần nhau giữa cuộc đời này.

Em không muốn tiếp tục thấy mình trở nên thấp hèn trong mối quan hệ với anh. Những đêm gần như thức trắng, những viên thuốc tránh thai uống vội vào buổi sáng, những kìm nén đau đáu trong trái tim mong manh,… chỉ là những kỷ niệm tồi tệ em phải vương mang trong suốt nửa năm ta gặp gỡ. Anh có thấy mình đểu cáng khi đang ôm em trong tay mà miệng lại hỏi về việc em sẽ dự định kết hôn với ai đó không phải là anh hay không? Anh có thấy mình hèn hạ khi luôn tìm đến em lúc nửa đêm rồi nói năm sau sẽ cưới một cô gái khác mà anh đã quen biết từ lâu hay không? Có phải vì em tự nguyện cởi quần áo ra nên anh không nhất thiết phải tỏ ra tử tế bằng cách mặc lại cho em sau khi làm tình đúng không? Em đã hạ thấp bản thân vì thứ cảm xúc của ảo giác từng khiến mình lầm tưởng là tình yêu và định mệnh, nhưng có lẽ em vốn không đủ kiên nhẫn và kỹ năng để chứng tỏ cho anh thấy đây thực tế không phải là một trò chơi, một trò chơi tình ái mà cả hai ta cùng gia nhập ngay ngày đầu gặp gỡ. Em không thay đổi được định kiến trong anh về sự táo bạo của mình, em là kẻ thua cuộc vì đã phí hoài quá nhiều yêu thương từ nơi sâu thẳm của trái tim. Giờ em chán nản rồi, chỉ muốn mình có thể trở thành người vô tình để kết thúc mối quan hệ vớ vẩn này trước anh.

Từ lâu rồi em đã không còn lưu số của anh trong điện thoại, em cũng đã xoá facebook của anh khỏi friends list để khỏi phải nhìn thấy bất cứ sự liên hệ nào giữa chúng ta. Vậy mà em vẫn không thể kiên tâm lạnh lùng từ chối những cuộc gọi bất thường của anh. Em cũng không đủ dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh mà nói câu: “Sau này mình đừng gặp nhau nữa!”, hay cố gắng biến mình thành một nạn nhân đáng thương bằng việc cầu khẩn: Xin anh đừng tìm đến và lợi dụng thể xác em nữa!”.

Tôi viết status này post lên facebook, chắc chắn Harry sẽ đọc, dù anh như thế nào thì tôi cũng cố gắng không bận tâm nữa.

*

Harry bước ra khỏi trái tim tôi theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Không còn một cuộc gọi nào, không có một cuộc gặp nào suốt nửa năm sau đó. Qua cơn chuếnh choáng với Harry, tôi nghiệm ra rằng yêu một chàng xấu trai, nhà nghèo cũng chẳng có gì đáng ngại, mọi thứ chỉ thực sự tồi tệ, khi yêu phải kẻ không yêu mình mà thôi. Đến khi cân bằng được, tôi bắt đầu nghĩ mình nên mở lại cửa trái tim để đón nhận một tình cảm mới.

Thời điểm đó có hai anh chàng bác sỹ Dennis và Novy cùng tán tỉnh tôi. Gọi là anh nhưng thực tế cả hai đều kém tôi một tuổi, cùng chuyên khoa Tai mũi họng, nhưng làm khác bệnh viện. Tất nhiên hai anh hoàn toàn không biết là đang cùng tán một cô gái. Cho đến trước lễ Halloween tôi nhận được tin nhắn rủ rê cafe từ cả hai người. Vì chẳng thực sự thích ai nên tôi tinh quái nghĩ ra trò đụng mặt. Tôi hẹn hai chàng trai đó cùng một thời điểm, tại cùng một quán cafe, vào đúng tối Halloween với ý nghĩ: họ cùng chuyên ngành chắc sẽ hợp trò chuyện và biết đâu sẽ cảm ơn sự kết nối của tôi.

Cafe Bansky Studio trong một chung cư được xây dựng từ thời Pháp thuộc, Dennis đến trước, tôi gọi một ly nước ép bưởi rồi nói với anh về nhân vật thứ ba. Khi Novy tới, mặt anh sa sầm, gượng gạo chào tôi và Dennis rồi ngồi xuống đối diện. Thì ra hai anh là bạn học chung trường Y với nhau. Dennis thì cười: “Biết nhau quá mà!”. Còn Novy tranh thủ lúc Dennis vào restroom cau có nói với tôi: “Anh mà biết em hẹn cả nó thì anh không có tới đâu!”. Tôi giả lả: “Trời, hông cảm ơn em cho anh cơ hội gặp lại bạn học, còn trách gì nữa?”. Novy lẩm bẩm: “Anh với nó gặp nhau hoài, cần gì em giới thiệu”. Novy vẫn cục cằn như thế, chính vì vậy dù được anh đeo bám từ hơn một năm trước thì tôi cũng chưa bao giờ động lòng. Tôi vốn có thiện cảm với một Dennis hòa nhã vui vẻ hơn.

Tan buổi cafe, vì là ngày lễ nên chúng tôi rủ nhau đi ăn, uống vài chai bia chuyện trò. Lúc hai anh đứng chờ bên đường, mỗi người một xe, nhìn Dennis chạy chiếc Lead màu bạc dáng bè bè bên cạnh Novy ngồi trên chiếc mô tô Suzuki xanh biển mà tôi phát sinh so sánh. Mọi chất xúc tác giới tính đổ dồn về phía Novy. Ngay cả vẻ cộc cằn cau có của anh cũng nam tính hơn vẻ mặt dễ chịu, nụ cười cố gắng quyến rũ của Dennis.

Nhưng chẳng may cho cả Dennis và Novy, cùng lúc đó tôi thích một người đàn ông nhiều hơn vài tuổi, ít nết ganh tỵ trẻ con, chạy xe hơi và tiền bạc vung vãi. Nên tôi phớt lờ hai anh chàng bác sỹ, để chạy theo những cuộc vui có người đàn ông mình đang ao ước.

Đáng tiếc tôi lại ảo tưởng lần nữa, người đàn ông tôi nhắm đến đã có bồ mất rồi. Từ lâu tôi đã ngộ ra chân lý, chẳng nên tranh cướp chồng hay bạn trai của bất cứ ai, bởi làm thế tâm mình sẽ không an và cuộc đời mình sẽ sai lạc. Tình cảm không thuộc về mình cũng như mây của trời, trước sau gì gió cũng cuốn đi. Có mưu mô thu vén thì đến cuối cũng trắng tay.

*

Đúng 8 tháng sau khi lặng lẽ biến mất, Harry lại nhảy bổ vào tâm trí tôi trong một buổi tối trễ tràng lành lạnh. Tôi quên anh rồi, tôi không hồi hộp chờ đợi gặp lại anh, nhưng trong thoáng giây tôi lại có nhu cầu ngồi đối diện với anh, và sỉ vả anh vài câu cho đỡ tức tối chuyện quá khứ. Hứ! Thứ người gì đâu, không biết là may mắn lắm mới được tôi yêu sao?

Harry đón tôi khi đã hơn 10h tối, ghé cafe Thức trên đường Pasteur vì quán mở cửa thâu đêm. Vu vơ chuyện cũ, Harry giải thích rằng vì sao im vắng suốt thời gian qua: “Status của em đó, anh đọc xong, anh thấy mình khốn nạn quá, nên anh không dám gặp em nữa!

“Sao giờ còn đòi gặp lại em làm chi? Muốn nghe em sỉ nhục anh nữa à?”

“Em chửi anh như nào cũng được. Anh chấp nhận hết, nhưng mong em hãy tin là trong suy nghĩ của anh luôn có em, trong trái tim của anh cũng luôn có em, nhưng vì một hoàn cảnh nào đó mà anh không thể yêu em…”

Rồi bất chợt mưa, cơn mưa đêm tầm tã trút hàng trăm ngàn khối nước xuống thành phố, khiến tôi dù muốn nghỉ ngơi cũng không thể đội cả một bầu trời sầm sập để về nhà. Đành ngồi cùng Harry chờ tạnh cơn mưa tới gần 2h sáng. Trời quang, Harry than đói, anh rủ đi ăn, tôi nói ghé quán ăn đêm đối diện tòa tháp Bitexco trên đường Hải Triều, tôi thuê trọ cách đó chỉ vài trăm mét, về cho tiện.

Ngồi vào bàn ăn rồi Harry mới nham nhở giãi bày: “Trả tiền cafe xong anh còn chưa tới trăm ngàn, lát tiền ăn mà nhiều hơn thì em trả giùm anh nha!”. Tôi tròn mắt lên nhìn anh khó hiểu, anh lại liến thoắng giải thích: “Em biết sao không, anh đánh rơi chìa khóa nhà, hồi chiều lại đi đá banh không mang theo bóp tiền, nhét có chút tiền lẻ vào túi à! Lát ăn xong em cho anh qua nhà em ngủ nhờ tới sáng mai anh chạy về kiếm thợ khóa nha!”. Tôi nhếch mép cười, hóa ra gặp sự cố anh mới nhớ đến tôi, chửi anh khốn nạn đốn mạt đâu có oan. Sau đó tôi móc ra tờ 200 ngàn đưa anh: “Hổng cần phải gặp em lần nữa để trả lại tiền đâu! Ăn xong anh kiếm tạm nhà nghỉ nào mà ở, em không có cho anh về chỗ em được!”. Nhưng Harry cứ nài nỉ: Trời ơi, vô nhà nghỉ kỳ lắm, lại còn đi một mình nữa. Tôi thì cứ sỗ sàng: Anh vô nhà em mới là kỳ, em chưa bao giờ dắt trai về nhà hết, anh cầm tiền đi nhà nghỉ đi, em gặp anh lần này là cuối cùng, sau này đừng có mà tìm em nữa! Mà mặt Harry dày quá, nên tôi đành nhượng bộ, kèm theo đe nẹt: Chấp nhận về nhà em là có khi anh không ngủ được đâu, thức tới sáng nghe em xỉ vả đó!

Tôi sống một mình đã nhiều năm. Giờ có nuôi thêm con mèo hơn một tuổi. Tôi không đặt tên đặc biệt cho nó mà chỉ gọi đơn thuần Meo Meo. Mỗi lần tôi đi đâu về Meo Meo giống như con cún ngồi sẵn ở cửa đón và sau đó cứ quấn lấy chân không rời, thường là đêm tôi vẫn nằm ôm Meo Meo ngủ nếu như nó không chảnh chọe bỏ ra khỏi nệm. Harry bước vào căn phòng trọ nhỏ bé của tôi khi đã hai rưỡi sáng. Con mèo thấy người lạ nên trốn vào một góc dò xét. Tôi không buồn ngủ vì trong phòng có thêm người, và những ấm ức với Harry chưa từng nguôi ngoai nhất là lần gặp này lại gia cố thêm nỗi thất vọng to đùng của tôi về anh. Nên tôi dù ngồi chơi với mèo hay ngả lưng xuống tấm nệm cũng không ngớt miệng trách móc kể lể tật xấu của anh. Harry không ngại chuyện đó, anh vẫn cười trơ trẽn: “Trời, vậy là mai mốt anh được làm một nhân vật xấu trai, nhà nghèo, mặt dày của em hả?

- Đâu chỉ có thế! Anh còn yếu sinh lý nữa.
– Ủa có chuyện đó nữa hả? Anh thấy mình cũng nam tính mạnh mẽ lắm mà!
– Thôi đi, mấy bác sỹ khoa học gia nói dưới 2 phút là yếu sinh lý rồi, anh đừng có ảo tưởng sức mạnh!
– Ừa, nói giỡn với em vậy thôi, chứ anh biết mình không tốt thiệt mà! Nên giờ anh không dám làm gì em nữa đâu!

Mới 5h sáng Harry đã ngượng ngùng nhờ tôi mở cửa để anh ra về. Tôi lãnh đạm đứng dậy kiếm chìa khóa. Thực tế là anh về rồi tôi mới có thể ngủ yên được. Tiễn Harry ở cửa tôi nói tỉnh rụi: “Nhớ là sau này đừng có kiếm em nữa nha!

Harry đi rồi, tôi lại không cách nào ru mình ngủ ngay được. Lòng tôi vẫn còn đầy những cảm giác bức bối, có lẽ phải xả ra đâu đó thì tâm mới tĩnh tại lại được. Và theo thói quen lắm chữ của mình, tôi lại viết một bài ám chửi anh trên facebook.

Anh nghĩ lại đi, nếu em và anh cùng soi gương thì trong đó anh sẽ là con quạ nham nhở đứng bên cạnh con công kiêu sa là em đấy. Vậy mà anh không chịu yêu em, đồ xấu trai mặt dày, nhà thì chả giàu có gì, đã thế còn yếu sinh lý nữa. Ngày xưa em thích anh, em không dám chửi anh, sợ anh sẽ rời bỏ em. Nhưng thời gian anh buông lơi em quá lâu, tình cảm em dành cho anh cứ thế mà nhạt dần. Vốn dĩ đã bao giờ anh đối xử tử tế với em đâu mà em phải lãng phí quá nhiều thì giờ để chờ đợi sầu não vì anh.

Anh nghĩ thêm lần nữa đi, em thích một điều mãi mà không thể có được thì cũng phải đủ thông minh để chuyển qua thích một điều khác dễ chịu ngọt dịu hơn. Em là người phụ nữ hiện đại sống giữa đời thực dụng chứ đâu phải là một con hâm ngớ ngẩn bay trên mây trong tiểu thuyết diễm tình. Lần nào em trách anh, dù chỉ bằng ánh mắt anh cũng chỉ biết nói hai từ “xin lỗi”. Anh có xem phim Hàn Quốc không? Câu trả lời của người còn lại bao giờ cũng là: làm sai xong rồi xin lỗi thì xã hội này cần gì cảnh sát và luật pháp nữa. Mặc dù ở xứ sở của chúng ta pháp luật có khi nào giải quyết được những ân oán tình thù cá nhân. Song với phần đời đã qua của em, anh chỉ là kẻ tội đồ không hơn không kém, anh đánh cắp nơi em lòng tự trọng, sự hy vọng, và ném lại hiện trường toàn những dấu vết tổn thương khó lòng mà dọn dẹp.

Anh nghĩ bằng tâm trạng của em một lần đi, mặt anh dày là chuyện đương nhiên, nhưng tâm trí anh trơ trẽn mới là nguồn gốc. Lần nào anh tìm đến em cũng là vì say rượu, rồi anh nguỵ biện lúc đó người đàn ông thường thật lòng nhất, trong suy nghĩ anh có em, trong trái tim anh có em, mà vì một lý do nào đó anh không thể yêu em. Hơ hơ… Chỉ cho em thấy đi, có con điên nào muốn người mình yêu trọn kiếp đắm chìm vào hơi men không? Để sống trong một thế giới dối trá tách bạch với cuộc đời. Và anh cũng đừng điên mà cho rằng xã hội này tồn tại một con điên chấp nhận gương mặt sượng sùng của anh, cử chỉ ngại ngùng của anh, thái độ lạnh lùng của anh khi dứt khỏi cơn say sau một đêm đầu ấp tay gối. Tình cảm của em vốn nảy sinh rất thuần khiết, nhưng anh vô tâm dẫm đạp lên, đến mức nó biến thành một món rác rưởi mà ngay cả người từng nhọc nhằn thương nhớ như em phải muốn ném đi thật nhanh. Chưa bao giờ em là người biết nuối tiếc những điều mình đã cam tâm vứt bỏ. Nếu đã không thể yêu thì anh hãy biến khỏi đời em. Vĩnh viễn đừng quay lại. Điều đó có thể bất lợi với tư tình của anh song thực sự tốt cho tương lai của em. Một lần thôi, nghĩ về em trong lúc anh tỉnh táo, không vì men cay chế ngự những lý trí, để thấy đến con mèo không biết nói tiếng người cũng chẳng thể chấp nhận cho anh xen vào mối quan hệ giữa nó và em. Tất nhiên ngay cả em càng không thể tiếp nhận một người mà tình cảm dành cho mình chưa bằng nổi một con mèo kiêu ngạo hờ hững.

*

Tôi quay về lửng lơ giữa tình cảm của hai chàng bác sỹ, chơi trò loăng quăng với sự đeo đuổi của Dennis lẫn Novy. Rồi cũng đến một ngày tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn. Buồn vẩn buồn vơ buồn ngớ buồn ngẩn. Đúng lúc ấy Novy nhắn tin rủ tôi đi cafe, ở một quán mới khai trương gần nhà.

Ngồi trong quán cafe vắng khách đọc lướt vài cuốn sách. Novy không nói chuyện gì nhiều, chỉ ngồi ngắm tôi và trầm ngâm đâu đó. Nhìn dáng vẻ nghiêm nghị của Novy, nhớ lại nhớ lại quãng thời gian năm mấy về trước anh đeo đuổi tôi, kiểu buông lơi hời hợt mà vẫn kiên trì khiến tôi có chút cảm thông. Anh cô độc quá, giống như là tôi vậy. Dường như chẳng có ai bên cạnh, và e dè khi người khác muốn bước vào cuộc sống của mình.

Dennis thì tán tôi rất gắt, thậm chí có chút xuồng sã. Quen biết nhau chưa được bao lâu, đi xem phim cùng mà trong rạp tối om anh dám lựa lúc nắm tay, tôi dứt khoát giật ra. Hết phim, ra về tôi nói với anh: “Sau này đừng có nắm tay em, em không thích!”. Vậy mà trên đường về anh vẫn tìm cách quờ tay ra sau tìm tay tôi khi đang chạy xe. Tôi phản ứng gay gắt thì anh nhả nhớt: “Ai biểu em đẹp quá làm chi!”. Tôi nghĩ là mình đẹp hay không thì chẳng liên quan gì đến nhân cách của Dennis hết, nên tâm tôi càng teo nhỏ cảm tình từng dành cho anh, dù anh cứ ý tứ khơi gợi muốn được nuôi tôi suốt đời.

Bởi vì Dennis tạo ra sự so sánh với Novy, nên tôi chú ý tới vẻ cau có cô độc của anh nhiều hơn. Bất giác tôi nghĩ nếu để nỗi cô đơn của mình ở bên cạnh anh thì nó có mất đi? Thế là sau khi quán cafe tiễn khách đóng cửa nghỉ ngơi, tôi ngồi sau xe của Novy, thấy anh không đưa thẳng mình về nhà mà chạy lòng vòng giữa thành phố khuya khoắt để hóng từng cơn gió lạnh buốt thì cũng chẳng phản đối. Cho tới nửa đêm anh chạy xe thẳng xuống hầm gửi xe của một chung cư xa lạ mới xây ngay chân cầu Nguyễn Văn Cừ, thì tôi cũng chỉ õng ẹo làm mình làm mẩy chút rồi cũng bước vào căn hộ anh thuê.

Đêm đó tôi ngủ với Novy nhưng không tìm thấy sự giao cảm, tôi quay mặt vào tường chập chờn đếm thời gian qua bằng vài cơn mơ thức. Sáng ra Novy đưa tôi đi ăn rồi về cũng lạnh tanh. Chỉ có điều từ hướng Novy về chỗ tôi, đi ngang qua nhà Harry, tôi không tránh khỏi việc nhìn vào cánh cửa còn đóng từng quen và cảm thán: Sao đường tình duyên hiện giờ của mình toàn những điều dở hơi!

*

Dennis nhắn cho tôi: “Anh nghe thằng Novy nói mà không tin nổi vào tai mình…”. Tôi nổi điên với gã trai mình vừa ngủ cùng đêm qua và thấy bản thân thật sai lầm. Tôi tội nghiệp sự cô độc của anh ta, định rằng sẽ cảm hóa nó, ai ngờ anh ta coi tôi như một chiến thắng. Thật là ngớ ngẩn! Tôi nhắn tin chửi Novy xối xả, anh ta giải thích là không nói gì với Dennis hết, chỉ có tối hôm qua đang uống cafe thì Dennis nhắn tin rủ đi coi đá banh, anh ta từ chối và khoe “…đang ngồi cafe với em Keng”, Dennis hỏi lại “Trễ vậy mà còn gặp, mày tính cưa ẻm hả?”, anh ta lấp lửng: “Em Keng ngon vậy thằng nào mà chẳng muốn”. Có lẽ vì thế mà Dennis suy đoán ra chuyện thôi. Tôi không tin lời bao biện đó, nên tôi nói không muốn gặp lại anh ta nữa, từ nay giữa chúng tôi chấm hết, cạch mặt.

Mặc kệ chuyện đã diễn ra, Novy kiên trì như đã từng, ngày nào anh ta cũng nhắn tin hẹn tôi đi xem phim hoặc cafe, tôi im lặng thì ngày hôm sau anh ta cũng vẫn nhắn tin như thường.

Hai tuần trôi qua tôi mới thấy lòng mình nguôi ngoai và không còn nổi xung thiên khi nghĩ đến việc Novy đã làm. Tôi cho rằng sự kiên nhẫn của anh ta đáng được tha thứ, nên tôi lại bắt đầu reply tin nhắn, đúng dịp anh ta rủ tôi về quê chơi, tiện thể ghé ăn giỗ ở nhà một người quen.

Novy đón tôi qua nhà anh ta trước khi nai nịt về miền Tây. Trong lúc ngồi chờ ở phòng khách, tôi nhận được tin nhắn của cậu em thân thiết nhờ book vé máy bay ra Hà Nội. Tôi thao tác trên chiếc iphone của mình vài lần không được, nên hỏi mượn laptop của Novy để book. Vé đặt xong, Novy vẫn còn bận việc nên tôi tranh thủ vào facebook. Máy tính cá nhân, lại cài mật khẩu nên Novy không hề thoát khỏi facebook của anh ta, tôi tò mò muốn khám phá phần nào suy nghĩ của chàng trai mình đang qua lại nên len lén vào phần chat riêng tư xem anh ta giao du với những ai.

Cơn tức giận của tôi sôi lên, dâng tràn theo những gì tôi đọc được, Novy ngoài tôi ra cũng tán tỉnh một cô bé 9X đang tuổi sinh viên. Tệ nhất là anh ta cũng rủ cô ấy hôm nay về quê chơi mà cổ từ chối vì bận thi, vì vậy tôi nghiễm nhiên được trở thành phương án thay thế. Hứ, thứ đàn ông lăng loàn. Tôi bực bội đổi mật khẩu máy tính của anh ta với vẻ mặt lạnh tanh. Sau đó cùng anh ta rời khỏi nhà mà không hé lộ một lời. Novy tất nhiên không biết gì nên thản nhiên chở tôi qua quận 8 gặp một người bạn ở quán cafe Container trước khi đi. Ngồi uống hết ly cafe sữa đá, tôi mới giả bộ thảng thốt: “Thôi chết rồi, em quên đồ ở nhà, anh chở em ghé về lấy rồi hẵng đi nha!”. Novy cau có: “Đồ quan trọng không? Từ đây chạy về nhà em ngược đường lắm đó!”. Tôi làm ra vẻ đồ rất cần thiết, không có là không được, nên Novy phải chiều ý tôi quay về.

Vừa đặt chân xuống vỉa hè trước chỗ mình ở, tôi nhìn thẳng vào mặt Novy nói nhẹ hều: “Anh đi một mình đi, em không muốn gặp lại anh nữa!”. Novy nhướn mày ngạc nhiên: “Ý em là sao vậy?”. Giọng tôi vẫn nhẹ hều: “Sáng nay em vào message trong facebook của anh đọc hết rồi!”.

Novy có vẻ là một gã thông minh, nhanh ý, chứ nếu không sao anh ta đậu nổi trường Y, vì vậy anh ta chỉ mín môi không nói lời nào. Tôi quay lưng bỏ đi thì anh ta cũng rồ ga phóng mất. Không cần níu kéo, không cần giải thích một câu.

*

Tối đó tôi đi chơi cùng Dan và Black. Hai ông bà già và một cô gái tuổi băm ế khắm dắt nhau vào một quán hát nhạc sống đầy tiếp viên tươi non và đủ các loại rượu. Black sinh năm 72 quen biết Dan cũng đã lâu, chị thường xuyên từ Hà Nội vào Sài Gòn công tác. Nhìn hai anh chị tán tỉnh trêu đùa nhau còn tôi chêm vào gán ghép mà nguôi ngoai phần nào hụt hẫng với Novy.

Lúc ở trong cái bar nửa mùa, Dan hào hứng gọi cho tôi một cô tiếp viên thanh mảnh xinh xắn. Tôi trưng bộ mặt điêu thuyền của mình ra khoe: “Okie, em Les mà!” rồi ôm lấy cô ấy. Black ngồi ru rú ở một góc nhìn Dan hai tay ôm hôn vài em gái nhỉnh hơn tuổi con mình chút xíu mà lộ vẻ kinh hoàng. Tôi sành sõi khuyên răn: “Chị ơi! Muốn thân thiết với ai đó thì cũng phải có lúc hư hỏng cùng với người ta!”. Nhưng thái độ của Black là gớm chết, không thể chấp nhận nổi. Tôi cười, đồng lõa với Dan, nên cũng lao lên sân khấu gào thét vài bản nhạc đau tình dù biết mình tra tấn khán giả bằng giọng hát ngang phè. Hát xong, tôi với tay lấy điện thoại thì thấy có gần chục cuộc gọi nhỡ của Novy. Tôi đắc chí nghĩ rằng anh ta hối hận, có thể đang âu sầu mong tôi tha thứ và gọi điện thoại trong vô vọng. Ngờ đâu anh ta chỉ gọi và nhắn tin để hỏi mật khẩu vào laptop đã bị tôi đổi sáng nay. Đọc tin nhắn mà tôi cười khinh bỉ không thèm trả lời. Đợi mãi không được phản hồi, anh ta nổi cáu nhắn cho tôi một loạt tin đe dọa: “Em mà làm anh bực là không xong với anh đâu! Nói đi, mật khẩu máy anh là gì?”. Khả năng IT của anh ta thật tệ quá, không biết cách gỡ mật khẩu cho Win sao? Khiến anh ta điên tiết như thế chắc cũng đủ rồi nên tôi nhắn lại cái tin gọn lỏn: “NovyLangLoan”.

Vậy là lụi tàn một tình cảm chưa kịp chớm nở. Đêm ấy tôi ngủ lại khách sạn cùng Black, kể cho chị nghe về chuyện của Novy. Vậy mà trời vừa sáng anh ta lại nhắn tin cho tôi bình thường, trách móc tôi ghen tuông vớ vẩn, anh ta chat với cô bé kia vậy thôi chứ người ta cũng đâu có đáp lại. Tôi giận dỗi gì trong lòng thì cũng viết ra hết, để riêng tư cho mình đọc thì không cam tâm mà phải post lên facebook cho cả thiên hạ tưởng tượng thì mới hả dạ:

Anh à!

Chỉ có đĩ điếm mới không có quyền ghen tuông sau khi rời khỏi giường của đàn ông. Một khi anh đã dự tính không trả tiền cho tình cảm của em thì anh buộc lòng phải trả lại bằng sự tôn trọng và thành thật. Em tuyệt đối không nhận thanh toán bằng dối trá bạc tình.

Một cái kết đơn giản và mạch lạc hơn: “Sáng nay em vào message trong facebook anh đọc hết rồi!”. Khi trọn vẹn sự thật phơi bày ra, là lưỡi dao bén chém rất ngọt khiến ta chảy máu mà không gây đớn đau, nhưng tới lúc vết thương đóng vảy, sự nhức nhối mới âm ỉ tìm đến. Anh có thể trách em xâm phạm thế giới riêng của anh, nhưng sự thật mất mát về lòng tin của em còn lớn hơn nhiều. Em không trách anh nữa, bởi ngay cả một chút tiếc nuối cũng không nên giữ lại thì hờn giận chỉ vô nghĩa. Thay vào đó em trách bản thân mình đã nhẹ dạ cho một mối quan hệ không xứng đáng.

Em sống trong một xã hội có cái nhìn không công bằng với phụ nữ. Một khi trót yêu phải kẻ tệ bạc là đã dại khờ. Phũ phàng hơn người đời có thể nói thân xác em đã bị lừa gạt rồi thì thôi, chẳng lẽ còn mù quáng để lòng tin bị lừa gạt nốt. Nên em rút lui, cố gắng thản nhiên, để anh tiếp tục làm toy-boy trong cuộc chơi với những cô gái khác. Tuy nhiên anh hãy hiểu rằng, bất cứ cô gái nào đủ biết tự ái – như em – sẽ không dùng lại món đồ chơi đã qua tay nhiều người – như anh. Cuộc đời này cái gì cũng có giá của nó. Thứ đã mất giá thì chẳng còn nhiều người khao khát nữa đâu anh!

Novy đúng kiểu trẻ trâu không sâu sắc, anh ta sôi máu với những lời lẽ tôi viết trên trang cá nhân, lao vào nhắn tin chê trách: “Em đừng có kiểu ai làm chuyện không vừa ý em là đem lên facebook chửi như thế! Em đã 30 tuổi, thời của em đã qua rồi, đừng có cư xử kiểu mình là cái rốn của vũ trụ nữa! Em nói anh lăng loàn nhưng em thì sao? Em cũng đi hết với người nọ người kia, anh biết nhưng không nói gì, vì muốn để từ từ coi sao.”

“Không phải em đi ăn chơi với ai là em đều hành xử như kiểu anh, anh đừng có suy bụng ta ra bụng người. Em dám chửi anh vì em chưa bao giờ mở lời tán tỉnh người này trong khi đang có tình cảm với người kia cả.”

“Em có dám cho anh vào facebook của em đọc không?”

“Nếu chúng ta còn liên quan tới nhau, thì em chẳng có gì phải giấu cả. Nhưng giữa chúng ta kết thúc rồi. Chấm hết. Anh hiểu không?”

Miệng thì nói cứng rắn trước những lời lẽ trẻ con nông cạn của Novy, nhưng tim tôi thì đau, nhói lên nỗi khờ dại. Một lần nữa tôi lại gửi thân vào chốn sai lầm, vào kẻ không xứng đáng. Tại sao có bao người thản nhiên sống được với những cuộc tình một đêm hết lần này đến lần khác? Tại sao tim họ lại vẫn có thể vững vàng trước những giao thoa nhục thể nhớp nhúa cạn vị yêu thương? Tôi không thể vô cảm như vậy được, tôi ngủ với gã trai kia một đêm, mà thấy cuộc đời mình hao hụt, hẫng xuống một tầng bi ai.

Em thấy mình luẩn quẩn trong mớ tình cảm tủn mủn đến tội nghiệp. Em không dám yêu người, người không dám yêu em – Thật tâm – Phải chăng vì trái tim bị những luận điệu hồ nghi của quá khứ chiếm giữ? Hoặc giả cả em và người còn đang chờ đợi một điều gì khác xứng đáng hơn?

Nếu vậy – Chúng ta nắm tay nhau để làm gì? Rồi ngượng ngùng buông bỏ trong khoảnh khắc. Chúng ta ôm hôn nhau để làm gì? Rồi luống cuống rời xa trong câm lặng. Chúng ta ngủ bên nhau để làm gì? Rồi cũng là người dưng lướt qua nhau trong một buổi sớm mai hoang tàn cõi lòng đã vùi lấp bao khao khát từng rực cháy trong đêm.

Là con gái, em đâu cần thú vui nhục thể trong thoáng giây, đâu cần những sẻ chia tạm bợ giữa bất chợt chênh chao, đâu cần một gã trai không thể trao đi tình yêu thành thật? Kết nối giữa chúng ta là một thứ tình vớ vẩn, một mối quan hệ chẳng thể chạm chân được đến tương lai, vậy sao cả hai còn để nó nhiễu loạn hiện tại?

Biến đi! Những nghĩ suy khắc khoải, những nhớ mong ngớ ngẩn, những hy vọng mỏng manh của em về người. Cuối cùng. Làm ơn nhớ giùm. Yêu thương chưa đủ thì đừng ngủ với nhau.

*

Tôi cậy mình từng trải, nhưng lần nào cũng lạc đường trong yêu đương. Đàn ông thời nay xấu xa đểu giả, hay là tôi đã lạc hậu quá đà? Tôi đâu còn cầu vọng gã đàn ông yêu mình phải đẹp trai, giàu có, tâm lý nữa? Tôi chỉ cần một người bình thường nhưng biết giới hạn của sự thủy chung là gì thôi mà sao khó khăn đến vậy? Dennis đọc những dòng tâm trạng tôi nã liên thanh viết trên facebook thì vào an ủi:

- Thôi em đừng buồn thằng Novy nữa. Anh lúc nào cũng ở đây mong điều tốt đẹp đến với em.

Tôi lạnh lùng trả lời:
- Em ngủ với bạn anh rồi, nên anh đừng có tán tỉnh em nữa.
– Không yêu nhau được thì làm bạn tri kỷ của nhau, như Kim Trọng và Thúy Kiều đó em!
– Trời, đời em mà khổ ải như con Kiều thì em tự tử chết lâu rồi chứ không có sống để chịu nhục đâu ạ!

Dennis chắc không chịu nổi kiểu ăn nói thẳng tưng của tôi, nên lặng lẽ rút lui. Tôi chẳng hề tiếc nuối sự an ủi đó, bởi luôn cảnh giác cao độ rằng, trong lúc mình não nề thương tâm, sẽ không nhận ra đó là sự cơ hội của một gã trai không tốt khác.

May mắn là thời điểm mất lòng tin đó, nhờ sự kết nối với Dan, tôi có một hội nhóm để ăn chơi. Và những nhí nhố gán ghép khiến cuộc sống thăng bằng trở lại.

Tôi coi Dan là người bạn nhiều tuổi mà mình quý mến bởi sự hảo sảng thật thà. Tôi coi Eric, bạn của Dan, là người bạn vui tính mà mình quý mến bởi sự hài hước nhiệt thành. Tôi coi Hero, bạn của Dan, là người bạn dễ thương mà mình quý mến bởi sự tử tế vô cùng. Đàn ông – muốn vui, muốn một mối quan hệ tốt đẹp, thì chỉ nên làm bạn với họ. Đừng yêu. Tình yêu dù bắt đầu đẹp đẽ long lanh đến mấy, sớm muộn cũng làm phát lộ những điểm xấu xí, đến mức tàn cuộc, ta không muốn nhìn thấy đối phương thêm bất cứ một lần nào nữa.

Trong ba người đàn ông tôi quý mến, Eric đi với tôi nhiều nhất. Thú thực tôi từng âm thầm thích anh, theo kiểu trai gái không phải bạn bè, nhưng vì nghĩ anh đã có bồ nên tôi lại âm thầm rút lui, xóa tan những tình cảm mình cho là sai lạc. Nhưng Eric ở bên cạnh tôi quá thường xuyên, trong khi anh chỉ bị Dan và Hero trêu chọc về chuyện một cô tình cũ xa lắc mà chẳng thấy ai nhắc tới cô bạn gái hiện tại, nên tôi nghĩ có thể mình đã nhầm lẫn gì chăng? Lòng tôi lại manh nha gieo những hạt mầm không mọc trên mảnh đất tình bạn. Tôi kỳ vọng với sự nhiều nhặn trong sai lầm của mình, niềm tin tôi vun đắp để gửi cho Eric là xứng đáng.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận