Đôi khi Tình Yêu vẫn thế…

Cho một ngày

Cho một người

Chỉ riêng em biết…

Lâu lắm rồi chúng mình mới lại gặp nhau.

Anh Buzzz nick em vào đúng 12h trưa làm em mải mê nhìn màn hình, lách cách với cái bàn phím và tủm tỉm cười một mình quên cả đi miam cơm. Anh send cho em bao nhiêu là truyện cười, bảo rằng muốn em được vui vẻ vì thấy dòng status: [Chán như con gián]. Nếu anh không invisible thì chắc cũng để cái câu: [Buồn như con chuồn chuồn] cho có đôi có cặp với em. Ôi, con gián không biết chán và con chuồn chuồn cũng chẳng biết buồn đâu, chỉ có anh và em là chán với buồn không à!

4PM, anh phone, nói em về nhà sớm đi, anh qua đón đi ăn tối. Em nhõng nhẽo, muốn đi xem film, muốn đi nghe ca nhạc vì lâu rồi chúng mình chẳng làm chuyện đó cùng nhau. Anh cười: “Em thích gì anh cũng chiều theo ý em hết!” . Thế là chưa đến giờ được nghỉ em đã cuống quýt sắp đồ, xách túi chạy như bay ra khỏi cửa phòng, thả lại câu xin phép: “Chào cả nhà! Cho em về sớm chút nhé!” và rồi lướt ào ạt về bên nhà cũ.

Nhà cũ chưa có ai đi làm về cả. Em thì chẳng có chìa khóa để vào phòng. Muốn soi giương, chải lại cái tổ quạ cho khỏi bù xù mà đành bó tay. Vậy là chỉ rửa được mỗi cái mặt rồi ra ngõ đứng chờ anh. Lúc đó lòng em thắc thỏm: “Nhìn thấy em xấu xí thì anh có chán không nhỉ?”

Anh đến trên 1 chiếc taxi của Vinasun, em nhào vào lòng anh như một đứa trẻ con chuyên làm nũng:

- Ghét Upa nhắm cơ! Ở trong thành phố mà chả chịu gặp em gì cả!

- Lúc anh rảnh thì em bận mất tiu rùi còn gì nữa.

- Ai bảo cơ, thì Upa cứ nói rảnh là em sẽ quăng hết mọi việc khác đi ngay ý mà!

Rồi em săm soi, thảng thốt:

- Thôi chết! Sao bi giờ lại đen hơn em rùi?

- Dạo này anh hay phải đi kiểm hàng ở kho…

- Bình thường cũng đi mà có để nắng chạm vào mặt đâu mừ? Mà hình như còn gầy đi nữa phải hông?

- Không, đâu có gầy tý nào đâu, vẫn thế à…

- Đi miam ở đâu bi giờ. Trưa em hông ăn cơm để dành bụng đi ăn với Upa nè!

Sau một hồi lòng vòng, cuối cùng chọn được nhà hàng Hà Nội trên đường Trương Định. Upa kể đồ ăn ở đây không phong phú bằng Hương Xưa, nhưng muốn đưa em đến ăn cho biết. Sau khi gọi 1 bàn đủ các món, em hồn nhiên ăn vì thấy mình đói thật. Có một nhóm khách chọn dãy bàn gần đó, anh nghe được câu gì đó cười chúm chím, em ngơ ngác vì nghĩ chắc tại mình ăn uống tự nhiên y như ruồi ấy, nên bị cười. Nằng nặc bắt anh giải thích về nụ cười bí hiểm đó.

- Có gì đâu, anh nghe cái chị kia nói: “Dẫn bạn vào đây ăn, ai cũng kêu là thích lắm!”. Có gì đâu mà thích nhỉ? – anh nhìn em cười, chả là trong đoạn giới thiệu đã rất rõ ràng rằng: đồ ăn ở đây cũng chỉ tàm tạm mà lị.

- Nói upa nghe nè! Được upa dẫn vào đây ăn em thích lắm ấy! Mà nói chung cứ chỗ nào upa dẫn đi em cũng thích kinh khủng. Mai mốt upa có mời khách, thì kể với họ là: “dẫn 1 con bé vào đây ăn, nó kêu thích lắm ý!”. Thế là có một người khác họ ngồi, họ cười y như upa… hị hị – em tưởng tượng trong cái giọng buồn thảm như con mèo bị tắm nhưng ánh mắt ranh mãnh.

- Thật tình anh cũng thế! Đi đâu mà có em là anh thích hết…

- Vậy mà em chẳng thấy anh duy trì sở thích của mình gì cả, toàn để nó bị gián đoạn không à! – không để cho anh nói hết lời em lại bắt đầu phụng phịu.

- Muốn lắm chứ nhưng mà tại nhiều việc quá nên đành như thế chứ biết làm thế nào?

Em giận dỗi chút xíu rồi lại cười nhăn nhở, sợ anh thêm phần lo nghĩ. Tóc trên đầu đã bạc khá nhiều rồi.

Một năm trước anh từng hồ hởi rủ em đi họp đại hội cổ đông của một công ty vừa lên sàn. Nhớ khi ấy VN-Index mới trèo qua đỉnh, dù có hơi xuống thì vẫn còn cao
ngất ngưởng, bây giờ thủng đáy, phá vỡ ngưỡng 500 làm anh thở dài đầy âu lo, những hàng mục kinh doanh khác bị vắt kiệt thời gian của anh để cố giữ niềm tin cho chứng khoán. Có lẽ anh là nhà đầu tư chung thủy nhất với cái thị trường lắc lư như muốn sập này. Em cũng cảm thấy lo cho anh nhiều lắm, dù biết mình chẳng giúp được gì.

*

Anh hỏi có biết vì sao lại thích em lâu như thế? Em lắc đầu, sao mà biết được! Anh từ tốn nói rằng: Có lẽ vì lúc nào em cũng mộc mạc. Từ hình dáng bên ngoài cho đến tính cách. Em không biết tô son, điểm phấn, em không che dấu bản thân bằng những câu chót lưỡi ngọt ngào. Và vì hai chúng mình cùng thích nhau…

Em phản biện: Đâu có đâu, em thích phù phiếm bỏ xừ đi được. Đã thế tính tình còn hơi tưng tửng. Ví dụ như đi trên taxi mà em cứ ôm chặt lấy anh, vần vò như đang chơi với chú mèo ở nhà, bị anh lừ đúng chỗ kẹt xe: “Yên nào! Người ta nhìn thấy, không chạy xe được nữa gây tai nạn bây giờ! Em có biết em là nguyên nhân của ùn tắc giao thông không?”.

Em hồn nhiên chỉ chú công an: “Ứ phải đâu! Cái chú vàng vàng cầm gậy kia mới là nguồn gốc của kẹt xe. Bình thường không có chú ấy người ta phóng ầm ầm, ai cũng đi rất nhanh. Có chú ấy, người ta sợ, người ta đi chậm lại, theo hiệu ứng domino, cả thành phố phải đi chậm, không kẹt xe mới lạ…” vậy là anh và em đều cười suýt ngất, chú lái xe cũng mím môi cười.

Rồi lúc chúng mình ăn xong, anh chỉ 1 bức tranh phong cảnh Hà Nội treo trên tường hỏi em: “Đố em biết kia là hình chụp hay tranh vẽ?”.

Em thản nhiên: “Hình chụp thì nó không sạch như thế đâu!”

“Em buồn cười thật đấy! Người ta so sánh tranh với ảnh bằng cách xem các nét của nó có thật không? Ai lại như em lôi chuyện sạch bẩn ra đây!”.

Em cãi: “Có nhiều họa sỹ vẽ giống thật lắm á! Xem tranh mà em tưởng là 3D không à! Như Loren Adams chuyên vẽ về biển cả nè, Thomas Kinkade hình như được mệnh danh là phù thủy của ánh sáng nè,…”

Anh nói chính vì sự khác thường như thế nên anh càng thích em hơn.

Em cũng thích anh nhiều nhắm ý. Hồi trẻ mơ một tình yêu lãng mạn như phim Hàn, nên em cứ nhắng nhít gọi upa, ùpa hoài mà không bị anh chê nhí nhố. Đôi khi em nghĩ chắc anh là tình yêu lớn nhất trong đời em. Chính vì quá lớn nên em vòng tay mảnh dẻ của em không thể nào giữ trọn và để cuộc đời hai chúng ta lững lờ bên nhau.

Anh nói em lấy chồng đi và đừng chờ. Em cười rồi lắc đầu rằng mình vẫn chưa thích.

Anh hỏi: Mỗi lần trong những cuộc tiếp khách người ta điều một cô nàng đến hầu rượu anh thì em có ghen không? Em cũng lắc đầu: Đâu có quyền gì ghen tuông, nhưng trong lòng em thực tình không thích như thế, vì quyền và cảm xúc hoàn toàn khác nhau!

Anh lại nói: Những lần phone thấy em đang ngồi café với ai đó, anh thấy khó chịu lắm, nhưng cũng đành chấp nhận thế thôi!

Em tựa đầu vào vai anh, nếu em đi lấy chồng, thì anh có buồn và rời bỏ em? Nếu như có thể khiến anh ghen tuông, em sẽ vui lắm đấy!Vì em biết rằng anh yêu em!

*

Buổi tối em phải về sớm để vào nhà cũ lấy đồ rồi trở về bên nhà mới với mẹ. Chúng mình không đi xem phim hay nghe ca nhạc được. Em nhõng nhẽo bắt anh đưa về đến tận cửa. Đứng dưới ngọn đèn vàng rồi thơm một cái rõ nhanh lên má anh, cứ như đi ăn trộm ý. Sau đó đẩy anh lên taxi và chạy thẳng vào nhà.

Em cứ giữ mãi trong đầu những giây phút chúng ta gặp nhau. Hơn cả sự trân trọng vì nó quá hiếm hoi trong cuộc sống. Có lẽ đến khi nỗi nhớ anh dài thượt ra thì có lẽ mới lại được in hình anh vào trong đáy mắt.

“Em cứ dòng sông bướng bỉnh

Tha thiết yêu bờ nhưng vẫn lững lờ trôi…”

Nếu như một ngày anh đoạn tuyệt với cuộc đời em. Em sẽ vẫn sống bình thản, nhưng sẽ hoàn toàn mất đi niềm vui, sự hy vọng, và cả những giấc mơ rất đỗi ngọt ngào… Đôi lúc em cảm thấy tình cảm của mình dành cho anh như đã vượt ra ngoài chữ yêu. Dù rằng em vẫn luôn nghĩ sau này mình sẽ lấy một người khác mà không phải là anh. Sẽ là vô vọng nếu ai bắt em thôi không còn muốn nghe bản tình ca “Still loving you” do chính anh hát…

Entry liên quan:

Em đã dọn nhà!

Khúc tình không tên

Giấc mơ vỡ trước bình minh

EM CÒN TRINH KHÔNG ???

Tình Khẽ Lìa Xa



8 bình luận

  1. sao doan cuoi lai buon the ha chi?tinh yeu cua em cung gan giong nhu vay. Lang man va yeu hon ca chu yeu nhung rui nguoi do lai lang le ra di de em lai trong mot dong bui nhui va dau kho qua ! huhu…

  2. Đó là tình yêu lớn của chị. Chị nghĩ thế! Nhưng chị vẫn may mắn vì người đó vẫn ở bên cạnh mình dù không thường hằng, dù không là vĩnh viễn,…

  3. mình biết vì sao người đàn ông đó không rời bạn đc rồi! Có vẻ như bạn rất dễ thương, ngọt ngào như một viên kẹo và có vẻ hiểu biết khá nhiều!

    Không biết là cảm nhận của mình có chính xác không nữa ??? ;)

  4. đôi khi tình yêu vẫn thế! yêu nhau chỉ vì yêu nhau…

  5. Hình như mình cũng có 1 mối quan hệ giống như thế. Nhưng ko gọi là chuyện tình được. ^o^

  6. thik qa’ keng vit’ hay wa’ ^^

  7. Ko hiểu? Fải vui chứ nhỉ.

Bình luận - Ý kiến