ĐÒI NỢ BẰNG CHỮ

February 18, 2009 TẠP HÓA CUỘC SỐNG
Bạn tớ, đang còn là sinh viên, được một Việt kiều Mỹ (chưa già) thuê làm ở vị trí kiểu như administrator của công ty tư vấn du học nho nhỏ mới thành lập của ông ta. Offer ban đầu: Lương thử việc 3.000.000VND + 150K phụ phí điện thoại, và dĩ nhiên theo luật lao động thì thời gian thử việc không quá 60 ngày.
Tất nhiên do công ty mới, mọi thứ còn lộn xộn. Chuyện nhân sự, quy định, quyền hành,… chưa hoàn thiện nên những thoả thuận về mặt văn bản cứ bị lờ đi. Mọi thống nhất giữa bạn tớ và Giám đốc đều qua email. Sau khi bạn tớ làm việc được tháng rưỡi thì ông sếp chưa già kia gửi mail nói rằng ổng chuẩn bị về Mỹ một thời gian, trong khi ổng vắng mặt bạn tớ sẽ toàn quyền quản lý cái văn phòng nhỏ đó, và mức lương mới sẽ là 4.600.000VND kể từ ngày 1/1/2009. Nhưng đến ngày 19/1 ông ta về Việt Nam và thông báo tạm ngừng hoạt động của công ty vì có những thoả thuận không thống nhất được với người góp vốn. Sau kỳ nghỉ tết nguyên đán, ổng gặp lại bạn tớ và đề nghị vẫn tiếp tục cộng tác, thỉnh thoảng giúp ổng những việc lặt vặt với mức thù lao khoảng 800K. Dĩ nhiên bạn tớ hỏi lương của tháng 1/2009 thì ổng ậm ờ nói là đang xem xét. Đến khoảng 10/2/2009 ổng thông báo sẽ trả cho bạn tớ 1.500.000VND (xem lại cái mục hứa hẹn của lão ý mà tức), nhưng không phải hiện tại mà có thể kéo dài đến 15/3/2009. Bạn tớ đành chờ…
Hôm thứ hai vừa rồi, ông ta gọi điện nhờ bạn tớ làm giúp báo cáo thuế, phải xong trong chiều thứ 3 để ổng đi nộp. Chắc để khuyến khích bạn tớ làm nên ổng kèm theo một câu: “Rồi em qua nhận thù lao luôn”. Bạn tớ hì hụi làm, vì muốn lấy cho xong cái khoản tiền đó để khỏi lằng nhằng với lão sếp ki kiệt bần tiện. Đầu giờ chiều thứ 3, ổng call hỏi bạn tớ về cái báo cáo. Bạn tớ nói đã làm xong và nếu đem cho ổng thì có được nhận lương ngay không? Biết ông ta hồn nhiên cỡ nào không? Ổng nói tỉnh bơ: “Không em!” (tức cao trào rồi à nghen!). Bạn tớ bực quá hỏi: Có phải anh muốn em làm giúp nên mới nói thế? Số tiền đó có nhiều nhặn gì cho cam mà anh làm thế? Vậy là lão tưởng bạn tớ tính giữ hoá đơn chứng từ lại để đòi lương nên lão chơi nước cùn: …em cứ giữ lại giấy tờ, xé bỏ cũng được. Sau đó lão cúp máy và sms: “mọi chuyện giữ như email”. Nghĩa là hạn chót đến 15/3 bạn tớ mới được lấy lương.
Ôi, tớ bực mình thay bạn tớ. Ghét quá tớ lấy điện thoại của bạn ý nhắn tin: “Em đang đọc 198 điều khoản của Bộ Luật Lao Động, em nghĩ anh cũng nên đọc lại”. Thế là, ngay lập tức lão ấy email lại như sau:
From: Mr. Sếp @united-counsel.com
To: Bạn tớ @united-counsel.com
Sent: Tuesday, February 17, 2009 15:15:57
Subject: Message
Em co the kien cty cung duoc, neu em thich the. De xem dan giai cua Toa nhu the nao. Khi nao cty hoat dong tot va nhan vien het long lam viec, co doanh thu, ma Dn do co tinh ko chi tra luong, thi moi vi pham luat.
Cac y kien cua ca nhan, ban be…. deu chi la nhung y kien bao ve mot quan diem, mot chieu, khong thau hieu va khong co can cu.
***
Đấy, xem một ông sếp cư xử với nhân viên mình thế có tức không? Mướn người ta làm việc cho mình, chưa được 3 tháng, thấy công ty không có doanh thu thì đóng cửa, tính lương cho nhân viên thì cắt xén đủ trò xong rồi dây dưa không chịu trả. Sao ổng không biết phân tích thời kỳ khủng hoảng và nhìn nhận lại bản thân mình, mà lại đổ cho nhân viên? Lại còn thách thức nhân viên kiện nữa chứ. Tớ chưa làm sếp bao giờ nên tớ chả hiểu được cho cái lão mắc dịch này. Nên tớ nóng máu lên ngồi trả lời mail lão ý thay bạn tớ. Tớ viết và hù doạ như vầy nà:
From: Bạn tớ @united-counsel.com
Subject: Re: Message
To: Mr. Sếp @united-counsel.com
Date: Tuesday, February 17, 2009, 2:17 AM
Anh Võ Đức Duy!
Có thể em không hiểu Luật lao động bằng 1 luật sư, 1 thạc sỹ luật như anh. Và dĩ nhiên những ý kiến về việc chủ doanh nghiệp nợ tiền lương của người lao động, đồng thời trong thời gian lao động anh không chịu ký bất cứ văn bản thỏa thuận nào với em để giữ an toàn cho anh nếu có ý định quỵt tiền lương của nhân viên,… thì em đều phải tham khảo bạn bè. Họ là bạn em nên họ đứng về phía em, trong khi anh đang nợ tiền lương của em thì anh đâu có cùng ý kiến với họ được.
Cái gì là “quan điểm 1 chiều, không thấu hiểu và không có căn cứ”? Khi bản thân anh luôn ôm khư khư lấy tiền và lợi ích của mình mà chẳng quan tâm đến nguyện vọng của nhân viên làm trong công ty. “Dù anh ôm tiền của anh chặt đến đâu, thì nó cũng chẳng bao giờ ôm lại anh” cả. Điều đó hẳn một người có trí tuệ đã sống bằng tuổi anh, ai cũng hiểu.
Qua việc anh trả lương cho các nhân viên trước và giải quyết các vấn đề tranh chấp quyền lợi với bên cung cấp phương tiện làm việc cho anh, em hiểu rằng anh cũng có thể đối xử cạn tàu ráo máng như vậy với em. Dù anh vẫn dụ dỗ ngon ngọt và cố đóng kịch tin tưởng em để kéo dài kế hoạch lợi dụng sức lao động của em để giúp anh hoàn thành những việc còn tồn đọng.
Nếu việc công ty tạm ngưng hoạt động ảnh hưởng quá nặng nề đến tài sản cá nhân của anh, khiến anh cảm thấy không đủ khả năng trả lương cho em, thì một người không có tiền như em sẵn sàng bố thí cho anh. Ở vị thế như anh mà làm một người được kẻ vô danh như em ban ân huệ, thì quả thật con người lẽ ra chẳng cần tạo dựng uy tín hay vị thế xã hội làm gì.
Mua danh 3 vạn, bán danh dễ lắm, mất 1 đồng thôi. Nên em nghĩ việc quyết định trả lương cho em hay không tùy thuộc tầm nhìn của anh. 1.500.000VND không có gì là to tát với một Việt kiều Mỹ có vẻ thành đạt, khi đã quyết định sống và làm việc tại quê nhà như anh. Nhưng việc cố dây dưa, không chịu trả tiền lương cho em khi đã kết thúc công việc chỉ bộc lộ sự bất lương bản thể được che đậy dưới cái vỏ bọc có vẻ hào nhoáng đó. Anh đừng nghĩ anh ứng xử cùn như một kẻ cùng đường sẽ không chịu trả lương cho em. Vậy anh có nghĩ khi em cùng đường cũng sẽ không thèm lấy số tiền đó không? Vứt bỏ sức lao động của mình đi, để không lấy lại được tiền lương, thì em cũng sẽ lấy về những thứ khác. Vật chất phù phiếm, nhưng sự hả hê về tinh thần khi một người đứng ở vị thế cao hơn mình đánh mất danh dự, uy tín làm ăn chỉ vì nợ mình một số tiền còm cõi thì cũng đáng lắm.
Em sẽ không nói nhiều, cũng như không thèm nhắc anh về chuyện trả lương. Quyết định cuối cùng là tùy anh. Nhưng em cũng xin trân trọng thông báo với anh là: nếu em không nhận được phản hồi một cách tích cực từ phía anh cho đến 17h ngày 18/02/2009, em sẽ CC email này đến tất cả các địa chỉ email mà em đã có trong thời gian làm việc tại United Counsel. Và từ sau đó, nếu em gặp bất cứ ai có mối quan hệ với anh về bất cứ việc gì, em cũng sẽ lại CC email này cho họ. Em nghĩ khi đã làm việc ở Việt Nam , thì người ta hay nhìn vào quá khứ để xác lập uy tín của một người lắm ạ!
Em hy vọng anh sẽ là một ngoại lệ, nhưng chắc chẳng ai đủ bản lĩnh xóa sạch những vết nhơ của quá khứ, khi thời gian chỉ càng ngày càng phủ thêm bụi bẩn lên nó.
Chúc anh đủ sức khỏe để có thể vượt qua rắc rối trong sự nghiệp bằng bất cứ giá nào.
Hoàng Minh Thư
***
Xong rồi tớ và bạn tớ ngồi chờ xem lão ý phản hồi lại như thế nào…
Sáng nay bạn tớ call nói đã nhận được mail, nhưng qua yahoo, chứ không phải là hộp thư của công ty nữa, lão ý khoá mail công ty làm cho bạn ý lại rồi. Nội dung phản hồi thì cũng có phần tích cực lắm nhe:
From: Mr. Sếp @united-counsel.com
To: Bạn tớ @united-counsel.com
Cc: Bạn tớ @yahoo.com
Sent: Wednesday, February 18, 2009 8:46:12
Subject: Re: Message
Ok duoc thoi em a`. Se thanh ly cong viec voi em va cty se tra so tien ay cho em.
Dong thoi em cung co the email den cho bat cu ai cung duoc, thoai mai de lam.
Em da khong con su dung email cua cty duoc nua.
Se co nguoi call em hom nay de em nhan tien nhe’
Chuc em vui.
***
Nghe chừng lão ý vẫn còn cố cứng cáp trước sự hăm doạ nhẹ nhàng của tớ, nên tớ bảo bạn tớ rằng không cần phải reply lại làm gì. Đợi đến 17h mà hông thấy lão thực hiện như email thì bắt đầu công cuộc tổng spam. Rồi mai tớ in nguyên 3 cái mail trên và mang lên công ty luật mà ổng đang làm việc, gặp ổng hỏi tiền. Không trả là tớ rải như truyền đơn cho ông ý mất mặt luôn… May thay ổng cũng có chút tầm nhìn nên đúng 17h thấy cô bạn call nói là ổng sms hỏi đã CC mail chưa? Tớ nói bạn nhắn lại là: “Nếu anh không ngại sự thách thức thì anh cũng nên nghĩ rằng em cũng không ngại đối mặt với thách thức!”. Bạn tớ chưa kịp trả lời thì ông ý sms tiếp: “pls stop 41 Mạc Đĩnh Chi”. Bạn tớ ra đó trước rồi nhờ tớ mang hoá đơn chứng từ ra. Lúc đến café Zenta, tớ nháy máy bạn ý. Bạn ý chạy ra hớn hở khoe, ổng trả tiền òi. Thế là tớ chỉ được đưa giấy tờ mà hông có dịp chạy vào ngắm nghía dung nhan của ổng, chụp kỷ niệm với ổng bức hình. Tiếc ghê cơ! Híc…
Bạn tớ đã đòi được tiền nợ lương và tối nay rủ tớ đi ăn mừng chiến thắng nà! Sau này bạn nào rơi vào trường hợp như của bạn tớ thì PM tớ nhá! Tớ đảm bảo sẽ dùng sự nanh nọc, đanh đá, du côn, gứm ghia của mình để khiến cho lão sếp của bạn sẽ không dám loằng ngoằng nữa.
Àh, nhận viết thư đòi nợ thuê, ai có nhu cầu cứ Hú một tiếng… keke.
Bonus:
Sau khi bạn tớ nhận được tiền, lão già gửi một cái mail nghe rất chi là mang tính chất gán ghép bạn tớ lợi dụng danh nghĩa cái công ty chả ra gì đó, như sau:
From: Mr. Sếp @united-counsel.com
To: Bạn tớ @united-counsel.com
Dear All:
Thông báo này được gửi đến quý vị để xác nhận rằng nhân viên Hoàng Minh Thư đã không còn làm việc với công ty chúng tôi nữa (Cty TNHH Quốc Liên), tên giao dịch thương mại là United Counsel LLP. Thông báo này có hiệu lực từ ngày 1 tháng 2 năm 2009 và như là của hôm nay mọi giao dịch, liên lạc của nhân viên này đều không còn giá trị.
Thông báo này cũng xác nhận tất cả những hoạt động, mạo nhận, nhân danh công ty, hay dùng bất cứ phương tiện thông tin, giao tiếp nào của nhân viên Hoàng Minh Thư đều không hợp lệ, vi phạm pháp luật và chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm, cũng như bất cứ sự liên đới nào.
Chúng tôi thành thật cảm ơn quý vị đã đọc email này và trân trọng sự quan tâm của quý vị.
Kính chúc quý vị nhiêu sức khỏe và thành công.
Thay mặt công ty TNHH Quốc Liên
Võ Đức Duy
Trưởng Điều Hành
*
Tiếp theo lão tung ra liên hoàn mail bằng một cái reply trả lời lại giọng điệu ghia gúm của tớ như vầy:
From: Mr. Sếp @united-counsel.com
To: Bạn tớ @united-counsel.com
Dear Minh Thu,
Dù mọi việc cũng đã kết thúc rồi em, cảm ơn em đã viết ra những dòng này. Trả lời những điều em viết ở dưới và cũng đã kết thúc, xin đừng email lại, anh ko có thời gian để đọc hoặc muổn phản biện gì thêm
Anh Võ Đức Duy!
Có thể em không hiểu Luật lao động bằng 1 luật sư, 1 thạc sỹ luật như anh. Và dĩ nhiên những ý kiến về việc chủ doanh nghiệp nợ tiền lương của người lao động, đồng thời trong thời gian lao động anh không chịu ký bất cứ văn bản thỏa thuận nào với em để giữ an toàn cho anh nếu có ý định quỵt tiền lương của nhân viên,… thì em đều phải tham khảo bạn bè. Họ là bạn em nên họ đứng về phía em, trong khi anh đang nợ tiền lương của em thì anh đâu có cùng ý kiến với họ được.
Đương nhiên em có quyền làm thế, đâu ai ngăn cấm em. Sao lai co chuyện không chịu hay chịu, cứ theo luật tổng thời gian thử việc là 4 tháng, ký thỏa thuận gì em, một nhân viên bình thuong có cần thỏa thuận gì, và tất cả cũng đã trao đổi xong trong buoi pv, neu khong sao cty có duoc hồ sơ va nhân viên nhận luong trong các tháng qua.
Em bảo rằng anh và cty đọc lại Luật Lao động, để làm gì vậy em, trong khi cty không có bất cứ một vi phạm nào hoặc hay có hành vi cư xử thô lỗ với nhân viên.
Còn cá nhân em, em biet Luật Hình Sự chứ, với những lời lẽ vô căn cứ, cố ý thóa mạ, lăng nhục người khác, hoặc chủ tâm để làm điều đó, vậy như thê nào hả em ?
Cái gì là “quan điểm 1 chiều, không thấu hiểu và không có căn cứ”? Khi bản thân anh luôn ôm khư khư lấy tiền và lợi ích của mình mà chẳng quan tâm đến nguyện vọng của nhân viên làm trong công ty. “Dù anh ôm tiền của anh chặt đến đâu, thì nó cũng chẳng bao giờ ôm lại anh” cả. Điều đó hẳn một người có trí tuệ đã sống bằng tuổi anh, ai cũng hiểu.
Như thế nào mới định nghĩa hết chữ quan tâm hả em? Hãy thử đặt mình vào đôi giày người khác, ở một vị thế khác thì mình moi co thể hiểu het duoc. Sao gọi la loi ích cua mình ? Bản thân từng thành viên sáng lập có duoc gì hả em, có lợi gì hả em, có thu vào đồng nao không hả em ?
Qua việc anh trả lương cho các nhân viên trước và giải quyết các vấn đề tranh chấp quyền lợi với bên cung cấp phương tiện làm việc cho anh, em hiểu rằng anh cũng có thể đối xử cạn tàu ráo máng như vậy với em. Dù anh vẫn dụ dỗ ngon ngọt và cố đóng kịch tin tưởng em để kéo dài kế hoạch lợi dụng sức lao động của em để giúp anh hoàn thành những việc còn tồn đọng.
Làm việc là tự nguyện với nhau, ai cũng đều có học thức, tren 18 tuoi, sao gọi là dụ dỗ??? và cong ty cũng không gian dối hay thiếu nợ bat cứ một ai. Cong ty cũng chẵng sản xuất , cũng chẵng doanh thu, sao goi là bóc lột sức lao động, – những cụm từ đã áp dụng không đúng ngữ cảnh và lại càng vu vơ.
Nếu việc công ty tạm ngưng hoạt động ảnh hưởng quá nặng nề đến tài sản cá nhân của anh, khiến anh cảm thấy không đủ khả năng trả lương cho em, thì một người không có tiền như em sẵn sàng bố thí cho anh. Ở vị thế như anh mà làm một người được kẻ vô danh như em ban ân huệ, thì quả thật con người lẽ ra chẳng cần tạo dựng uy tín hay vị thế xã hội làm gì.
Mua danh 3 vạn, bán danh dễ lắm, mất 1 đồng thôi. Nên em nghĩ việc quyết định trả lương cho em hay không tùy thuộc tầm nhìn của anh. 1.500.000VND không có gì là to tát với một Việt kiều Mỹ có vẻ thành đạt, khi đã quyết định sống và làm việc tại quê nhà như anh. Nhưng việc cố dây dưa, không chịu trả tiền lương cho em khi đã kết thúc công việc chỉ bộc lộ sự bất lương bản thể được che đậy dưới cái vỏ bọc có vẻ hào nhoáng đó. Anh đừng nghĩ anh ứng xử cùn như một kẻ cùng đường sẽ không chịu trả lương cho em. Vậy anh có nghĩ khi em cùng đường cũng sẽ không thèm lấy số tiền đó không? Vứt bỏ sức lao động của mình đi, để không lấy lại được tiền lương, thì em cũng sẽ lấy về những thứ khác. Vật chất phù phiếm, nhưng sự hả hê về tinh thần khi một người đứng ở vị thế cao hơn mình đánh mất danh dự, uy tín làm ăn chỉ vì nợ mình một số tiền còm cõi thì cũng đáng lắm.
Hãy xem lai cac email cua cty gửi em, tat cả deu không thể hiện một hành dong hay hành vi nào là quỵt gì gì đó, một khái niệm và áp dụng vu khống. Cong ty chỉ thông báo là chậm trả. Những câu chữ rất rõ ràng. Và nghĩ nhân vien là những nguoi học thức và thừa hiểu tháng ngày.
Em sẽ không nói nhiều, cũng như không thèm nhắc anh về chuyện trả lương. Quyết định cuối cùng là tùy anh. Nhưng em cũng xin trân trọng thông báo với anh là: nếu em không nhận được phản hồi một cách tích cực từ phía anh cho đến 17h ngày 18/02/2009, em sẽ CC email này đến tất cả các địa chỉ email mà em đã có trong thời gian làm việc tại United Counsel. Và từ sau đó, nếu em gặp bất cứ ai có mối quan hệ với anh về bất cứ việc gì, em cũng sẽ lại CC email này cho họ. Em nghĩ khi đã làm việc ở Việt Nam , thì người ta hay nhìn vào quá khứ để xác lập uy tín của một người lắm ạ!
Em hy vọng anh sẽ là một ngoại lệ, nhưng chắc chẳng ai đủ bản lĩnh xóa sạch những vết nhơ của quá khứ, khi thời gian chỉ càng ngày càng phủ thêm bụi bẩn lên nó.
Chúc anh đủ sức khỏe để có thể vượt qua rắc rối trong sự nghiệp bằng bất cứ giá nào.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận