“Em là ai giữa cuộc đời anh?” Câu hỏi ấy em mãi không trả lời em được. Em ước gì nó chỉ là giọt nước, mang vào đời một chút lạnh ngọt ngào thôi.
Nắng nở vàng trên những bức tường vôi. Chưa kịp làm cũ những chiều thu ấm áp. Anh trên phố cùng người con gái khác. Đêm trở mình, em riêng bóng lẻ loi.
Lời hứa – với anh chỉ là lời nói thôi. Mà lời nói thì gió đưa đi xa lắm. Một mình em trên đường dài ngơ ngác. Vẫn chẳng biết mình là ai giữa cuộc đời anh.
Em cứ hỏi và lòng cứ mênh mang. Vẫn cố để gọi tên cái danh xưng hờ hững ấy. Cứ cố gom vào để rồi lòng lại thấy: Mình bơ vơ trong cuộc sống tưởng thân quen.
Cuộc đời anh quá rộng mà thiếu chỗ của em. Lang thang mãi nên thấy mình mệt mỏi. Ước gì anh trả lời cho em câu hỏi: “Em là gì trong cuộc sống của anh”????
Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu? Hằng đêm em ngủ muộn vì tim mình thổn thức. Khẽ nhoi nhói đau khi chạm tay lên ngực. Con sóng cồn cào xô dạt trái tim.
Con tim chẳng hiểu lỗi nhịp vì sao. Dẫu vẫn biết anh là thuyền đang yên bờ bến khác. Nhưng cảm xúc muôn đời vẫn cứ là cảm xúc. Rất thật thà khi đêm xuống mênh mông.
Vẫn biết rằng hạnh phúc vốn mong manh. Và vì anh em chẳng dám liều mình đánh đổi. Nhưng nỗi nhớ ấy cứ dày vò em mỗi tối. Không thể thả theo dòng để tim được bình yên….
Kut3Prjnc3ss’s Blog



1 Bình luận
chị Keng ơi! e thích bài này chị ạ,chị sưu tầm á! Chị bik hok câu hỏi ấy cũg cứ loay hoay mãi trog đầu e đó,rồi e bik chắc sẽ chẳg có câu trả lời từ fía ấy,e tự trả lời và rồi…..rút lui ,hì,hạt cát bay vèo wa sa mạc,ko lưu lại ji,ko là ji của ai hihi