Hà cớ chi cứ phải soi bóng mình với chính mình ???

February 1, 2008 Thời gian

Em đã từng đọc ở đâu đó: “Nếu ngã rẽ nào người đàn ông gặp được người đàn bà. Biết là của đời mình thì đừng phút giây chần chừ hay tư lự. Người đàn bà cũ rồi cũng thành quá khứ. Mong người đàn ông của mình hạnh phúc, người đàn bà biết lúc nào cát đã tuột khỏi tay”. Em biết cát trong tay mình đang chảy tuột đi vội vã.

Trong những ý niệm cuối ngày, em muốn lục lại hồi ức mình hình ảnh anh hôm ấy. Khi ngồi nơi quán Trịnh, nâng bầu rượu xinh và tự uống 1 mình. Hồng tỷ muội, nào sắc hồng, sắc vàng, sắc trắng xinh xinh. Mình gần thật và cũng xa nhau thật.

Có lẽ nếu gặp lại phút giây ấy em sẽ ngoảnh mặt đi mất. Chờ nhau hoài trong mơ, nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa? Sự khác biệt của bây giờ và ngày xưa, là chúng ta đều đã thôi không cố và không hứa. Bởi có lẽ cùng đã biết rõ mình cần gì và muốn gì. Sợ nhất chẳng phải là chia ly, mà là những tháng năm rệu rạo, những tình cảm chỉ từ 1 phía độc đạo. Hà cớ chi cứ phải soi bóng mình với chính mình ?

Kỷ niệm cuối ngày phả hơi bên cửa sổ ánh đèn leo lét, nến cũng đã chẳng còn lung linh. Tự hỏi mai đây, ai sẽ tắt, ai sẽ thắp ánh đèn mỗi tối khi anh trở về nhà? Xa xôi quá, nhưng rồi sẽ ùa đến, thảng thốt như một giấc mơ. Những suy nghĩ thực tế không đợi chờ. Vốn không coi sự sở hữu hay ích kỉ mà cố phải trở thành chồng vợ. Cứ cầm lòng thôi thương thôi nhớ. Mong người hạnh phúc trong đời, còn mình lại tiếp tục rong chơi. Sai lầm lớn nhất của đời người là luôn nóng vội. Ngốc nghếch lớn nhất của đời người là cố tình nói dối. Rằng sẽ cố yêu, cố quên, rồi dù không yêu khi lấy 1 người. Sẽ chỉ là những chuỗi bất hạnh mà thôi, nếu tất cả mọi thứ bắt đầu gượng gạo. Sợi chỉ sẽ sờn, chỉ sẽ bạc, chỉ sẽ đứt nơi tay áo. Tìm nhau cả đời rồi mới hiểu và tỉnh dậy sau giấc chiêm bao.

Biết nói gì với nhau, cho nhau thổn thức gì nào? Mai, anh có người ở bên em sẽ không ngoái nhìn trở lại. Em biết, phàm đã là con gái, khi yêu anh, họ sẽ sống, sẽ yêu, sẽ làm anh vui vẻ hơn em. Và khi người con gái ấy có tình yêu của anh đi kèm, sẽ là người vợ của anh khiến nhiều người phải ngưỡng mộ. Phải thật hạnh phúc anh nhớ. Thắp thêm 1 lần nữa nào, tỏa sáng những giấc mơ.

Tĩnh lặng và yên bình đến lạ kỳ khi sớm nay em tiễn anh đi trong mong chờ. Tĩnh lặng nhìn anh xa khuất trong màn sương biết sẽ không quay trở lại. Yên bình vì biết mai sau sẽ đôi nơi mãi mãi. Em vẫn cười thật thanh thản vì đã sống cho hôm nay và ngày mai.

Vì cả hai.

Kut3Prjnc3ss’s Blog

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận