TT – Điều gì sẽ xảy ra khi đàn ông thất tình? Liệu sự mạnh mẽ trong bản lĩnh đàn ông có giúp họ đứng dậy được sau cơn khủng hoảng tâm lý tình yêu đổ vỡ? Phụ nữ nghĩ gì về những người đàn ông gục ngã vì lụy tình?
Bài trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật ngày 14/3/2010 (cũng là Valentine Trắng). Mình không viết bài này nhưng có một đoạn ý kiến (hem có cái portrait minh họa… huhu, nên tự bỏ vô cho đệp).
Câu chuyện bắt đầu từ một entry bất thường vào tuần trước trên blog của một chàng trai là cộng tác viên khá quen thuộc của nhiều tờ báo với những bài bình luận, phân tích chính trị, kinh tế sâu sắc và đầy tự tin. Entry ấy có tên “Lời cáo”, là những dòng từ biệt mọi người để “ra đi” vĩnh viễn được T. – tên chàng trai – viết ra sau khi chia tay người yêu.
“Tất cả với tôi đã khép lại…”
|
Khi đàn ông buồn, nhớ tìm một bờ vai Câu chuyện của tôi tuy không quá kịch tính như anh T., nhưng tôi hiểu phần nào lý do anh T. làm như vậy. Mọi người sẽ nghĩ sao khi thấy một người đàn ông to cao, nam tính ôm mặt ngồi khóc như trẻ nhỏ? Tôi thường không muốn làm phiền lòng người thân, bạn bè vì nỗi đau của mình. Nếu họ không tự phát hiện ra thì tôi sẽ chẳng bao giờ thổ lộ. Còn nhớ khi tôi thất tình, tôi cũng chẳng màng đến thế sự xung quanh, cái gì cũng muốn buông xuôi. Thêm áp lực công việc cứ đè nặng trên vai, sợi dây đã rối càng thêm rối. Cũng may bạn bè có đứa hiểu chuyện nên đã rủ tôi đi du lịch xa vài ngày. Nói mọi người đừng cười, tôi đã đi cùng thằng bạn ra biển vào buổi tối để khóc cho đã. Khóc chừng vài lần thì mệt nhoài, chìm vào giấc ngủ ngay, hôm sau tỉnh dậy lòng vẫn còn hụt hẫng đôi chút nhưng nỗi buồn cũng dần vơi phần nào. Khi người đàn ông buồn, hãy nhớ tìm một bờ vai để dựa. Sẽ chẳng ai cười vào những phút yếu lòng của đàn ông, mà… nếu có ai cười thì bạn cũng đừng nên để ý. Đàn ông bản lĩnh là biết cách thích nghi với bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào, chứ việc khóc hay không khóc chẳng chứng minh được nam tính hay bất kỳ điều gì cả. P.HẢI |
Trong mắt mọi người T. là một thanh niên lạc quan, có tư duy tích cực. Ai cũng ngỡ ngàng khi đọc entry “Lời cáo” của T., càng bất an hơn khi giai đoạn đó nhiều người liên lạc với anh bằng email, điện thoại… anh đều bặt vô âm tín.
Rất đáng mừng là T. đã không hành động theo những gì đã viết. Cuối cùng thì một bài viết để xin lỗi mọi người về sự nông nổi của bản thân cũng xuất hiện trên blog của T., ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tại sao T. lại có một quyết định thiếu sáng suốt như vậy, dưới đây là lời tâm sự của chính đương sự với trang 360 độ yêu:
“Vào Sài Gòn được bảy năm, tôi và N. đã gắn bó với nhau hơn năm năm, từ lúc còn ngồi chung giảng đường đến lúc ra đời làm việc. Cả hai quá phụ thuộc vào nhau, đến nỗi mỗi khi có bất kỳ vấn đề gì chúng tôi cũng chỉ tìm đến nhau. Ngay cả những bài báo đầu tiên tôi viết, N. cũng là độc giả đầu tiên và bút danh của tôi cũng là ghép từ tên hai đứa lại.
Cứ như thế, tôi quá quen với việc có N. kề bên và trở thành phần không thể thiếu trong cuộc sống. Khi nghĩ về tương lai, tôi luôn nói và nghĩ đến N.. Vậy mà…
Thời điểm khó khăn, đi bất cứ nơi đâu tôi cũng cảm thấy hình bóng của N. xuất hiện. Chính vì việc không thể thôi nghĩ về N. đã khiến tôi hụt hẫng và cảm nhận cuộc đời không còn ý nghĩa nữa. N. chính là động lực quan trọng để tôi làm những việc vừa qua, nên bây giờ tôi tự hỏi điều mình làm còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi đã sắp xếp xong tất cả để chuẩn bị trở về cát bụi. Tôi tranh thủ viết những dòng kiến thức kinh tế cuối cùng để đưa lên mạng, tôi đưa lên đó cả những khát khao, ao ước của mình, tôi cũng không giấu lý do của việc mình muốn tự tử.
Ngẫm ở đời “anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, huống hồ tôi không phải là anh hùng nên càng khó có thể vượt qua. Có người bảo tôi quá yếu đuối khi coi thường mạng sống chỉ vì một người con gái. Nhưng tình yêu có sức mạnh ghê gớm lắm và N. không chỉ đơn giản là người yêu với tôi.
Tôi đã khóc nhiều khi viết lời cảm ơn bạn bè, độc giả của mình.
Nhưng tôi may mắn đã không làm điều dại dột. Tôi có những người bạn thật tuyệt vời, họ đã phát điên lên tìm tôi và khuyên giải tôi bằng mọi cách. Nhờ đó tôi thấu hiểu nhiều hơn về tình người… Họ đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Quả thật những gì đang xảy ra với tôi rất khó để vượt qua, nhưng khi mọi người chia sẻ cùng tôi, tôi nhận ra rằng cuộc sống của mình không chỉ có N. mà còn nhiều thứ khác nên tôi không được hành động xuẩn ngốc.
Tôi rất muốn gửi lời xin lỗi đến mọi người về sự nông nổi này.
Bạn hỏi tôi có trở về tâm trạng bình thường chưa à?
Tôi đang gắng sắp xếp mọi thứ qua một bên để nhìn về tương lai. Nhưng tương lai ấy giờ chỉ còn là trách nhiệm thôi, chứ không còn cảm xúc nữa.
Bạn nói tôi hãy mạnh mẽ?
Thú thật, trong tình yêu sẽ chẳng có ai là “phái mạnh”, “phái yếu” cả. Vì vậy, xin đừng bao giờ thờ ơ, bỏ qua cảm xúc của người đàn ông”.
CÔNG NHẬT ghi




0 Comments
You can be the first one to leave a comment.