Muốn chết. Ch1. Tự tử [12]

May 8, 2011 Truyện dài

12.

Đầu năm 1995, mẹ ta thôi cuộc sống tha hương, dắt díu con cái trở về quê nhà ở miền Bắc. Một đứa trẻ từ lúc sinh ra đã rày đây mai đó giữa những người dưng khốn khổ quanh vùng kinh tế mới “nước độc rừng thiêng” như ta nhanh chóng dựng nên cả một thế giới tưởng tượng trong tâm trí về tương lai ấm áp. Đúng hơn đó là mong mỏi của ta, ước mơ của ta về cuộc sống khỏe khoắn, bình yên chốn đồng bằng. Nơi ấy có làng mạc, chòm xóm và bao họ hàng thân thích chung huyết mạch, dù cái gọi là thế hệ cành – nhánh – can – chi đã làm lạt phai ít nhiều.

Làng Đảo Xanh mẹ đưa ta về, biệt lập với các vùng dân cư khác của huyện Nam trong tỉnh Đồng Chiêm bởi những cánh đồng lúa hút tầm mắt trẻ thơ. Hơn trăm hộ gia đình cùng gốc rễ họ hàng sinh sống dọc con đê to bè, cao ngất uốn lượn theo dòng chảy của sông lớn đỏ ngầu phù sa mỗi lần nước dâng. Cả làng chia làm bốn đội theo phân bổ đất đai. Mỗi đội lại có khoảng hai ba xóm, gọi tên dân dã dựa vào vị trí trước – sau, trong – ngoài, trên – dưới, và giữa so với bờ đê xanh cỏ.

Thân sinh của mẹ đã khuất núi từ lâu lắm rồi, trước cả khi ta chào đời. Nên ông bà ngoại chỉ còn là những tấm ảnh đen trắng mốc loang lồng trong khung gỗ mộc mạc đặt trên bàn thờ. Và ngôi nhà gắn bó với cuộc sống mới của ta, đi vào tâm thức bằng cách gọi Nhà Ông Bà Ngoại. Ngoài ra mẹ còn có hai anh trai và hai em gái đều sinh sống tại quê hương. Ta gọi họ lần lượt là bác Bản, bác Cả, dì Ba, dì Út. Mặc dù trừ bác đầu tiên, ba người còn lại đều có những cái tên trên giấy tờ đẹp mỹ miều, đẹp như tên Loan của mẹ vậy. Song ta cũng thắc mắc sao bác thứ hai lại được gọi là Cả trong khi mọi người đều gọi bác Bản là anh, thì được mẹ giải thích: bác Bản vốn chỉ là con riêng của bà ngoại với người chồng trước.

Các bác, các dì không an cư lạc nghiệp ngay tại làng Đảo Xanh của tổ tiên mà chuyển lên sống giữa thành phố Dệt hoặc các thị trấn lân cận trong huyện Nam, cách Nhà Ông Bà Ngoại không quá mười cây số. Dĩ nhiên nhà nào gia đạo cũng đủ đầy hạnh phúc. Mỗi mẹ ta, tuổi trẻ bôn ba đến khi nhìn lại tủi phận vô cùng vì thiếu chồng và thiếu con trai, đến nỗi cóc chết “ba mươi năm” quay đầu về núi mà không nguôi được day dứt. Sự quay về của những con người đã thất bại trước cuộc sống rộng lớn không bao giờ êm ái, nó bao hàm nỗi mệt mỏi, nhẫn nhịn vì phải biết chấp nhận cái khái niệm “vô phúc” phát sinh từ nỗi bất hạnh của mình đang ngày ngày quần tụ trên cửa miệng người đời. Nhưng đã rời bỏ quê tròn ba chục năm, làm sao người phụ nữ 45 tuổi kèm hai đứa con gái thơ dại có thể hình dung được hết các vấn đề cần đối mặt khi trở về.

Người dân Đảo Xanh sau khoảng thời gian náo nhiệt thăm hỏi ban đầu theo tục lệ, bắt đầu phân hóa. Nhánh thương hại ba mẹ con đơn chiếc, nhánh bỉ bai sự thiếu hụt thảm thương của gia đình ta. Còn anh em ruột thịt của mẹ thì chỉ có thể lâu lâu ghé qua động viên về tinh thần, cuối cùng vẫn là thân ai nhà ấy lo. Vì dù sao họ cũng đã nhường cho mẹ quyền thừa hưởng điền sản của ông bà để lại mà không chút tỵ hiềm. Người trên phố thì màng gì tới vài xào đất ở vùng quê chó gặm rơm, gà bới cỏ chứ!

Nhà mới, hàng xóm mới, lớp học mới, bạn bè mới, lối sống mới khiến ta ngỡ ngàng, song cũng dần thích nghi. Bé con vừa ở miền Nam về tập thói quen chào hỏi người làng, mời cơm trong bữa ăn có khách để khỏi bị chê trách láo xược không biết trên dưới. Nó còn phải học cách thay vốn từ phía Nam bằng các phương ngữ Bắc bộ để người nghe khỏi bò lăn ra cười bởi sự lạc điệu của mình. Và học về mùa màng cùng cây lúa để khi mẹ nó xin được ruộng sẽ cấy hái thu hoạch.

*

Thời gian đầu trở về, mẹ vẫn còn bị ảnh hưởng của những cơn sốt rét từ vùng Cao Nguyên nên chỉ quanh quẩn trong nhà, ngày ngày chờ vị bác sỹ ở trạm xá của xã đến khám và tiêm thuốc. Vị bác sỹ ấy là em họ của mẹ, ta gọi bằng cậu Công. Mặc dù trạm xá cách nhà ta gần hai cây số, song nhà cậu bác sỹ thì ở ngay xóm dưới, đi bộ thong dong vài phút là tới, nên mẹ được coi bệnh rất thường xuyên.

Hai tháng sau căn bệnh nghịch miền dứt hẳn nhờ cách ly với khí hậu nơi núi rừng. Mẹ khỏe ra và có vẻ mạch lạc tính chuyện an cư ở quê. Bắt đầu bằng việc xây thêm một căn nhà nhỏ ngay sát cổng để mở cửa hàng bán tạp phẩm. Đằng nào thì dãy nhà ống cổ xưa của ông bà ngoại cũng đã xiêu vẹo, sụt mái, một cơn bão quét qua là nước dột lóc tóc trên giường. Kế hoạch xây thêm nhà của mẹ là cần thiết cho những ngày trở gió. Ai cũng bảo vậy, từ anh em ruột thịt cho đến họ hàng bắn đại bác mới tới.

Chữa bệnh, xây nhà và xếp đầy đồ trong chiếc tủ bán hàng là mẹ vừa cạn khô vốn liếng.

Những người làng ban đầu rất hồ hởi vì đã có một cửa hàng tạp hóa nhỏ ngay gần nhà. Họ tấp nập ra vào mua bán. Mẹ cách ngày lại đạp xe lên thành phố Dệt xa gần chục cây số cất hàng. Sau dần mẹ tập cho ta quen với việc kinh doanh bằng cách thỉnh thoảng đóng cửa và cùng tung tăng lên phố. Ta được giới thiệu với những người chủ cửa hàng, nhằm khi mẹ bận rộn con gái sẽ thay mặt đến lấy vật phẩm theo danh sách. Một số nơi cho thanh toán tiền theo phương thức gối đầu nên cũng đỡ cho gia đình ta khá nhiều.

Người ở quê thường không có tiền mặt trong túi. Họ làm nông nên hầu hết mọi giao dịch được quy ra thóc. Khi đã quen với Quán Bà Loan, họ bắt đầu mua thiếu, hẹn đến mùa trả bằng thóc. Ở đâu âu đó, bắt buộc phải chấp nhận thôi! Vốn liếng mẹ đã về mốc “không” từ lâu, nay phải nương theo lối sống đỡ đần lẫn nhau ở quê nên dần dần chạy tuột về “âm”. Người làng nợ mẹ, mẹ nợ những người chủ cửa hàng trên phố. Còn ta hiển nhiên là không bận lòng. Thấy những tờ giấy bạc in hình lãnh tụ vẫn ra vào đầy vơi nơi hộp tiền, thì nghĩ ngợi mà làm gì. Mới 12 tuổi non, nếu ta không vô tư, có lẽ đã trở thành một hiểm họa.

Đến mùa thu, ta lên lớp 6, buổi sáng tới trường, chiều ở nhà trông hàng, chăm em những lúc mẹ đi vắng. Nếu mẹ ở nhà, ta học bài hoặc qua nhà cô bạn cùng lớp tên Trinh ở xóm dưới chơi hoặc hai đứa bày nhau lội xuống hồ mò ốc, dậm trai, phơi nắng. Thỉnh thoảng ta được giao trọng trách đi cất hàng giúp mẹ. Ban đầu chỉ đơn giản lấy vài cây thuốc lá, một ít bánh kẹo, xà phòng, mì chính, bột canh,… sau đó đã quen ta có thể chở cả một can nước mắm 20 lít và lỉnh kỉnh túi đeo ở phía trước của chiếc xe đạp han rỉ. Dân làng vô tình trông thấy thì ai cũng khen: “… con bé này giỏi, chân với chưa hết bàn đạp, thế mà đèo nặng chạy bon bon”. Không biết nghe vậy ruột gan mẹ có mát mẻ được phần nào? Chứ ta thì mũi phổng lên gấp đôi.

Trong những lần giúp mẹ đi cất hàng, ta tìm được niềm vui ở gian truyện tranh nhỏ nơi góc công viên trung tâm thành phố Dệt. Mọi ước mơ, ham muốn ngây thơ bị hút vào bộ truyện tranh có những cô gái chiến binh xinh đẹp, đến nỗi hàng tuần đều mong ngóng tới ngày được sở hữu cho mình tập truyện mới thơm phức mùi giấy. Nên cứ nhằm lịch phát hành là ta lanh chanh đòi thay mẹ đạp xe lên phố lấy hàng, tiện thể mua truyện. Tất nhiên tiền ta lấy ra từ tủ hàng của mẹ mà không xin phép.

*

Cuộc sống ở Đảo Xanh biến mẹ trở thành một người khác trong mắt ta. Vốn trước kia mẹ đã dữ, nay trở nên khắc nghiệt và dễ nổi nóng hơn. Nhiều khi vì những nguyên nhân vẩn vơ nhỏ xíu, ta bỗng nhiên thành tội đồ thiên cổ, đáng bị đủ thứ nhiếc móc, đòn roi. Ta chưa kịp quét nhà, một trận chửi té tát. Ta quét nhà với những nhát chổi phẩy qua loa, thêm một trận đay nghiến loại con gái không biết làm gì. Ta quét xong để cái chổi không đúng chỗ, một cơn thịnh nộ trút xuống dạy dỗ cho cái tính bừa bãi, cẩu thả… Chỉ riêng chuyện quét nhà đã có một đống lý do ta bị chửi mắng thậm tệ, huống chi là những việc khác. Trong khi có đứa trẻ nào sinh ra đã biết làm mọi việc chỉn chu do người lớn hệ thống hóa ở đời?

Mới đầu ta còn cự nự, sau dần chỉ im lặng với vẻ lầm lỳ thể hiện lòng bất mãn. Vậy mà việc hóa thân thành hạt thóc của ta khiến mẹ ngứa mắt hơn. Mẹ nổi cơn bạo lực, mạnh tay đánh đập đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Roi vọt, đòn gánh hay bất cứ cái gì gọi được tên là cây là gậy mang hình dáng thuôn dài thì rất dễ được phang lên người ta mỗi khi mẹ nóng tính. Ta đau ta khóc, mãi rồi cũng lỳ đòn chẳng chảy được giọt nước mắt nào qua những cơn bạo hành nhằm thanh nhiệt của mẹ. Mỗi lần ăn đòn, ta tập rắn rỏi, đứng trơ ra giữa sân cho mẹ hò hét. Mẹ muốn lạng cái gì vào đôi chân gầy gò bướng bỉnh của ta cũng mặc, hàng xóm đổ xô đến đứng nhìn rồi xì xầm và lắc đầu cũng mặc.

Đòn đau của mẹ khiến ta ít nói hẳn đi, cả ngày dường như không muốn mở miệng nếu ở trong nhà. Đứa trẻ tự kỷ chìm đắm vào thế giới truyện tranh của mình, như một ảo tưởng thơ ấu đầy mê muội và cuồng say. Thường ngày, đứa trẻ ấy trốn vào góc phòng, ôm ấp nâng niu từng quyển truyện, xem đi xem lại từng hình vẽ, hý hoáy can lại từng gương mặt yêu thích, theo kiểu người ta gìn giữ những giấc mơ đẹp đẽ nhất. Giá như nó có thể được tồn tại với một cuộc đời giống trong thế giới của thần tiên, siêu năng thì tuyệt biết bao. Nó cứ mơ rằng mình sẽ trở thành một trong những cô gái xinh đẹp và quyền năng như trong truyện để tìm đến với cuộc sống rải đầy hoa hồng.

Nhưng thế giới ấy cũng bị mẹ phá vỡ tan tành. Khi phát hiện ra chồng truyện cao ngất trong góc học tập cạnh cửa sổ, mẹ lồng lộn đay nghiến và cầm từng quyển, từng quyển xé làm đôi ném ra sân, bay ngang qua con mắt xót xa của ta. Mẹ không phải là trẻ con, mẹ không thích truyện tranh, mẹ không cần biết gì đến thế giới ảo tưởng đứa con gái đang tuổi mộng mơ và mẹ không hề hiểu rằng nó quý trọng những cuốn truyện đến mức nào. Mẹ chỉ cần biết, ta đáng bị phạt thật nặng vì tội ăn cắp tiền để hoang phí cho sở thích vô bổ vớ vẩn của mình.

Ta nhặt những trang giấy đầy hình ảnh lên, nước mắt lưng tròng, khó khăn lắm mới ghép chúng khớp lại với nhau. Song có vẻ thái độ luyến tiếc của thủ phạm càng làm người mất tiền điên tiết hơn, nên mẹ giằng phắt chúng ra khỏi đôi tay tay vằn đầy những gân và xương của ta. Mẹ mang đống truyện rách bươm xuống bếp, gào toáng lên là sẽ đốt hết. Lúc đó ta chỉ còn biết chạy vào buồng, gục mặt xuống gối khóc nức nở.

Mẹ đánh ta tím bầm thân thể, chằng chịt những lằn lươn, có thể ta không khóc. Mẹ đay nghiến thậm tệ kiểu gì, ta cũng chỉ lặng im ngồi lỳ ở một chỗ. Song việc phá nát cái thế giới tinh thần của ta, khiến ta đau lắm. Như thể lênh đênh giữa biển khổ, ta chỉ có duy nhất một cái phao để bấu víu, rốt cuộc cũng không còn nữa.

Nơi ta sống không phải là mái ấm, chỗ ta ở không phải là cuộc đời. Có thể ta không quen khổ cực, có thể ta được nuông chiều từ bé, và bây giờ ta không chịu đựng được một môi trường ngập tràn cơ cực, bị hành hạ từ thể xác đến tâm hồn. Ta là một cái cây quá non để có thể kiên cường chống chọi với sự biến đổi đột ngột về hoàn cảnh như thế. Cho nên ta hình dung là mình ở trong địa ngục.

Ta muốn được giải thoát…

Ý nghĩ tự tử bắt đầu len lỏi xâm nhập vào tâm trí ta. Chết đi sẽ hết đau khổ. Chết đi sẽ chẳng còn bị mẹ hành hạ, dày vò.

*

Mùa đông vừa kéo đến, phủ cái rét lạnh đặc trưng của miền Bắc lên mỗi góc nhìn của đứa trẻ miền sơn cước. Đúng ngày 20/11, ta thực hiện lần tự tử đầu tiên trong cuộc đời thơ dại của mình.

Hôm đó buổi sáng ta mặc bộ quần áo tươm tất nhất hớn hở xuống trường tham dự lễ chào mừng tại sân lớn, chiều sẽ cùng bạn bè liên hoan lớp, chúc mừng và tặng quà các thầy cô. Là học trò giỏi nhất và có chút hình thức, nên ta được cô giáo chủ nhiệm giao cho vinh dự đọc lời phát biểu chào mừng trước toàn thể khách mời. Tối hôm trước, cô giao cho ta một tờ giấy chi chít chữ, ta đã đọc rất kỹ, học thuộc lòng như một bài tập, thậm chí còn đứng trước gương diễn tả sự biểu cảm của mình. Và hôm sau, như kế hoạch, sau buổi tổng lễ các học sinh khác giải tán về nhà, ta cùng Trinh và vài cô bạn khác ở lại chuẩn bị cho buổi chiều. Lúc cơn đói ập đến, cả bọn chạy ra quán cạnh trường ăn mỳ tôm.

Khoảng giữa trưa, khi vừa vớt sợi mỳ cuối cùng trong tô cho vào miệng thì mẹ ta ào đến trước cửa với nét mặt giận dữ. Mẹ tru tréo rằng có con gái mất nết, ham chơi, trốn việc, trưa không chịu về dọn thóc, rồi lôi xềnh xệch ta đi trước mặt bạn học. Nhà ta cách trường hơn hai cây số, nên thường cuốc bộ đến lớp. Chẳng hiểu sao mẹ đủ sức và thời gian đi bộ tổng cộng gần năm ngàn mét mà không thể dọn một sân thóc cỏn con? Ta tự hỏi trong đầu vậy thôi chứ nào dám thốt thành lời, chỉ vừa đi vừa dấm dứt khóc với khuôn mặt lem nhem nước mắt. Về đến nhà, thóc đã dọn xong, mẹ quẳng ra hai cái rổ bắt ta ra ao ở ngã ba đường vớt bèo nấu cám lợn.

Thứ bèo ta, cánh đẹp như một bông hoa nhựa, đụng tay vào ngứa ngáy kinh khủng. Nhưng mỗi lần vớt lên không thể đổ luôn vào nồi cám, trước tiên phải vặt hết rễ và mang ra cầu ao khoáy cho sạch rác bẩn. Vớt hai rổ đầy có ngọn, khi khoáy xong chỉ còn không tới nửa rổ. Mỗi lần chuẩn bị được một rổ bèo cho nồi cám thì hai cánh tay đỏ ửng lên vì gãi ngứa.

Ta đã thôi khóc, chỉ còn sụt sịt làm theo lời mẹ, lội xuống bờ ao với một cây xào vớt đầy hai rổ bèo và khoáy sạch sẽ đem về. Mang rổ bèo xuống bếp, bị mẹ gằn giọng bắt lên nhà trông tủ hàng cấm được đi đâu. Ta vâng lời ngồi im giữa chiếc chiếu hoa cũ sờn trải dưới nền xi măng.

Hai giờ chiều, hết tốp bạn này đến tốp bạn khác ở đội trên đi ngang nhà ghé vào rủ xuống trường liên hoan, ta từ chối nói là mẹ không cho đi, phải trông quán, nhờ xin lỗi cô chủ nhiệm giùm. Lúc đó ta còn rất bình tâm và trách nhiệm đưa lại tờ giấy cho một cô bạn, nhờ cô ấy học thuộc để nói thay lời phát biểu trước lớp. Mẹ cặm cụi ở dưới bếp nấu cám lợn, không biết gì hết, hoặc không quan tâm.

Mấy đứa bạn học đi vừa khuất, ta ngồi nhìn trân trân ra con đường đến trường, nghĩ rằng nó không thể in được dấu chân mình trong ngày trọng đại này nữa rồi, thế là nước mắt ở đâu bỗng thi nhau trào ra tức tưởi.

Ngày lễ, những đứa trẻ khác được tung tăng mặc quần áo đẹp, ôm hoa, ôm quà đi tặng thầy cô, được vui vẻ liên hoan, ăn uống. Còn ta ngồi ở xó nhà, với đôi mắt sưng húp, và lòng không thôi thổn thức. Mới được làm học sinh phổ thông vài tháng thì ngày nhà giáo sẽ vô cùng quan trọng và ý nghĩa với bất cứ đứa học trò nào. Vậy mà mẹ chẳng màng gì đến “tôn sư trọng đạo”, ngay cả việc lúc nào ta cũng là học sinh giỏi nhất lớp cũng không khiến mẹ tự hào chút nào sao?

Tự nhiên thấy mẹ thật ác. Ác như một mụ phù thủy. Ta không muốn nhìn thấy mặt mẹ nữa, ta muốn trốn khỏi mẹ. Nhưng biết đi đâu bây giờ, ta chưa từng bỏ nhà đi lần nào, ta luôn nghĩ phía ngoài cuộc sống cùng những người thân là lũ mẹ mìn sẵn sàng bắt cóc trẻ em để lấy nội tạng, hoặc làm mù mắt rồi ép đi ăn xin như trên báo vẫn đăng. Vậy là ta bỏ ra sau vườn ngồi thu lu trong bụi dong, mặc kệ những con dãn xúm vào đốt nơi chân. Ta nghĩ mình sẽ cứ ngồi đấy, rồi chết héo đi như một cuống lá bị gẫy lìa khỏi cành cũng được.

Nấu sôi nồi cám, mẹ vùi xuống than cho nhừ rồi đi lên nhà. Không thấy ta đâu mẹ liền càu nhàu và đi tìm. Mẹ cứ vừa đi quanh nhà vừa gọi inh ỏi: “Hiền ơi! Hiền! Mẹ cái con đĩ này, lại trốn đi đâu không biết!”.

Ta chợt nghĩ nếu tóm được mình có khi nào mẹ túm tóc lôi ra bợp tai, đánh thừa sống thiếu chết nữa không? Bụi dong không kín và ta rất có thể bị bắt lại. Cơn hoảng loạn phủ trùm lấy đứa trẻ tự kỷ, ta dáo dác nhìn quanh xem có chỗ nào kín đáo hơn để ẩn thân. Thấy bức tường gạch của chuồng lợn xây dở dang dựa vào chái nhà cổ gần như đổ nát, ta len lén trèo lên trên đó ngồi để mẹ không nhìn thấy, không tìm được. Vậy là trong lúc mẹ tìm ở ngoài cổng ta men theo bức tường trèo thẳng lên mái nhà trốn, nước mắt vẫn thi nhau rỏ thánh thót trên hai gò má.

Mẹ vẫn vừa đi tìm vừa càu nhàu con cái hư thân mất nết, không biết nghe lời. Đột nhiên một người làng dắt trâu đi ngoài đường nhìn thấy ta đang ngồi chênh vênh trên nóc nhà trơn tuột những viên ngói cũ rêu phong, hét lên chỉ cho mẹ thấy. Chưa đầy ba phút, sân nhà ta lố nhố người, họ cứ đứng đó chỉ trỏ khẳng định rằng con bé bị mẹ mắng nên định tự tử.

Đúng là ta không muốn sống nữa thật, nhưng lúc đó cũng chỉ nghĩ tìm cách trốn mẹ chứ không có bất cứ kế hoạch chết chóc nào. Nhưng họ đã gợi ý cho ta. Ta bắt đầu tưởng tượng cảnh mình nhảy xuống, đầu đập vào nền gạch, nát bét, óc bắn tung tóe ra như đậu phụ thì có đau không? Chắc cũng chỉ đau tức thời thôi, chết rồi còn biết gì nữa.

Thế nên ta quyết định sẽ lăn xuống theo đám ngói xanh mốc trơn tuột. Song những tấm chăn bắt đầu được giăng ra, để hứng cái xác nhẹ bẫng của ta. Vậy là không thể nhảy đại xuống mà thiếu sự tính toán, ta phải tìm chỗ nào đó người ta không đón được điểm rơi của mình mới nhảy. Mẹ ta đứng dưới nhìn lên không nói gì, mặt tím đen giận dữ, đứa trẻ hoảng loạn trong ta lại càng sợ sẽ bị mẹ bắt được. Không chỉ là đòn roi vun vút, những cái tát rát mặt, mà còn là những lời chì mạt nặng nề hơn trong suốt những ngày ta bị buộc phải sống tiếp, cùng với mẹ.

Trong lúc đang chần chừ, một bàn tay rắn chắc từ đằng sau vươn đến nắm chặt cánh tay khẳng khiu của kẻ muốn chết. Ngoái lại nhìn thì đó là bác Cẩn, anh họ của mẹ. Bác đã bắc thang trèo lên từ phía sau và túm chặt lấy đứa cháu có lá gan to trong thể xác gầy gò, ta không thể tự do buông mình rơi xuống nữa.

Ban đầu là màn năn nỉ ta ngoan ngoãn theo bác xuống lối cái thang tre dựng ở chái nhà. Ta càng khóc tợn, càng cố dãy dụa để vuột khỏi bàn tay làm nông bốn mùa của bác. Ngọt nhạt không được bác nổi nóng lôi nghéo ta xuống, cổ tay bé tý của ta đỏ ửng, đau như muốn gãy lìa ra.

Xuống mặt đất rồi mà ta không dứt được cơn khóc, cứ nấc lên từng đợt. Mấy người dì họ đưa ta vào trong buồng, buông màn, đắp chăn và vỗ về ru ngủ. Họ nhẹ nhàng khuyên nhủ ta, rằng mẹ nóng tính quá mới làm như thế, ta đừng nghĩ dại chứ thực ra mẹ nào cũng thương con lắm. Ta cứ khóc, khóc mãi cho đến lúc mệt quá thiếp đi.

Tỉnh dậy, trời sâm sẩm, mẹ ngồi đầu gường nhìn ta nước mắt ngắn dài. Mẹ than thở rằng đâu có muốn như thế, lúc nấu cám xong đang định lên bảo ta xuống trường dự liên hoan thì ta trốn mất, rồi còn định nhảy từ trên nóc nhà xuống tự tử. Hành động của ta làm mẹ xấu hổ, cả làng cả tổng ai cũng biết, rồi đây sẽ bị họ cười cho thối mũi. Ta nằm bất động trên giường nhìn sự khốn khổ của mẹ bằng ánh mắt vô hồn. Chẳng cần biết làng xóm cười cợt ra sao, mẹ không muốn ta chết thì ta càng muốn chết. Ta sẽ treo cái chết lơ lửng trước mắt mẹ và sẵn sàng thả rơi bất cứ lúc nào, để mẹ biết trân trọng con cái, không còn đối xử ác với ta nữa.

Tối, Trinh và mấy bạn học gần nhà mang đến một bịch đủ loại bánh kẹo, nói là cô giáo gửi. Lớp liên hoan vui lắm nhưng thật tiếc vì vắng mặt ta. Trong đầu đứa học sinh lớp 6 bất hạnh len lỏi một ý nghĩ: nếu mẹ là người khác, chắc ta đã chẳng phải ở nhà và tìm đến cái chết trong ngày 20/11 như này.

Mẹ vẫn lôi lý do chuyển về quê vì sợ con cái thất học ra nói với mọi người. Mẹ vẫn tự coi mình là trí thức, sao chẳng thèm “bắc cầu kiều” như những bố mẹ nông dân quanh năm chân lấm tay bùn của bọn bạn học cùng ta? Phải chăng không yêu con nữa thì cần quái gì “yêu lấy thầy”? Ta bắt đầu suy diễn đủ thứ xấu xí về tình mẫu tử từ những hành xử quá quắt của mẹ. Thấy rằng làm mẹ, muốn ghét bỏ con mình thậm tệ dễ vậy sao?

©Keng

Giới thiệu:

MUỐN CHẾT là một truyện dài rời rạc, bao gồm 9 chương, dầy gần 300 trang trên khổ sách 13cm x 21cm. Truyện được viết lộn xộn theo phong cách dựng phim Lost (của Mỹ) đan xen tương lai, hiện tại, quá khứ gần, quá khứ xa của nhân vật chính là một cô gái có tuổi thơ bị bạo hành, pha trộn với cuộc đời của những người liên quan khác.

Định hướng ngay từ lúc bắt đầu viết là truyện-rời-rạc do tác giả yêu thích phim Lost một cách điên cuồng và mê muội. Có thể coi là một tự truyện được hư cấu, bởi sự thay đổi một số tên địa danh, tên người trong tác phẩm nghe khá xa lạ với Việt Nam. Tất nhiên cũng như cách dựng phim gây khó hiểu của Lost, những độc giả biết cách xâu chuỗi sẽ tìm được sự logic nhất quán trong nội dung khi đọc trọn vẹn.

Tác phẩm này gửi đến những bậc phụ huynh bất lực trong việc dạy con và chia sẻ cùng bất kỳ ai từng khóc vì cha mẹ mình.

Các phần của truyện:

CHƯƠNG 1: TỰ TỬ

CHƯƠNG 2: NGHIỆP CHƯỚNG

CHƯƠNG 3: TRẺ CON

CHƯƠNG 4: NGƯỜI LỚN

CHƯƠNG 5: KIẾM SỐNG

CHƯƠNG 6: TÌNH ÁI

CHƯƠNG 7: HƯ DANH

CHƯƠNG 8: GIA ĐÌNH

CHƯƠNG 9: MẤT TÍCH

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận