Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [23]

May 12, 2011 Truyện dài

23.

Ba đưa ta lên thành phố Sương Mù chơi, tạm xa nắng nóng, gió bụi và xe cộ chen lấn ở thành phố Phồn Hoa vài ngày. Ta chưa có việc làm, còn ông thì muốn giới thiệu con gái mình với vài người quen cũ.

Nhà đầu tiên ba đưa ta đến, là địa chỉ trong giấy phép kinh doanh của công ty gia đình ông. Chủ nhà là một người đàn ông đã về hưu đang vui thú với khóm hoa ở khoảnh sân trước. Ba giới thiệu bác ấy trước đây là tổng biên tập tờ báo của thành phố, là bạn thân thiết mấy chục năm. Hai người đàn ông cao tuổi dẫn ta đi thăm quang cảnh xung quanh, họ chỉ cho ta xem cái trại giam bỏ hoang, nơi nhốt ba gần hai chục năm trước.

- Ba đi tù vì tội kinh doanh trái phép phải không? Mà ngày đó ba buôn gì vậy? – Ta hỏi vẻ lý lắc nhưng thực tâm muốn xỏ xiên.

- Tù đâu mà tù! – Ba dường như bất mãn với chuyện cũ, xả một hơi – Năm đó đói kém, ba buôn gạo có giấy đàng hoàng, mà đến khi cánh ông Linh sụp, cánh khác lên bắt luôn ba tạm giam chờ xét xử, cuối cùng nó giam gần ba mươi hai tháng rồi có xử mẹ gì đâu. Sau đó nó thả ra cho khôi phục mọi quyền lợi cũ.

- Ba cháu bây giờ mà chịu khó đi kiện oan sai là cũng được nhiều triệu đấy! – Bác tổng biên tập về hưu hấp háy mắt, giọng chậm rãi nhìn hai cha con ta trìu mến.

- Thôi anh! – Ba rít một hơi thuốc, nhếch mép cười trong khi nhả khói – Được vạ, má xưng. Kiện thì vẫn được thôi vì em còn giữ cái quyết định của ông Linh ký, đóng dấu đỏ đàng hoàng. Nhưng chuyện cũng qua lâu lắm rồi!

Trại giam hầm hố trong mắt ta thủa xưa giờ chỉ còn là bãi đất hoang cho chó gà quần thảo, hàng rào thép gai được gỡ hết và những gian nhà gỗ mục nát đóng cửa im ỉm. Tu viện gần đó dường như to hơn, không còn nép bóng dưới những gốc thông xù xì mà đã lộ diện bằng một sắc màu tươi mới có phần nhộn nhịp. Cũng như con đường ta đang đứng từng thưa vắng người biết bao, vậy mà giờ đây khách sạn, nhà nghỉ, quán ăn san sát chen chúc thò ra chốn mặt tiền, cỏ hoa, thông già bị đẩy lùi xa tít phía sau.

Cảnh đã đổi, người đã khác. Không có mẹ ta đứng đây với tâm trạng buồn giận lẫn lộn hy vọng về thứ hạnh phúc ráp nối mười mấy năm về trước. Còn ta mất vẻ ngơ ngác né tránh mà trở nên xông xáo đầy rắp tâm. Ba ta thì đã thành một ông già dù vẫn nhẫn nhịn và ngại phiền hà như thủa nào. Chỉ có mối quan hệ cha con, mối oán hận chồng vợ vẫn đeo bám lên từng giây của sự sống.

Đôi khi ta vẫn trách tại sao mẹ lại chấp thuận cho người đàn ông từng phản bội mình, bỏ rơi con cái của mình quay về?

Đã từng là kẻ bội bạc, sẽ tiếp tục là kẻ bội bạc. Một lần họ tìm ra được lý do để tráo trở với những yêu thương trước kia, thì sau này họ chẳng cần phải tìm kiếm là đã có sẵn tấm rèm nhung che chắn cho mọi phản trắc của mình. Ta đứng bên cạnh ba, ngoan hiền! Ai biết đâu trong tận sâu đáy lòng, ta chưa bao giờ tha thứ cho ba, bởi quá khứ còn mới như ngày hôm qua, chưa méo mó một góc hình, chưa đứt đoạn một thanh âm.

©Keng

Giới thiệu:

Đây là một truyện dài rời rạc, bao gồm 9 chương, dầy gần 300 trang trên khổ sách 13cm x 21cm. Truyện được viết lộn xộn theo phong cách dựng phim Lost (của Mỹ) đan xen tương lai, hiện tại, quá khứ gần, quá khứ xa của nhân vật chính là một cô gái có tuổi thơ bị bạo hành, pha trộn với cuộc đời của những người liên quan khác.

Định hướng ngay từ lúc bắt đầu viết là truyện-rời-rạc do tác giả yêu thích phim Lost một cách điên cuồng và mê muội. Có thể coi là một tự truyện được hư cấu, bởi sự thay đổi một số tên địa danh, tên người trong tác phẩm nghe khá xa lạ với Việt Nam. Tất nhiên cũng như cách dựng phim gây khó hiểu của Lost, những độc giả biết cách xâu chuỗi sẽ tìm được sự logic nhất quán trong nội dung khi đọc trọn vẹn.

Tác phẩm này gửi đến những bậc phụ huynh bất lực trong việc dạy con và chia sẻ với bất kỳ ai từng khóc vì cha mẹ mình.

Các phần của truyện:

CHƯƠNG 1: TỰ SÁT

CHƯƠNG 2: NGHIỆP CHƯỚNG

CHƯƠNG 3: TRẺ CON

CHƯƠNG 4: NGƯỜI LỚN

CHƯƠNG 5: KIẾM SỐNG

CHƯƠNG 6: TÌNH ÁI

CHƯƠNG 7: HƯ DANH

CHƯƠNG 8: TỔ ẤM

CHƯƠNG 9: MẤT TÍCH

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận