Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [26]

May 13, 2011 Truyện dài

26.

Thời tiết ở thành phố Phồn Hoa rất thuận hòa, nhiệt độ nóng đều hết nắng đến mưa, rồi mưa xong đến nắng. Có vài lần ta đã vô cùng thích thú khi phát hiện ra tán phượng đỏ rực giữa tháng 12 nổi bật trên tầng lá xanh giàu đạm. Thế nên nhiều loại hoa tưởng chừng hiếm hoi thì cứ hồn nhiên nở bung ở một góc đường dễ quên tên nào đấy mà chẳng làm bận lòng ai vì mọi phi lý đều có thể giải nghĩa thành hợp tình.

Ta ngồi nghỉ tại quán café trên khu phố công sở vào một buổi trưa cuối năm đầy nắng. Đang lúc lơ đễnh ngắm muồng hoàng yến nở vàng hai bên đường thì một người đàn ông trung niên tiến tới ngồi đối diện ta, ông nói như người mộng du: “Nhìn con bên ngoài mềm mại, nhưng thực sự trong lại quá cứng nên rất phù hợp làm kinh doanh. Con hợp với mọi Dần vì thế năm tới sẽ mở đầu một giai đoạn mới tốt đẹp trong cuộc đời, hùn hạp làm ăn với bất cứ ai tuổi Dần cũng sẽ thành công, nhất là ở lĩnh vực bất động sản. Nhưng con hay tự làm khổ mình, vì con sống với hoài niệm quá nhiều, cứ chiều đến là con lại bắt đầu sầu não, nghĩ suy… Trên gương mặt con ba phần cân đối là biểu hiện cho tướng tốt, nhưng do sống mũi quá thấp nên phá hỏng cung huynh đệ, dẫn tới việc anh chị em trong nhà hay xảy ra tranh cãi, oán giận và xa lánh nhau. Năm tới đời con đã sang trang, nên bớt dày vò bản thân sẽ phần nào hạnh phúc hơn. Song không cách nào con tránh khỏi tình duyên lận đận. Cho dù con đã gạt bỏ hết chuyện yêu đương xưa cũ lại phía sau và khởi đầu một duyên mới thì vẫn luôn luôn trắc trở”.

Dù đó có phải là thầy tướng dạo hay là một người đang chất chứa âm mưu thì lời ông ta nói cũng có phần đánh vào tâm lý của một kẻ tin vào số phận. Nên ta đã hỏi lại câu đầu tiên, nhằm vào vấn đề nằm sẵn nơi tiềm thức:

“Nếu con nâng mũi cao lên, cung huynh đệ có thay đổi?”

“Con đừng sửa gì cả, cứ giữ sự tự nhiên. Đã là số rồi tránh cũng không nổi!”

“Vậy khuyên con bớt dằn vặt bản thân đâu ích gì. Số không hạnh phúc thì tránh được sao?”

“Việc con cần giữ cho tâm nhàn rồi cũng sẽ là số mệnh…”

Ông thầy tướng nói xong là đi, ta chẳng tin chẳng ngờ nhìn xoáy vào lòng bàn tay của mình. Không cần phải được thánh thần phù hộ cũng có thể phán đại khái về vài vấn đề to tát của đời ta. Sinh đạo dài ngoằng, trí đạo mờ nhạt, tâm đạo cắt xẻ lộn xộn và khắp lòng bàn tay chằng chịt những đường vân rạch nát mọi phồn thịnh, yên ấm, sung túc. Ta nhớ vài lần xem bói, ông bà nào cũng khề khà bảo: “Con bé này muộn chồng lắm, 31 tuổi mới kết hôn”. Chỉ có một người không cụ thể về thiên chức phụ nữ của ta, nhưng lời phán cũng chẳng khác gì khi kết luận “trên 30 mới lấy được chồng”.

Nếu những con người có khả năng đoán chuyện quá khứ vị lai đó đúng, 5 năm nữa ta sẽ hết độc hành, ràng buộc cuộc đời mình vào cái gọi là hôn nhân, ta có thể yên ổn và thôi nghĩ về những năm tháng đen tối của quá khứ, hoặc vị tha hoàn toàn cho những ứng xử của cha mẹ? Ta đã sống qua một phần tư thế kỷ, từng hoài nghi, từng yêu đương, rồi cũng từng khổ đau và lãnh đạm. Nên việc lập gia đình là một khái niệm xa mờ, ảo hơn cả những ảo tưởng ta thường nghĩ đến. Hạnh phúc là chóng vánh  giả tạo, nhưng nỗi đau lại rất thực, nó sản sinh ra nghiệp chướng, dài ngoằng thành chiếc thòng lọng thắt chết hy vọng của đời sau, giống y như cuộc hôn nhân của cha mẹ ta. 5 năm có là quãng thời gian đủ dài để đổi thay mọi chuyện?

©Keng

Giới thiệu:

Đây là một truyện dài rời rạc, bao gồm 9 chương, dầy gần 300 trang trên khổ sách 13cm x 21cm. Truyện được viết lộn xộn theo phong cách dựng phim Lost (của Mỹ) đan xen tương lai, hiện tại, quá khứ gần, quá khứ xa của nhân vật chính là một cô gái có tuổi thơ bị bạo hành, pha trộn với cuộc đời của những người liên quan khác.

Định hướng ngay từ lúc bắt đầu viết là truyện-rời-rạc do tác giả yêu thích phim Lost một cách điên cuồng và mê muội. Có thể coi là một tự truyện được hư cấu, bởi sự thay đổi một số tên địa danh, tên người trong tác phẩm nghe khá xa lạ với Việt Nam. Tất nhiên cũng như cách dựng phim gây khó hiểu của Lost, những độc giả biết cách xâu chuỗi sẽ tìm được sự logic nhất quán trong nội dung khi đọc trọn vẹn.

Tác phẩm này gửi đến những bậc phụ huynh bất lực trong việc dạy con và chia sẻ với bất kỳ ai từng khóc vì cha mẹ mình.

Các phần của truyện:

CHƯƠNG 1: TỰ SÁT

CHƯƠNG 2: NGHIỆP CHƯỚNG

CHƯƠNG 3: TRẺ CON

CHƯƠNG 4: NGƯỜI LỚN

CHƯƠNG 5: KIẾM SỐNG

CHƯƠNG 6: TÌNH ÁI

CHƯƠNG 7: HƯ DANH

CHƯƠNG 8: TỔ ẤM

CHƯƠNG 9: MẤT TÍCH

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận