Muốn chết. Ch2. Nghiệp chướng [6]

May 11, 2011 Truyện dài

6.

Ta biết mình có một người cha bằng xương bằng thịt khi vừa rời mẫu giáo lớn để chuẩn bị làm học sinh lớp Một. Mẹ đón ông trước cổng trại giam bên cạnh một tu viện nhỏ tĩnh lặng trên con đường đất nhỏ thưa vắng nhà dân của thành phố Sương Mù. Phía sau ông là trạm gác bằng gỗ nâu có người lính bồng súng mặc quân phục màu xanh và cánh cổng chăng đầy dây thép gai han gỉ dần khép lại. Lúc đó là giữa buổi sáng đẹp trời, nắng không gắt, sương vừa tan và rừng thông khẽ rì rầm hát khúc ca của gió.

Người đàn ông vừa ở tù ra dáng cao gầy, nước da sạm đen, đầu gần như trọc lóc, quần áo cũ nhàu. Mẹ đứng lặng người không nói gì. Ông nheo nheo mắt nhìn ta chừng một phút với vẻ thân tình gượng gạo: “Con bé Hiền đây sao? Lại ba bế nào!” rồi vươn hai tay định chạm vào ta.

Hồi nãy, ta tung tăng theo chân mẹ trên con đường dốc thoai thoải trong rừng thông, ngang qua vài người họa sỹ ngồi vẽ tranh muốn nán lại xem thì cứ bị hối thúc phải gấp gáp đi đón một người. Ta hỏi ai, mẹ chỉ nói người quen chứ không hề bảo đó là chồng cũ. Giờ không hiểu chuyện gì xảy ra, ngơ ngác, sợ sệt nên nép ta sau chân mẹ trốn tránh. Mẹ nắm tay ta nghiêm giọng với người đàn ông: “Bây giờ ông đừng đụng vào con bé, không lại lây rận sang nó”. Lời mẹ nói như ra lệnh, ông lầm lũi bước theo sau hai mẹ con ta ra bắt xe, trở về ngôi nhà nhỏ ở đầu đèo Mỏ Đá – có anh trai ta đang đợi.

Anh trai chào đời trước ta 20 tháng, nên đủ tinh khôn để nhận ra ai là cha mình. Bởi vậy mà anh ấy quấn lấy người đàn ông xấu xí mới về, ôm vai bá cổ và gọi “ba Khải” tíu tít. Giao tiếp của mẹ đối với ông thì toàn trống không và manh tính mệnh lệnh. Ta chưa vượt qua được sự xa lạ nên lặng lẽ lủi vào một góc ngồi nhìn.

Mẹ bảo đó là cha ta, kêu ta gọi ông bằng “ba” như anh trai. Ta nhất quyết không chịu, toàn xưng “ông”, “tôi”. Hàng xóm hỏi khiêu khích: “Sao không chịu nhận ba?” Ta trả lời cứng cỏi: “Ông ấy không nuôi cháu ngày nào cả!”.

Hơn tháng sau, người đàn ông tên Khải biến mất khỏi nhà ta, để lại cho mẹ lá thư, phân trần rằng một kẻ từng mắc lỗi nặng nề giờ lại quay về ăn bám người phụ nữ mình đã phụ bạc thì khó mà chấp nhận được. Ông xin phép ra đi để trả lại cuộc sống bình thường cho mấy mẹ con, phần ông phiêu bạt khổ cực ở đâu cũng cam lòng. Khỏi phải nói chỉ mỗi mình ta thấy vui vì trong nhà sẽ không còn “người lạ”, từ nay không phải chia sẻ tranh giành tình cảm của mẹ và anh trai với ai. Anh trai buồn so, còn mẹ không rõ cảm xúc ở cung bậc nào. Vốn dĩ ta còn trẻ con, đâu có biết cách xét đoán tâm trạng của người lớn.

©Keng

Giới thiệu:

Đây là một truyện dài rời rạc, bao gồm 9 chương, dầy gần 300 trang trên khổ sách 13cm x 21cm. Truyện được viết lộn xộn theo phong cách dựng phim Lost (của Mỹ) đan xen tương lai, hiện tại, quá khứ gần, quá khứ xa của nhân vật chính là một cô gái có tuổi thơ bị bạo hành, pha trộn với cuộc đời của những người liên quan khác.

Định hướng ngay từ lúc bắt đầu viết là truyện-rời-rạc do tác giả yêu thích phim Lost một cách điên cuồng và mê muội. Có thể coi là một tự truyện được hư cấu, bởi sự thay đổi một số tên địa danh, tên người trong tác phẩm nghe khá xa lạ với Việt Nam. Tất nhiên cũng như cách dựng phim gây khó hiểu của Lost, những độc giả biết cách xâu chuỗi sẽ tìm được sự logic nhất quán trong nội dung khi đọc trọn vẹn.

Tác phẩm này gửi đến những bậc phụ huynh bất lực trong việc dạy con và chia sẻ với bất kỳ ai từng khóc vì cha mẹ mình.

Các phần của truyện:

CHƯƠNG 1: TỰ SÁT

CHƯƠNG 2: NGHIỆP CHƯỚNG

CHƯƠNG 3: TRẺ CON

CHƯƠNG 4: NGƯỜI LỚN

CHƯƠNG 5: KIẾM SỐNG

CHƯƠNG 6: TÌNH ÁI

CHƯƠNG 7: HƯ DANH

CHƯƠNG 8: TỔ ẤM

CHƯƠNG 9: MẤT TÍCH

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận