Muốn chết. Ch3. Trẻ con [3]

May 17, 2011 Truyện dài

3.

Khi ta bắt đầu có những cảm nghĩ hồn nhiên để nhìn nhận cuộc sống là lúc thấy gia đình chuyển nhà liên tục. Khoảng năm 1986, chính phủ xóa bỏ thời kỳ bao cấp, các doanh nghiệp chết như ngả rạ, mẹ ta cứ làm được một thời gian thì cơ quan giải thể, bà lại được thuyên chuyển đến nơi làm việc mới,… anh em ta cũng được chuyển nhà theo mẹ. Đến nơi mới bao giờ cũng bắt đầu bằng việc tá túc nhờ chỗ ăn ở ngủ nghỉ của một gia đình lạ hoắc nào đó, có thể do lãnh đạo xí nghiệp sắp xếp, hoặc là người quen của mẹ. Cứ như thế mẹ dắt hai anh em ta đi khắp các nơi của tỉnh Cao Nguyên nhiều đất, ít người.

Ấu thơ ta cũng không biết tại sao nhà mình chỉ có duy nhất mẹ và hai đứa trẻ là anh trai và ta, khi mà những gia đình khác luôn có ít nhất một người đàn ông to khỏe lo coi sóc những việc nặng trong nhà. Ta nghĩ có lẽ trước giờ luôn luôn là như thế và cũng chẳng bao giờ hỏi mẹ.

Lớn hơn một chút mẹ nói với ta rằng ba đã chết, nhưng những người ác mồm thì bảo ba phụ bạc mẹ con ta chạy theo người đàn bà khác,… tâm hồn trẻ thơ của ta mang một vết hằn. Thi thoảng có những người phụ nữ độc địa hỏi ta: “Ba mày đâu?”. Ta chẳng ngần ngại trả lời: “Cháu không có ba!”.

- Không có ba thì ai đẻ ra mày?

- Một mình mẹ cháu đẻ. Mẹ cô cũng đẻ ra cô mà!

- …

Thực tình trong trí nhớ của ta có loang loáng bóng một người đàn ông. Khi ta đi chưa vững, ăn cơm còn phải mớm, rất hay tè dầm thì người đó đôi lúc trêu đùa và dọa có con chuột ở dưới chân giường sẽ chui ra cắn, nếu ta khóc hoặc bò ra mép giường. Trẻ con nào chẳng sợ những con vật gớm giếc như thế. Nhưng giờ người đàn ông ấy ở đâu? Phải chăng đúng như người ta nói ông đã bỏ mẹ con ta ra đi. Trẻ con lên ba thôi, cũng sẽ ý thức được rằng gia đình không cần một người cha như thế.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận