Muốn chết. Ch3. Trẻ con [4]

May 18, 2011 Truyện dài

4.

Rồi cũng chẳng còn công ty nào phù hợp với sức lao động của mẹ đứng vững trước những bước rẽ của lịch sử. Sau khi làm công nhân của hàng chục xí nghiệp trong vòng một năm, lang thang từ huyện Trà, qua huyện Cà Phê, đến huyện Dâu, cuối cùng mẹ không còn chỗ nào chuyển đi ngoài việc chấp nhận đến trông coi một ngôi nhà ở đầu đèo Mỏ Đá, cách rất xa thị trấn Tơ Lụa – trung tâm của huyện. Ngôi nhà ấy sát ngay mặt quốc lộ nhưng hoang vắng. Hàng xóm gần nhất cũng phải đi hơn cây số mới gặp được – một quãng đường quá xa  so với đôi chân nhỏ bé của ta.

Thực chất ngôi nhà là trạm kiểm lâm bỏ không. Thời cuộc lộn xộn nên nhân lực cũng lộn tùng phèo. Vì thế một bà mẹ với hai đứa con nheo nhóc cũng có thể thay thế vị trí của những cán bộ kiểm lâm mà không cần chính danh. Cũng chẳng nhớ nổi mẹ được phụ cấp gì cho công việc mới, nhưng dù sao đó cũng là một chỗ ở khá tốt.

Ngôi nhà gỗ hai tầng, mái tôn han rỉ, nền gạch bông xỉn màu lộ chút xanh xanh vàng vàng, cửa gỗ chắc chắn, cửa sổ còn có thêm kính và song sắt. Cũ, nhưng tuyệt vời hơn nhiều so với những gian nhà mái tranh thủng lỗ chỗ, nền đất mấp mô, vách nứa lưa thưa lọt sáng mà ta đã từng ở nhờ.

Dường như lâu lắm không có ai sinh sống nên ngồi nhà bẩn kinh khủng, bụi đóng tầng tầng lớp lớp, chuột bọ chạy rúc rích khắp nơi. Mẹ cùng một số cô chú bạn cũ cật lực dọn dẹp từ tinh mơ đến gần chiều mới sạch.

Cả ngày luẩn quẩn chơi với anh trai ở trước cửa, khi nghe mẹ và mấy cô chú nói “tạm được rồi” ta hồn nhiên bước vào tận hưởng nhà mới. Oạch. Ta trượt chân ngã, đứng dậy lại oạch thêm cái  nữa, ta khóc ầm lên vì đau, mẹ và mấy cô chú chạy lại đỡ dậy. Nghe họ nói ta mới biết lý do mình té. Hóa ra cái nền nhà vừa được lau còn đang ướt nhoẹt, mà ta lại rất khí thế bước vào bằng đôi guốc mộc. Ta thích sạch sẽ nên không chịu đi chân đất, cứ nhất quyết đứng ở ngoài chờ nền nhà khô. Rốt cuộc vẫn bị ngã lần nữa khi nền nhà đã không còn đọng một chút hơi nước, bởi đôi guốc đã bị mòn lớp cao su dưới đế. Mẹ phải bế ta vào, hứa hôm sau kiếm cho một đôi dép nhựa, ta mới chịu ngồi yên trên giường.

Ngày đầu tiên chuyển đến một ngôi nhà to, vững chãi, thật ấn tượng.

Các cô chú bạn mẹ mỗi người  mang đến một vài thứ, người mang gạo, người mang rau, người mang mắm muối, người mang xoong nồi, chén bát… để ba mẹ con sống qua ngày. Ta được ăn rất nhiều loại gạo, mỗi thứ một ít, có thứ nấu lên đỏ như son, mọi người vui vẻ tự an ủi nhau: chỉ có vua chúa mới được ăn loại cơm thập cẩm như thế.

Nhưng không thể sống dựa vào sự giúp đỡ của người khác mãi được…

Hàng ngày mẹ dậy sớm nấu cho hai anh em ta một  nồi cháo trắng bự, rồi khóa cửa nhốt trong nhà kèm lời dặn không được tìm cách leo ra ngoài. Sau đó mẹ vào rừng hái măng để đem bán lấy tiền mua đồ ăn. Ta và anh trai cứ đứng ở bên ô cửa sổ nhìn xe cộ chạy trên đường qua khung kính mờ sương và ngóng mẹ về, khi nào đói thì ăn cháo với nước mắm hoặc đường. Nói là mẹ đi hái măng nhưng toàn phải dùng dao để đào. Mẹ đội những bao măng đào được về bìa rừng ngồi lột vỏ rồi kiếm củi bắc bếp luộc. Cuối cùng đi bộ thêm vài cây số mẹ mới bán được măng cho một gian hàng tạp phẩm nào đó.

Mẹ thường về vào lúc trời tối mịt, nhưng chẳng nghỉ ngơi mà lăn ngay vào bếp nấu những thứ đổi được cho anh em ta ăn tối. Hôm nào mưa gió không đi hái măng thì cả nhà chỉ ăn cơm với rau tàu bay luộc chấm nước mắm. Cái thứ rau lá to, thân mọng nước, mọc xanh ngăn ngắt che phủ cả cỏ dại quanh nhà. Ta thích nhất những ngày có mưa rào, lúc bầu trời trong xanh trở lại sau khi trút hết những giọt nước nặng trĩu, đất phả hương vào không gian, mẹ cùng hai con lăng xăng cắp rá đi nhặt nấm. Cây nấm nhỏ nhắn, màu trắng sữa ngoi lên từ nền đất đỏ tơi xốp lấp ló điểm xuyết thêm sắc màu cho vùng đất hoang vắng thật xinh tươi. Hôm đó cả nhà sẽ được ăn một nồi canh nấm thơm lừng và ngọt mát đến tận tim. Đến khi sung túc, chắc chẳng còn ai nhớ được rõ ràng mùi vị của cái khổ pha lẫn yêu thương như thế, song đã trải qua, dù bao năm nữa vẫn thấy nó đẹp đến nao lòng.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận