Muốn chết. Ch3. Trẻ con [5]

May 19, 2011 Truyện dài

5.

Một buổi sớm ta thức dậy, cùng mẹ và anh trai chạy ra xem bãi đất hoang rậm rạp cây cỏ bên hông nhà. Không còn lau sậy um tùm, đất được san bằng đỏ au, làm nền cho những xe Ben, máy ủi, máy xúc, cần cẩu màu vàng rực sáng dưới ngàn tia nắng còn ướt sương. Hàng chục kỹ sư và công nhân mặc đồng phục xanh, đội mũ bảo hộ màu trắng đi lại trên khoảnh đất tươi mới với những nét mặt lấp lánh quyết tâm khiến tâm trạng trẻ con của ta vui không thể tả. Anh trai ta thì đầy hiếu kỳ và thích thú, còn mẹ ta đứng lặng người, ánh mắt loang ra bao niềm hy vọng. Ta níu vạt áo của mẹ, cất giọng tròn trịa của một đứa trẻ vừa chớm năm tuổi hỏi:

– Mình sắp có hàng xóm hả mẹ?

– Sẽ có nhiều… Nhiều lắm! Nhà mình cũng sẽ bớt khổ hơn con à!

– Vậy mai mẹ có còn vào rừng đào măng nữa không?

– Mai mẹ vẫn đi, cho đến khi nào con thấy nhà ở đây mọc lên thì mẹ mới ngừng được.

– Con thích mẹ ở nhà hơn! Mẹ đi vào rừng là cả ngày con với anh chỉ biết đứng ở cửa sổ đếm xe thôi!

Mẹ cười, xoa đầu ta và bảo khi nào có hàng xóm ở cùng thì sẽ không bao giờ nhốt hai anh em nữa.

*

Rất nhanh những dãy nhà gỗ lợp tôn trên nền xi măng cao cả mét hoàn thành, các gia đình công nhân tấp nập dọn đến. Từ ngày có tiếng máy, tiếng xe rền rĩ kéo đến dạo lên một bản nhạc cuộc sống náo nhiệt, tươi mới, ngập tràn hy vọng, ta vẫn luôn quẩn quanh để tìm hiểu mọi việc. Thật tình ta không hiểu được sự thay đổi thần kỳ này. Mỗi khi mặt trời mọc, thức dậy trên giường ta đều dành rất nhiều câu hỏi ngô nghê cho mẹ:

– Sao người ta lại xây dãy nhà này hả mẹ?

– Để cho các cô chú công nhân ở.

– Sao các cô chú ấy đến đây hả mẹ?

– Cấp trên cử các cô chú ấy đến đây khai thác đá.

– Đá để làm gì hả mẹ?

– Để trộn với xi măng xây dựng nhà cửa, công trình, giống như nền nhà của mình này!

– Vậy cái nhà họ sắp làm to lắm hả mẹ?

– Họ không làm nhà, mà làm một cái thuỷ điện.

– Thuỷ điện là cái gì hả mẹ?

– Khó tả lắm. Khi nào làm xong mẹ sẽ dẫn con đến xem.

Nghe các cô chú công nhân nói những dãy nhà không ngừng được xây dựng sẽ là cơ sở hạ tầng cho một xí nghiệp khai thác đá để lấy vật liệu cho công trình thủy điện Hàm Cá Voi. Chưa đầy một tháng, việc khai thác mỏ đá đối diện nhà ta đã được thực thi. Mẹ được nhận vào làm cấp dưỡng cho xí nghiệp mới đến. Ngôi nhà gỗ hai tầng kiên cố mà cũ kỹ đang ở trả lại cho cơ quan quản lý. Cả nhà ta được phân cho một gian tập thể mới. Ta lại háo hức được chuyển nhà. Nhà mới, không phải đi xa mà còn rất đông vui. Ba mẹ con không còn ăn rau tàu bay nữa. Hàng ngày ta vặt những lá tàu bay to phèn phẹt để chơi đồ hàng với những đứa trẻ khác trong khu xí nghiệp. Anh em ta được đến trường, ta học mẫu giáo còn anh trai học lớp một. Gần cuối năm, anh trai được lên lớp hai, mẹ cũng cho ta vào lớp một. Đi học được một  tuần, cô giáo gọi mẹ đến, bảo ta còn bé quá, thế là lại bị mẹ dắt xuống làm học sinh mẫu giáo. Bọn trẻ ở lớp mới xúm vào bắt nạt, có đứa còn gọi ta là con hoang. Hôm sau ta nhất định không chịu đến lớp nữa, mẹ bận công việc nên anh trai dắt ta đến lớp. Giờ ra chơi mấy thằng con trai lại giở trò chọc ghẹo, đột nhiên anh ta xông vào binh cho mỗi thằng một quả, dọa bọn nó một mẻ chết khiếp.

Hóa ra anh trai bỏ cả học để đứng rình ngoài cửa xem đứa láo toét nào dám bắt nạt em gái mình. Từ đó ta được yên lành học ở lớp mẫu giáo mới. Bọn trẻ cùng lớp e dè sợ rằng vừa mở miệng trêu chọc thì lại thấy anh ta xuất hiện ở cửa và bắt bọn nó trả giá. Anh ta vốn to khỏe hơn bọn chúng nhiều – giống như thần hộ vệ của ta vậy đó.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận