NGÔI MỘ

February 11, 2011 Truyện ngắn

Viết vì dự định sắp tới

Mộ mọc lên đầu mùa xuân năm 1991, tại nghĩa trang Bình Hưng Hoà trong một khu tổng hợp không phân biệt tôn giáo. Ngày đầu tiên mộ chỉ mới là nấm đất được lấp đầy bởi những vòng hoa trắng và những búi nhang nghi ngút khói. Người ta đứng bên khóc lóc sụt sịt rồi vãn dần, chỉ còn lại một cặp vợ chồng trung niên cứ cố nán thật lâu. Người phụ nữ khóc vật vã bên nấm mộ gọi tên con thảm thiết và trách người chồng đã khiến đứa con trai phải chết. Người đàn ông câm lặng vì bất lực trước hoàn cảnh của mình. Chủ nhân của nấm mộ là con trai họ, một cậu bé mới vừa 9 tuổi.

Ba ngày sau, vài thợ hồ mang gạch, cát, xi măng đến bên nấm đất nhỏ, họ xếp những vòng hoa gọn ra một chỗ và hì hụi trong một ngày đã xây lên một ngôi mộ bình thường như bao ngôi mộ khác: Hình chữ nhật, đất ở giữa để trồng hoa cỏ, đầu có gắn tấm bia với đầy đủ tên tuổi, quê quán, ngày mất, phía trước tấm bia là bát nhang đặt giữa hai lọ hoa nhỏ. Chủ nhân ngôi mộ người Bắc, nhưng an nghỉ ở đất Nam, nên không cần theo phong tục “chôn tạm và vài năm sau cải táng” như ở quê hương, nơi đất khách người ta có thể lập mộ ngay sau khi hạ huyệt, một cách nhanh chóng để mong linh hồn người đã khuất có được chỗ trú ngụ chắc chắn.

Trong vòng 49 ngày, người mẹ hầu như đều đặn xuất hiện vào mỗi sáng sớm để thắp nhang tưởng nhớ con mình, hai lọ hoa cúc trắng luôn tươi tắn. Trong những ngày đó bà dắt thêm một bé gái 8 tuổi đi cùng mình. Lần đầu tiên nó cũng oà khóc lên cùng với mẹ. Người nằm dưới đất kia là anh trai nó. Dù trẻ con không biết buồn đau nhiều, nhưng anh trai nó ra đi cũng tạo nên một khoảng trống mất mát khi vắng người chơi cùng. Sau dần thì mặt nó ngơ ngác và lo lắng khi thấy mẹ mình cứ khóc thảm thiết không ngưng. Nó chỉ biết ngồi lặng im nhìn mẹ nó khóc.

Hết 100 ngày, người lớn không còn thường xuyên xuất hiện trước ngôi mộ nữa, chỉ có bé gái cách vài buổi chiều lại tha thẩn ra nhặt cỏ. Cô bé không biết thắp nhang như người lớn.

Ngôi mộ trở nên lạnh lẽo như bao ngôi mộ cũ ở khu nghĩa trang, hương khói chỉ làm ấm lên vào những mùng một, ngày rằm.

*

Ai cũng đồn người chết trẻ rất thiêng.

Người mẹ kể, thỉnh thoảng nhớ con, bà cứ cầu mong con hiện hình trước mặt mình thì nhang đèn nơi bàn thờ bỗng vụt sáng lên, hàng xóm ai cũng ngửi thấy một làn hương thơm kỳ lạ và đều cho rằng con bà về.

Người cha kể, có đêm nằm mơ thấy giọng con trai nói rằng: “Lọ hoa của con bị bò húc vỡ, ba ra thay lại đi”, sáng hôm sau lật đật chạy ra mộ con thì thấy lọ hoa bên trái bị vỡ thật. Ông vội đi mua một chiếc lọ mới gắn vào.

Cô bé kể, mỗi khi cha mẹ đi vắng, cô hay mải chơi nên thường đánh rơi chìa khoá nhà ở đâu đó. Tìm đỏ mắt cũng không thấy, sợ quá vừa khóc vừa cầu anh trai kiếm giúp mình thì chỉ vài phút sau là tìm được ngay.

Người gác mộ kể rằng, có một bà nợ của anh ta một khoản tiền khá lớn khi xây mộ cho người thân của bà ta. Nhưng đòi hoài bà cứ khất lần khất lữa dù không có vẻ gì thiếu tiền. Một bữa cuối tháng anh mới ngồi trước ngôi mộ đùa chơi: “Cậu em này chắc thiêng lắm, nếu giúp anh lấy được tiền nợ, anh sẽ mua gà quay cúng ngay”. Ngày đầu tháng, bà khách nợ bỗng đâu xuất hiện rất sớm trước mặt anh rồi đếm tiền trả không thiếu một đồng. Ngay chiều đó anh mua một con gà quay béo vàng đặt trước tấm bia mộ và không ngớt cảm ơn.

Nhưng cũng có người nói, người đã về bên kia thế giới, mà vẫn còn rất thiêng, nghĩa là linh hồn chưa được siêu thoát, hoặc là vô cùng khó siêu thoát…

*

Ngôi mộ tròn 2 tuổi, người mẹ bế một em bé đến thăm, vẫn nước mắt ngắn dài và bé gái theo sau đã lên 10 tuổi. Cô bé mất đi anh trai và giờ đây đã có thêm em gái, từ em út, cô bé trở thành chị cả. Người mẹ khóc một phần vì nhớ thương con trai, một phần vì hoàn cảnh cơ cực của mình. Hiện tại bà phải một thân một mình với hai đứa con gái nhỏ tranh chấp với một người phụ nữ khác cùng đàn con đã lớn ngồng của bà ta về ngôi nhà và ông chồng. Người chồng bạc nhược tìm cách né tránh sự xáo xào trong gia đình, bằng cách bỏ đi thăm bạn biệt tăm biệt tích luôn.

Một năm nữa trôi qua, Người mẹ đến trước ngôi mộ, khấn những lời từ biệt, vì bà chỉ là vợ hai và giờ thân côi cút nên cuối cùng đành đưa hai đứa con gái trở về quê hương. Từ đấy sẽ không còn đều đặn hàng tháng ra chăm sóc và nhang khói được nữa, nên bà cầu mong linh hồn con trai sẽ theo bà và các em gái cùng về sống tại nhà ông bà ngoại ở tận miền Bắc đầy cách xa.

Từ khi người mẹ cùng những đứa em gái đi xa, ngôi mộ lạnh lẽo ngay cả trong những ngày rằm, mùng một. Người cha ít ra thăm nom, chỉ bởi vì
mỗi lần ông xuất hiện, những người gác nghĩa trang đều xúm đến ra điều nhặt cỏ, thêm nước cho bình hoa rồi lớ xớ đợi ông chuẩn bị về là vòi tiền. Mẹ kiếp, mấy thằng du côn, bứt vài nhánh cỏ mà đòi của ông đến mấy chục ngàn, cướp chứ xin gì? Ông không muốn mất tiền vô nghĩa nên tránh ra coi sóc mộ con trai mình luôn. Cùng lắm cố gắng mỗi năm ra thăm một lần cho phải phép phụ tử. Nếu không đi được thì ông nhờ mấy đứa con của bà cả ra cắm đại một bó cúc, thắp vội một nắm nhang rồi về. Mấy đứa lạ nên bọn gác mộ không dám vòi vĩnh nhiều tiền. Dẫu sao thì con ông cũng đã chết vài năm rồi, hồn chắc cũng đã phiêu, phách chắc cũng đã tán. Người sống mới phải chịu khổ đau dằn vặt nhiều chứ người chết coi như được yên nghỉ, an nhàn. Bản thân ông hiện tại mệt mỏi vô cùng vì cứ phải chật vật với cuộc đời.

Ngôi mộ dần bị lãng quên, vì người thân ở gần cứ phải cố gắng nhớ một năm ra thăm nom một lần. Khi người ta cứ phải cố ghi nhớ một điều gì đó, nghĩa là nó ngày càng phai nhạt trong tâm trí. Họ cố nhớ vì họ sợ rằng mình sẽ quên. Quên sạch sẽ không còn một chút gì để gợi nhắc.

*

Cuối năm 1998, ngôi mộ có được một cuộc viếng thăm rềnh rang tình cảm. Người mẹ từ ngoài Bắc vào Sài Gòn vài ngày và điều đau đau nhất trong lòng bà là đi thăm mộ con trai mình. Bà mua thật nhiều bánh trái, một bó cúc trắng thật tươi, một nắm nhang thật thơm, và rất nhiều vàng mã… Ở quê bà đặt bát hương của con trai mình chung với bàn thờ tổ tiên, một góc khiêm tốn ở bên trái, nhưng tâm bà thì luôn nhìn thấy nó rõ ràng nhất. Những ngày lễ tết, bàn thờ được trang hoàng bởi rực rỡ sắc hoa và vật phẩm thờ cúng, thì bên cạnh bát hương ở góc trái, luôn có một lọ hoa trắng nho nhỏ. Con trai bà hồi bé luôn thích màu trắng… và bà chưa bao giờ quên về bất cứ sở thích nào của con mình. Thậm chí trong từng nhịp sống của bà và hai đứa con gái, con trai bà luôn luôn hiện diện và phù hộ cho tất cả những điều tốt mà 3 mẹ con bà nhận được từ cuộc đời.

Bà đến cùng người chồng cũ. Thái độ của bà khinh khỉnh và đầy coi thường ông. Song đến khi nhìn thấy ngôi mộ con bà loang lổ vệt thời gian, rêu mốc len từng mảng và um tùm cỏ dại thì chợt khuỵu xuống chìm vào vẻ thảm hại của một người mẹ vĩnh viễn mất đi con yêu dấu. Bà khóc oà lên đau đớn… 4 năm rồi mới được gặp lại con mình. Nhìn thấy cảnh lạnh lẽo tang thương này bà không đau lòng sao được. Bà lại khóc vật vã, nghẹn ngào như cái hồi mộ con bà còn được phủ kín bởi những vòng hoa trắng… Người đàn ông lại đóng vai trò của một bức tượng thịt, ông thực sự bất lực trước những lời trách móc của bà. Khi con chết ông cũng đứt từng khúc ruột, nhưng cách biểu lộ nỗi đau của ông đâu thể giống kiểu đàn bà, nên làm sao bà hiểu được ông đã đau như thế nào ?

Những người gác mộ lại loanh quanh bên cạnh, nhổ cỏ và cố quét đi những mảng rêu bám cho có vẻ sạch sẽ. Họ làm ra vẻ rất nhiệt tâm để chút nữa có cớ xin được nhiều tiền.

Nhang tàn, nước mắt người mẹ cũng đã vơi, bà lụi cụi ngồi đốt mớ vàng mã. Lửa bùng lên thiêu cháy nỗi dày vò ân hận vì đã không thể ở bên cạnh chăm lo cho con mình. Sức nóng chỉ khiến tình cảm trong bà dữ dội hơn, đau đớn hơn mà chẳng thể nguôi yên chút nào, đến khi bà trở ra Bắc, nơi an nghỉ của con bà sẽ lại cô quạnh đìu hiu, sâu thẳm bà vẫn là một người mẹ đã bỏ rơi con ở nơi đất khách nhộn nhạo này.

Sau khi để lại tất cả bánh trái cho những người gác mộ hưởng, người đàn ông phải cắn răng đưa thêm một trăm ngàn cho họ. Bởi quả thực lâu lắm họ mới lại nhìn thấy ông để vòi vĩnh. Ông không dám kỳ kèo vì cần phải cho bà thấy ông cũng thương con đến mức nào.

*

Cuối năm 2003, ngôi một một lần nữa có được một cuộc viếng thăm thực tình. Vì người đến thực lòng muốn viếng, chứ không phải là kiểu thủ tục qua quýt phải phép mỗi năm một lần của cha và những người anh chị cùng cha khác mẹ với chủ nhân ngôi mộ. Đó là cô em gái, đã hơn 20 tuổi vào chơi Sài Gòn một tuần. Cô ấy đến nghĩa trang vào một buổi sáng, khi nắng vừa kịp gắt, tay ôm hương hoa và đi cùng một người bạn. So với hồi cô 10 tuổi, thì khu nghĩa trang bây giờ đã hoàn toàn khác xa trong trí nhớ, cô không thể định vị được mộ anh trai mình nằm ở đâu. Cô cùng bạn đi xuyên những lối đất nhỏ trong từng khu mộ, nhưng cô không thấy còn một chút gì quen thuộc nữa. Vừa đi cô vừa cằn nhằn: “Ba em cứ hứa đưa em ra thăm mộ anh, mà đến ngày kia em về rồi vẫn không chịu đưa em ra, cứ kiếm cớ bận việc. Nên hôm nay em mới nhờ anh đưa đi, nhưng chắc em không tìm được rồi… Thôi đành về để mai bắt ba em dẫn ra… Họ chạy xe lên con đường trải nhựa đem hương hoa gửi lại nơi vừa mua rồi đi về.

Cuối chiều hôm sau, cô em gái đi cùng 2 người phụ nữ nữa, đó là hai người chị cùng cha khác mẹ của cô. Cha cô vì ngại đụng mặt với những người gác mộ, vì kể từ sau lần mẹ cô vào, ông đã không lần nào trở lại nghĩa trang nữa. Hàng năm đều nhờ cô con gái đã đi lấy chồng, nhà ở gần nghĩa trang, trên đường về tiện thể ghé thăm.

Cô em gái lén rơi vài giọt nước mắt và chỉ cắm được bó cúc vào lọ, thắp nhang tàn được một phần ba thì hai người chị giục về vì trời đã nhá nhem tối. Thăm một nấm mồ im lìm đối với họ như thế là tốn quá nhiều thời gia
n.

Mười mấy năm trôi qua, đâu còn dư thừa tình cảm để nhớ tiếc. Trong tâm trí người sống, chủ nhân ngôi mộ vẫn mãi 9 tuổi, còn họ chẳng phải đều đến độ tuổi trưởng thành và già đi. Bản thân con người thay đổi, tình cảm nguyên vẹn sao được nữa.

*

Mùa hè năm 2006, tuổi của ngôi mộ đã hơn 15. Cứ cận tết, toàn bộ nghĩa trang sẽ được những người gác mộ dọn cỏ và quét vôi, sau đó họ ngồi chờ thân nhân của những người đã khuất đến để đòi một khoản tiền lớn, còn những ngày thường trong năm, nếu họ bắt gặp người đi viếng mộ thì chỉ đến kiếm chác chút đỉnh khi làm ra vẻ trông coi rất tử tế. Nên giữa mùa hè ấy, người cha dẫn cô em gái ra… Cô ấy đã tốt nghiệp đại học và chuyển vào Sài Gòn làm việc. Có thể ngôi mộ sẽ lại được ấm áp vào những ngày rằm, mùng một hàng tháng. Ngôi mộ hơn 15 tuổi đã cũ lắm rồi, các góc sứt mẻ mòn vẹt, tấm bia mờ nhạt chữ nghĩa và chạy rõ những đường nứt dài. Mà hiện tại chưa có lý do nào để làm mới lại ngôi mộ cả. Nằm phơi dưới trời, hứng mưa hứng nắng, hứng những tàn phá thời gian, dĩ tất ngôi mộ phải cũ đi chứ! Hôm đó, người cha cho hai gã gác mộ bốn chục ngàn để chia nhau mà chúng chê ít, cứ tìm cách đòi thêm, nhưng ông kiên quyết nói mình đã hết tiền rồi.

Liền một năm, ngôi mộ bớt im ắng hơn trước, vì hàng tháng cô em gái ra thăm một đôi lần. Người cha hiếm khi đi cùng nữa, vì có lẽ nhiệm vụ của ông là chỉ chỗ cho con gái mình biết mộ anh nó nằm ở đâu đã hoàn thành. Nó không sống cùng ông nên nó thích làm gì là quyền của nó. Vui nó chạy ngang qua gần nhà gọi điện rủ ông đi cùng, không vui thì nó lầm lũi đi một mình…

Vào một hôm rằm, cô em gái lại ôm hương hoa ra thăm mộ anh trai. Những lần trước cô đều mua thêm giấy tiền để đốt xuống âm phủ cho anh mình. Nhưng mới tuần trước cô lên chùa ngồi trò chuyện với sư thầy, người khuyên cô không nên đốt giấy tiền vàng mã cho người đã khuất. Linh hồn người đã mất cần được siêu thoát để còn đầu thai, nếu người sống cứ thường xuyên hoá vàng chỉ khiến họ bị níu giữ lại âm phủ để tiêu dùng hết số của cải trần gian gửi cho. Khi nào họ không còn vướng bận và hoàn toàn thanh thản mới có thể bước vào cõi luân hồi chuyển kiếp. Nghe lời sư thầy, cô chỉ mang hương hoa ra mộ để tưởng nhớ anh mình.

Khi bước đến trước ngôi mộ quen thuộc, cô hốt hoảng vô cùng, bởi tấm bia cũ của anh cô đã bể nát không còn hình hài gì, vương vãi quanh đó là những miếng bê tông nhỏ xíu. Cô vội bấm số gọi cho người cha: “Ba ơi, ra mộ anh ngay!”

Người cha nhà cách đó khoảng 10 phút chạy xe nên có mặt nhanh chóng vì giọng nói hốt hoảng trong điện thoại của con mình. Nhưng đến khi nhìn thấy tình trạng ngôi mộ, ông bình thản giải thích cho sự sốt sắng của cô con gái: “Chắc là bò nó húc vỡ. Thư thư rồi ba đặt làm bia mới cho anh con”.

Thư thả vài tháng vẫn thấy người cha lảng tránh chuyện làm lại bia mộ. Ông lấy cớ, nghĩa trang sắp giải toả nên đợi xem sao đã. Cô gái thấy hơi bực, nhưng im lặng chờ trách nhiệm của người cha đến đâu.

Ít lâu sau, cô chuyển chỗ ở đến đầu kia thành phố, cách khu nghĩa trang mười mấy cây số. Xa và bận việc nên ít ra thăm ngôi mộ hơn, dần có cảm giác ngay cả cô cũng đang lãng quên. Vài tháng mới thấy cô xuất hiện trở lại khu nghĩa trang, cô đi một mình, vào buổi chiều tà. Thường cô chỉ cầu khấn linh hồn anh trai mình bình an, phù hộ cho mẹ và em gái cô khoẻ mạnh, bấy giờ lời khấn đó có lâm râm thêm lời xin lỗi khi không ra thăm nhiều như trước và lời hứa, khi nào cô làm ra nhiều tiền, sẽ tự thay cho anh một cái bia mộ mới.

*

Rồi đầu năm 2008, ngôi mộ thỉnh thoảng đón những vị khách bất ngờ.

Đầu tiên là cô em gái ra đời sau khi ngôi mộ lập được gần một năm. Sự chào đời của cô hồi đó giống một sự thay thế. Nếu như ngôi mộ này không được dựng lên, nghĩa là chủ nhân vẫn sống, thì có lẽ cô không được sinh ra. Dù là con gái, nhưng khoảng 9 tuổi, cô giống anh trai mình đến chín phần, nên nhiều khi người mẹ luôn tưởng rằng con trai mình đang sống trong hình hài mới của đứa con gái út, nên và yêu thương nó vô cùng. Bằng gấp đôi tình yêu thương dành cho một đứa con.

Sau đó là người mẹ đã gần lục tuần đến cùng em gái út. Nhìn thấy mộ con điêu tàn, bà vẫn khóc, nhưng không vật vã thê thiết như ngày xưa nữa, nước mắt rịn loang những vết nhăn hằn sâu trên gương mặt. 10 năm mới lại được nhìn nơi con an nghỉ. Không có người đàn ông đã từng gây ra đau đớn cho bà đứng cạnh nữa và thời gian cũng phần nào nguôi ngoai, nên bà chỉ khóc sụt sùi như giữa ngày mưa tháng 7 – mưa nhẹ mà dai dẳng thấm sâu.

Mẹ và em gái bé vào thăm em gái lớn, được hơn tháng rồi về. Khoảng thời gian đó ngôi mộ cũng được ba bốn lần ấm lên nhang khói. Khi những người ruột thịt trở về nơi xa, ngôi mộ trở lại trạng thái vắng vẻ và hiu hắt như xưa. Cô em gái lớn vẫn chưa kiếm được nhiều tiền để thực hiện lời hứa của mình. Người cha thì vẫn lảng tránh với lý do sắp giải toả… Ông nghĩ nếu giải toả thật thì hài cốt nên ho�
� táng rồi đưa vào gửi nhà chùa cho hương hồn người chết vẫn được các sư chăm sóc thường xuyên. Nhưng bà mẹ của con trai ông cứ khăng khăng: “Không, tôi phải đưa con tôi về quê, chôn trong khu mộ của tổ tiên nhà tôi, rồi sau này tôi chết, tôi sẽ nằm cạnh nó. Tôi muốn nó phải có một nấm mồ, để khi tôi không còn thì cháu chắt tôi, họ hàng nhà tôi sẽ vẫn đến tảo mộ và thắp cho nén hương mỗi năm”. Người Bắc rất quan trọng mộ phần, họ nghĩ việc hoả táng là sự vô trách nhiệm của người sống và không tôn trọng người đã khuất. Dù sao thì việc hoả táng hay cải mộ đưa hài cốt về chôn ở quê hương cũng có vẻ phụ thuộc vào việc giải toả…

Có khi nào những người sống đợi nghĩa trang giải toả để hưởng một chút tiền đền bù của người đã chết không? Thành phố đã đưa khu nghĩa trang vào diện giải toả cả vài năm rồi, nhưng do thiếu kinh phí đền bù nên dự án cứ treo lơ lửng. Người dân thì cứ xôn xao và chờ… còn người chết chắc cũng lo nơm nớp… không biết lúc nào họ sẽ bị đuổi khỏi nơi an nghỉ của mình để nhường đất cho những công trình phục vụ tương lai? Những nấm mồ bị lãng quên, trở thành vô thừa nhận, sẽ đi đâu về đâu?

*

Một mùa xuân nữa lại đến. Cô em gái lớn một mình len qua những lối nhỏ giữa các ngôi mộ để đến viếng anh trai mình. Sau khi chào hỏi bằng cách thắp nhang, cô ngồi bên thành mộ, nhẩn nha gọi điện…

Cô gọi cho người cha: “Ba à ! Mẹ muốn đưa anh về quê, ba hỏi xem thủ tục như thế nào rồi báo con để sắp xếp cho mẹ vào. ”

Cô gọi cho người mẹ: “Đêm qua con nằm mơ thấy bốc mộ anh đem về ngoài đó. Nên mẹ đi cúng và hỏi xem thế nào rồi vào đây đi. Con góp cho mẹ 10 triệu, thiếu đâu mẹ bù… Ôi, ba sợ tốn kém nên chẳng quan tâm đâu, nếu mẹ không muốn anh nằm lạnh lẽo ở đây thì phải chủ động… ”

Rồi cô cười với làn khói mỏng đang bay lên trời: “Em đã nói dối là nằm mơ thấy anh, nhưng em nghĩ anh sẽ thích về bên mẹ hơn ở giữa một nơi toàn người lạ như thế này. Mà mẹ cũng luôn mong muốn được đưa anh về. Sau này, nếu anh không còn theo để bảo vệ em nữa, và em cũng gặp ít chuyện tốt hơn thì em cũng không buồn đâu. Đưa được anh về nằm cạnh ông bà là mẹ sẽ toại nguyện và chắc là không còn khóc âm thầm khi nhớ anh nữa. Em cũng không tự trách mình là quên ra thăm viếng anh. Những người thân của anh được thanh thản thì hẳn là anh cũng sẽ cười đúng không? ”

Trong thâm tâm cô gái, luôn nghĩ mình được như ngày hôm nay là nhờ âm hồn anh trai đã theo phù hộ, giúp đỡ rất nhiều. Nếu không có linh hồn của anh cô bảo vệ, có lẽ giờ này cô vẫn đang vô cùng chật vật. Nghĩa là đối với cô, anh trai chưa bao giờ rời bỏ cô cả, anh đã hoà vào bầu không khí bao quanh cô và đi theo bảo vệ em gái bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu… anh trai tồn tại mãi trong cuộc sống cô đang có… luôn luôn là như thế!

* 

Một tháng sau người mẹ có mặt tại đất Sài Gòn, tuổi già không làm bà ngần ngại với việc liên hệ làm thủ tục dời mộ cho con. Khi được cải táng, ngôi mộ của bé trai 9 tuổi đã trải qua 18 năm dài yên lắng. 18 năm, bằng dấu mốc một người đến tuổi trưởng thành, để sẵn sàng cho sự thay đổi lớn. Một bộ hài cốt nhỏ, được tắm rửa sau một quãng thời gian đằng đẵng, sẽ tạo nên sự thay đổi gì? Người đã khuất, hồn giờ phương nao? Có chăng sẽ tái sinh trong một hình hài khác? Nhưng người đang sống, sẽ tìm được an vui, khi thấy mình đã chu toàn mọi chuyện, trong suy nghĩ ước lệ của mình.

Cận cảnh hiện lên, ở làng quê Bắc bộ xa xa, trong khu mộ của một dòng họ, ngôi mộ mới mọc lên, được quét vôi trắng tinh khôi, vốn chủ nhân sinh thời rất thích màu trắng, và người mẹ thỉnh thoảng đi ngang lại ghé thăm con mình. Bà không còn khóc vì mất mát, đau đớn nữa, mà bà sẽ cười hoặc khóc vì mình được an vui…

Không còn phải cầu cho niềm vui ở lại, bây giờ bà thanh thản nghĩ rằng mình đang hạnh phúc.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận