NHẬT KÝ CẢM XÚC

August 27, 2012 TẠP HÓA CUỘC SỐNG, Tiêu điểm

08.10.2012

Ngày xưa,

lúc 7 tuổi sống ở công trường khai thác đá trên núi, lâu lâu theo mẹ đi xúc đá ở bãi đổ lên cho công nông xe tải kiếm chút tiền công. Em nghĩ hết lớp 5 sẽ nghỉ học để xin vào mỏ làm công nhân, sáng dậy sớm đi làm, chiều về tắm gội ăn uống, tối ngủ ngon lành tới tận bình minh.

lúc 9 tuổi sống bên cạnh cô hàng xóm làm thợ may lúc nào cũng được bao quanh bởi các sắc màu đẹp đẽ của vải. Em nghĩ khi mình đủ sức đạp cho cái máy may quay nhịp nhàng, những đường chỉ chạy thẳng hàng, sẽ mở cái tiệm nho nhỏ và làm cô thợ may chăm chỉ đến hết đời.

lúc 11 tuổi sống ở vùng đồng chiêm trũng, mùa màng em ra đồng tát nước, đảo ải, cấy lúa, làm cỏ, gặt hái, ngày rảnh em ngụp lặn mò cua bắt ốc,… Em nghĩ khi đủ sức thoát ly sẽ không sống ở quê, không bao giờ làm một người nông dân, dù đói đến chết.

lúc 15 tuổi đi làm thêm trong xưởng bánh kẹo, hương liệu thơm nhức mũi, vani ngọt đến khé cổ, những móng tay thay nhau rụng rồi mọc lại, nhưng quả thật đồng tiền rất lớn lao… Em nghĩ học xong cấp 3, cứ đi làm kiếm sống như vậy cũng vĩ đại lắm rồi.

lúc 19 tuổi, em dành 1/3 thời gian của ngày để ngủ trên giảng đường đại học, 2/3 còn lại em quản lý quán cafe internet cho người ta, vừa đóng vai chủ tiệm, vừa đóng vai pha chế, rồi kiêm cả phục vụ bàn lẫn thu ngân… Em nghĩ không biết sau này mình sẽ làm gì, giá như có ai đó nuôi mình thì tốt hơn.

lúc 21 tuổi, em thường làm PG đứng tại những booth quảng cáo sản phẩm ở các siêu thị. Đồng phục đẹp, không gian luôn náo nhiệt, lúc nào em cũng phải nở nụ cười, không toe toét thì cũng phải trìu mến… Em nghĩ nếu có người mua thân xác về cắt xẻ ra để bán nội tạng, bộ phận ghép nối, được giá thì em cũng bán luôn, tiền chỉ cần gửi đủ về cho mẹ em là được.

lúc 25 tuổi, người đời gọi em là nhà văn, em thức đêm triền miền để viết về thế giới hỗn loạn trong trí não của mình. Nổi tiếng chỉ làm em thêm tự mãn kiêu ngạo, nhiều tiền chỉ khiến em càng khó hài lòng với những thứ từng là niềm vui. Nhận ra cuộc đời mình toàn những hư ảo phù phiếm. Không hiểu em cố chạy theo những danh vọng tiền tài để làm gì? Từng có người hỏi em: “Em không muốn làm nhà văn thì em muốn làm gì?”, em tỉnh bơ trả lời: “Làm đĩ”. Tiếc thay, em cũng chẳng còn cần tiền để có động lực chuyển nghề.

lúc 29 tuổi em thay bộ lông nhím đầy gai nhọn bằng chiếc vỏ ốc khô nhám. Em nghĩ nếu được làm tù nhân chung thân thì vẫn có thể sống ngày qua ngày mà không hề bận lòng đến hy vọng phóng thích. Nhưng em đã sống một cuộc đời lành lặn quá đáng, đến mức ngồi mơ ước tuổi trẻ bồng bột quay lại với mình, để được bạt mạng hơn nữa. Em nghĩ nếu được làm một cô gái điếm lẳng lơ, hay một ả tội phạm lì lợm, thì những tháng ngày nhàm tẻ đã sống sẽ thú vị hơn nhiều. Hoặc giả em có thể thực hiện được ước mơ tuổi thơ, trở thành một cô công nhân hay thợ may, thì sẽ bình yên biết mấy.

Bây giờ, em biết chẳng hề có hiện thực nào như cổ tích. Em đã từng sống rất ngoan, rất tốt, rất nỗ lực cho đến lúc cảm thấy nếu mình xấu xa thì sẽ vui hơn, ít ra là trong ý nghĩ.

25.09.2012

Chúng ta có cần thời gian
Để định dạng lại tình cảm?
Sau những phút giây chớp nhoáng
Quấn vào nhau quên lẽ đời…

Khi trái tim chưa một lời
Thừa nhận nhịp rung lạc loài
Và lý trí cũng im lặng

Giữa bao xúc cảm bồn chồn…

Trong thẳm sâu của tâm hồn
Những cô đơn không thể chạm
Ẩn thân vào mọi nghĩ suy
Còn ướt đẫm màu thương tổn.
Thế giới này đầy bất ổn
Nhân loại vỡ vụn từng đêm
Rồi thổn thức tự dán lại
Như chưa từng biết đớn đau.
Ta đều là người đến sau
Trước cánh cửa đã đóng chặt
Cần kiên trì và tin tưởng
Để có thể được mời vào.

Nhưng em chẳng biết làm sao
Nói cho anh hiểu trọn vẹn
Vì những hiện tại khác biệt
Chưa từng nối kết vào nhau.

14.09.2012

Nghiệt ngã quá thì dễ tạo nên bức tường dày ngăn chặn mọi lối vào của thứ hạnh phúc mây mù nhân gian đang tận hưởng. Không ảo tưởng, không cầu thị, không lừa mị ngay cả bản thân, ta yên lòng với tất cả những cái không sở hữu và phập phòng lo âu với mọi điều đã thuộc về mình…

10.09.2012

Đất trời này vốn đã ban cho phụ nữ những linh cảm lạ kỳ nhưng vẫn rải lên cảm thức của họ thứ bụi tình mù quáng khi trót yêu cuồng dại. Thật may, trái tim của em luôn khô khốc, chẳng hề ẩm ướt tối tăm để làm chỗ trú ngụ cho bất cứ bóng hình nào.
Em yêu người đời bằng lý trí xám ngắt của những đo đếm niềm vui tinh thần được khởi tạo từ vật chất. Em ghét nỗi buồn và khổ đau, ghét luôn cả những nhàm chán trống rỗng, nên tâm tính em dễ đổi thay bất chợt khi đụng phải những điều không hài lòng toại ý. Người ta có thể làm ngàn việc tốt nhưng em chẳng nhớ được gì đâu, còn khi họ sai một lần thì mãi mãi em không sao quên được. Bởi vậy em sẵn sàng ném vài người đàn ông ra khỏi cuộc đời mình chỉ trong một khoảnh khắc nào đó tâm trạng trở nên bất an.

06.09.2012

Trong tất cả những cảm giác, sự ghê tởm là khó gột rửa nhất khỏi tâm trí.
Hầu như tôi không thể nhớ được rõ rệt mùi vị của hạnh phúc hay khổ đau đã chạm khảm vào cảm xúc của mình những dấu vết mang hình thù gì. Nhưng dẫu có mười năm trôi đi chăng nữa, thì cơn buồn nôn vẫn gây gây ở cuống họng, tạo thành thứ áp lực muốn phỉ nhổ tất cả những gì liên quan ra khỏi linh hồn, khi bóng dáng của bất cứ nỗi ghê tởm nào đó rất xa trong quá khứ bỗng lướt qua phả vào nhận thức của tôi một hơi thở nhẹ bẫng.
Ghê tởm đôi khi là tên gọi khác đi của sự thật. Là lúc tôi biết được thứ hằng diễn ra trước mắt vốn chỉ là lớp vải màu mè sạch đẹp che đi bức tường loang lổ ken đặc vết bẩn lưu cữu cả tỷ loại vi khuẩn độc hại phía sau. Là lúc lòng người phơi bày những tàn nhẫn bạc phếch ngay sau giây phút tôi dẹp bỏ được mọi hoài nghi để trọn vẹn tin tưởng.
Không biết tôi đã ghê tởm bức tường bẩn thỉu hay lòng người gian trá hay chính nhận thức kém cỏi của mình về nhân tình thế thái. Tôi không trách cứ thế giới ngoài kia, ngàn lần không thể oán hận những gì chưa từng thuộc về quyền kiểm soát của mình. Vì lẽ ra tôi đã có thể lựa chọn khác đi, trước mọi mối nguy tiềm ẩn.
Cuối cùng, tôi hờn giận bản thân mình nhiều nhất, khi lỡ dự cảm sai để phải sa chân vào những vũng lầy. Và suốt những năm tháng đã sống, cùng vài chọn lựa sai lầm, tôi chưa từng tha thứ được cho mình, để thở những nhịp thanh thản, tiêu biến mọi cơn buồn nôn. Không ai thay đổi được quá khứ, sự thật đã một lần phơi bày thì mãi mãi vẫn trơ lỳ cùng hiện tại và đeo bám tương lai.

26.08.2012

Một giấc mơ dài khủng hoảng về đoàn viên và tan rã tìm đến. Hóa ra ngay trong tiềm thức tôi cũng mất lòng tin hoàn hảo về những mối liên hệ của mình với cuộc đời.

Tôi vốn luôn có thể gác lại mọi chuyện buồn đau, để sống bình tâm giữa bao đổi thay tráo trở, nhưng tha thứ và bao dung, để mình lại bị dẫm đạp lên tâm hồn không tiếc thương thì chưa thể. Khả dĩ, tôi mãi đứng về phía những con người biết sống cho bản thân, đau cũng chỉ riêng mình, khóc cũng chỉ âm thầm, mà không bao giờ phiền hà đến người khác.

Sự sẻ chia chỉ là giả dối, gối đầu vào những ảo mộng ngu ngơ, của những tấm lòng ngụy tạo tới mức khờ khạo. Tình yêu thương chỉ là ngộ nhận, khi thân phận bỗng chốc mong manh trước lưu chuyển ồ ạt của nhịp sống kỳ vỹ. Vĩnh viễn, chỉ nỗi cô đơn là thật, bởi những va chạm ghép nối tạm bợ thường để lại xây xước tổn thương hơn là những êm đềm xoa dịu.

Mỗi vết sẹo ở lại, nhắc tôi nhớ hơn về linh hồn lẻ loi của mình trong thế giới lạnh băng nhạt nhẽo. Tốt hơn là đừng vương mang những tình cảm vượt ra ngoài sự kiểm soát của thân thể, bởi chẳng có nhịp truyền dẫn nào tìm được điểm đến trong chốn mênh mông toàn những hư ảo.
25.08.2012
Người này đi, người kia đến, người kia đi, người này lại trở về,… xoay vòng, lần lượt, mang cho tôi những phù phiếm, giả trá ở cuộc đời. Tôi chẳng yêu ai cả, tôi chẳng cần ai hết, tất thảy trôi tuột đi cùng thời gian, cái thứ vô hạn hoặc hữu hạn trong veo hình hài mà không kẻ nào có thể nắm giữ.
Nhưng thật tệ chẳng ai chịu quên ai, họ cứ nói nhớ nhung day dứt trong những lời hẹn hò được gặp lại,tôi cả nể vì đã quen biết và từng luyến lưu từ những ngày đầu xa lắc, bởi bao năm tháng dài đằng đẵng đang đi qua, vậy nên không đành tâm chối từ. Mỗi lần gặp lại một người cũ, tim tôi phủ thêm một lớp màng hờ hững ẩn thân sau nét chính kịch được diễn thành thục cả ngàn lần. Nụ cười giả tạo, ánh mắt giả tạo, lời nói giả tạo, ý muốn giả tạo,… lập trình trên cơ thể mỗi khi đối diện với vẻ chân thành chưa rõ thực hư của người tìm đến.
Có lẽ tôi đã sống không thật quá lâu với cảm giác của bản thể nên giờ phải trả giá bằng những chai lỳ đóng cặn dày cộp dưới đáy sâu tâm hồn.
17.08.2012
Trên đời này vốn dĩ làm gì có tình yêu. Chỉ cần người này thuyết phục được người kia tin ở câu nói: “Anh yêu em” hoặc “Em yêu anh” là đủ. Thế nên một cơn gió nhẹ cũng đủ sức thổi bay “tình yêu”, xóa tan những thề non hẹn biển, khi ta thôi trò ngây thơ trước cái “niềm tin” đã được đặt vào một thứ chưa hề hiện hữu, không từng tồn tại ở cõi người.Vậy nên, ta có vẽ ra bất cứ điều gì, dù hoang tưởng đến đâu, rồi gói ghém kỹ càng bằng lớp giấy “niềm tin”, thì vẫn có vô vàn kẻ thèm muốn nâng niu. Cho đến khi bóc bỏ lớp vỏ ngoài, người ta mới hiểu được giá trị thực sự của “hư vô”, của “trống rỗng” trong cuộc đời.

Vậy nên, cứ sống bằng niềm tin đi. Mọi thứ bủa vây quanh ta, bám rễ sâu hoắm trong ta cũng sẽ rực rỡ sắc màu và đậm chất lãng mạn y như lâu đài tình ái sừng sững trước mắt thế gian.Vậy nên,… Mãi mãi ta không hiểu điều quái quỷ gì đã thực sự tồn tại?
16.08.2012
Em xin lỗi vì đã quá nhớ anh
Đến nỗi trái tim thắt đau từng nhịp
Sợi yêu thương chặt hơn vòng dây trói
Quấn hằn đợi chờ vào những khát khao. 
Sao anh bỏ em một mình lạc lõng
Trong vườn tình nhân đã phủ rong rêu
Lỡ mà trượt chân vào hồ kỷ niệm
Em bơi về đâu để chạm bến bờ?
25.07.2012
Trong cuộc đời này…
Hạnh phúc nhất là khi ta có một người để yêu tha thiết dù cho đang ở bên nhau say đắm hay phải cách xa biền biệt ngày dài.
Vui vẻ nhất là khi ta có vài người bạn để sẻ chia những câu chuyện thường nhật và làm cùng nhau những điều khiến cả hai cảm thấy thú vị vô cùng.
Hứng khởi nhất là khi ta có những chuyến đi đầy trải nghiệm mới lạ, gom góp cho hành trang sống những kỷ niệm không thể quên của thời kỳ tự do và tận hưởng.
17.07.2012
Giữ giùm em trái tim nhỏ bé
Đã trao trọn vẹn tận tay anh
Từ những ngày môi đỏ tóc xanh
Và yêu thương tràn đầy sóng mắt.
Dẫu mộng tình còn nhiều chia cắt
Kiếm tìm nhau mệt rã giữa đời
Bởi nợ duyên định phận do trời
Giữa triệu kiếp ái ân điên đảo.
Anh và em nửa thực nửa ảo
Của vũ trụ đản sinh hữu tình
Của thế giới nhập nhằng vô minh
Nối vào nhau nhớ nhung diệu vợi.
Đi qua bao năm chờ tháng đợi
Chỉ mình anh ngự trị giấc mơ
Em nâng niu suốt thủa dại khờ
Bằng niềm tin chưa từng sai lạc

Trái tim em vô cùng mộc mạc
Chưa kịp hiểu lẽ sống nông sâu
Chưa biết được tình khó bền lâu
Đã lỗi nhịp vì anh mãi mãi…

Giữ giúp em đi, đừng ngần ngại
Một trái tim đỏ tặng cho anh!

12.07.2012
Em có một tình yêu
Ẩn sâu trong trái tim cứng cỏi
Đập những nhịp bình yên ngày tháng
Khi anh hằng vắng xa.
Như một giấc mơ qua
Lắng đọng ngọt ngào vào ký ức
Hạnh phúc đếm đong theo kỷ niệm
Dày từng lớp thời gian.

Anh yêu em nồng nàn
Rực rỡ cùng hoa xuân, nắng hạ
Rồi ảm đạm tàn thu, đông giá
Mà cứ thế chờ nhau.

Ta sóng ngầm biển sâu
Ầm ào nỗi nhớ nơi thăm thẳm
Lèn giữa khát vọng và lãng quên
Nên tình vương day dứt.

Em yêu anh, yêu anh…
Không bận lòng khổ đau, hy vọng
Chỉ mong còn được yêu mãi mãi
Là trọn kiếp phù sinh.

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

2 Bình luận

  1. Lê Văn says:

    Người nào nói “Trên đời này vốn dĩ làm gì có tình yêu” là người đó đã tự thú là “vốn dĩ” tin là có nó rồi, đúng không, cô nhà văn?

    Biết rằng khó mà bảo một cô gái đẹp đừng trưng ảnh đẹp ra, nhưng ít nhất không nên lồng vào bài viết. Ngưòi ta có thể nghĩ, tác giả không tin điều mình viết ra có giá trị!

    LV
    TB. Tôi có thằng bạn ở VN là “fan” của Keng, chuyến về VN vừa qua nó dẫn tôi ra tiệm sách mua một lô truyện của Keng, đọc vui lắm. Nhưng so với những truyện đó, bài viết này già dặn hơn nhiều!

  2. Gaubong says:

    <3 chị Keng, iu cách viết trăn trở của chị. Nếu như qua những câu chuyện mà liên tưởng đến cuộc sống của người viết thì hẳn chị Keng đã có những khỏang thời gian không bình yên chút nào. Mong chị Keng sẽ luôn mỉm cười, gặp nhiều niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.

Đăng bình luận