Muốn chết. Ch1. Tự tử [13]

May 8, 2011 Truyện dài

13.

Mẹ đánh chửi ta đã thành quen tay, quen miệng. Vì ta lười biếng, tính nết cẩu thả. Vì ta ăn cắp tiền của mẹ để mua truyện tranh và báo học trò. Vì ta cứ lởn quởn trước mặt làm mẹ ngứa mắt không chịu nổi. Nên ta tha hồ ăn đòn. Ăn đều đặn suốt hơn một năm ta cũng quen xác. Những cái dí tay đau điếng trên trán, những cái tát bất ngờ hoa mắt, những túm tóc xềnh xệch lôi đi, những nhát quất bầm máu trên cơ thể,… theo thời gian bỗng trở nên bình thường. Ta vẫn cảm nhận được cái đau nhưng không cần phải khóc lóc để tự xoa dịu mình. Bất chấp sự trơ lỳ về cảm giác thì những lời đay nghiến của mẹ lại chẳng chịu chui từ tai này rồi chạy qua tai kia đi mất như lúc ta vớ phải môn học mình không hứng thú. Chúng lao vào cảm xúc qua cả hai lỗ tai và ở lỳ trong trí nhớ, hằn lên những vệt tiềm thức thức rõ rệt, hoắm sâu.

Câu cửa miệng mẹ gọi ta là “con đĩ” bất kể buồn vui, bực dọc hay hỉ hả. Tiếp nối là cả dây chuyền những từ đồng nghĩa bậy bạ ở đủ thứ chợ búa gộp lại. Nếu ai cần phân biệt giữa nói và văng tục, thì ta hoàn toàn có thể giúp được, bởi mỗi lần mẹ mắng chửi là luôn lôi những ngôn từ thậm tệ nhất ra ném vào ta. Hết đĩ điếm phò phạch lại đến con mặt này mặt nọ mà mỗi lần nghĩ đến ta không khỏi thấy ngượng óc. Một đứa con gái non nớt chưa kịp dậy thì, trước kia chẳng hiểu nổi vì sao mẹ nó bị chảy máu ra quần lót hàng tháng, giờ đây cứ ngày ngày thẩm thấu cái điệp khúc từ miệng người thân nhất của mình: “Con mặt l…, loại thối thây như mày sau này chỉ có đi làm đĩ, ngửa l… lên để kiếm tiền thôi!”, thì đến lúc nào sẽ quên được? Nhưng mẹ dường như không nghĩ ngợi gì, đó là chuyện thường tình, ta xứng đáng hứng chịu. Chửi rủa ta chán, mẹ chuyển sang đánh, đánh chán thì chửi tiếp, cho đến khi mệt mới nghỉ và kệ xác ta muốn làm gì thì làm.

Những bức bối của cuộc đời người phụ nữ mất đi hạnh phúc dồn nén bao lâu để rồi trút hết lên thân thể nhỏ bé của đứa con 13 tuổi bằng mưa đòn bão chửi không chút lý trí, yêu thương? Sự khắc khẩu của mẹ đến từ đâu? Ta lờ mờ biết được tổng thể mà không thể hiểu tại sao người chịu đựng lại là mình.

Xung quanh mẹ có hàng tá mối liên hệ, đâu phải chỉ mỗi ta là con, vậy mà xác thân này hứng hết. Một vài năm chẳng là gì so với đời người, nhưng một vài năm ngắn ngủi đen tối có thể phủ bóng xám lên hết cuộc đời. Ta chai lỳ cả tâm hồn lẫn thể xác đến mức cảm thấy khóc là một điều thật khó khăn.

Ngôi nhà của mẹ trở thành ác mộng, dù chai cứng vẻ bề ngoài thì nội tâm ta lúc nào cũng hồi hộp bất an về thứ cảm giác sợ sệt bị đòn và cái cảnh nhồi nhét vào đầu những lời miệt thị cay nghiệt. Ta không muốn ở lại cái thứ mẹ gọi là tổ ấm nuôi dưỡng mình, nó thiêu cháy ta bằng lửa dưới mười tám tầng địa ngục thì đúng hơn. Nhưng một đứa trẻ có thể đi đâu để mưu cầu cuộc sống tốt hơn. Vậy là ta cứ ngày càng lầm lũi trong ngôi nhà của mẹ. Hình dung bản thân đang tệ hơn một kẻ tội đồ bị đày đọa chốn tăm tối nhất.

*

Ta còn nhớ những ngày nghỉ đầu tiên của mùa hè năm 1996, oi bức và ngột ngạt. Đi học không còn là hành vi tiết giảm tần suất ta phải chạm mặt mẹ. Trường lớp đóng cửa nên việc ta ở nhà cả ngày càng kích động cơn ngứa mắt của mẹ đến cực điểm. Từ sáng sớm cho đến tối mịt là hàng chục trận la mắng dồn dập dẫm đạp lên nhau khiến cho ta không giây phút nào có thể hoàn hồn. Vì đủ thứ lý do vụn vặt. Một ngày kia, sau khi cắn răng chịu trận cuộc tra tấn dai dẳng suốt từ lúc mặt trời chưa lặn đến khi màn đêm đen kịt, ta ngồi lỳ ở đầu hè, nhất quyết không vào nhà nữa. Mẹ cũng mệt với công suất hoạt động của mình nên kéo em gái đi ngủ, mặc kệ đứa con hư đốn chưa được ăn uống gì ngồi hứng gió lạnh và sương đêm táp vào người. Mẹ đi rồi, nước mắt ta mới rón rén chảy xuống và khô ráp trên gò má.

Khoảng giữa đêm mẹ sai em gái mang quần áo ra cho ta, truyền lệnh tắm nhanh còn đi ngủ. Ta bước đến bên giếng, kéo một gầu nước, dội thẳng lên đỉnh đầu, rồi cúi nửa người xuống miệng giếng, cố nhìn xem mực nước sóng sánh bên dưới ở đoạn nào, có sâu không? Ta bắt đầu tưởng tượng khi mình nhảy xuống, nước bắn lên cao đến mức nào, bao lâu không gian trong lòng giếng sẽ lại trở nên tĩnh mịch?

Bóng đem đen kịt như những ý nghĩ trong đầu đứa trẻ tự cho là mình bất hạnh nhất thế gian. Thế là ta thả mình rơi tõm xuống. Ta sẽ được chết. Không còn phải sống với người mẹ ác như dì ghẻ mang tâm hồn phù thủy trong truyện cổ tích thường đọc nữa. Ta rơi và chẳng nghĩ ngợi gì cho đến khi xác thân chạm mặt nước…

Ọc ọc… ta chìm lủm xuống dưới làn nước mát lạnh, chới với… Bắt đầu những cơn sặc và chất lỏng sộc thẳng vào miệng, vào tai, vào mũi cay xè. Ta không thở được và quẫy đạp cật lực trong làn nước sâu vài mét. Cái giếng tròn đổ bê tông hình cống với đường kính hẹp nên hai cánh tay ta vươn ra chạm ngay vào thành giếng. Ngay lập tức sự phản kháng của cơ thể ép ta bấu víu vào chúng và ngoi lên trên ho sặc sụa.

Chết đuối quả thực rất khó chịu. Nó không đau nhưng làm ta hoảng sợ. Ta không muốn chọn hình thức tự tử này. Không thể mang theo sự sợ hãi về cõi chết. Nhưng đã nhảy xuống rồi, thì thật khó muốn trèo lên, nên ta ngồi luôn ở dưới giếng, ngâm mình trong nước, chỉ thò phần đầu lên để thở. Cảm lạnh nghe nói cũng chết được, rất dễ dàng.

Ngồi dựa lưng vào thành giếng, hai chân chống sang phía đối diện, ta muốn khóc cho số phận của mình song cũng chẳng còn giọt nước mắt nào nhỏ ra được nữa. Đồng tử ráo hoảnh, ta ngước nhìn lên phía miệng giếng được khoét một lỗ vuông vuông như cái mặt ghế đẩu. Bóng đêm mờ mờ chút ánh sáng hoang hoải trên cao.

Đêm cứ trôi đi, ta nghe thấy giọng em gái gọi mình ở nơi mặt đất, ngơ ngác. Rồi một lúc sau tiếng bước chân gấp gáp lật đật đi ra. Mẹ hốt hoảng: “Chết thật, con đĩ này lại bỏ đi đâu rồi?”. Mẹ và em gái gọi ta ầm ĩ phía trên, ta cứ ngồi dưới lòng giếng sâu im lặng… Vài phút nữa trôi, ánh đèn pin rọi xuống, lướt rất nhanh qua mái tóc ngắn đã khô queo của ta, rồi tiếng dép lê xa dần. Ta chẳng cần ai lôi mình ra khỏi cái giếng này cả, ta chỉ muốn yên tĩnh chờ chết thôi.

Thời gian chầm chậm gõ nhịp, không lâu sau lao xao giọng nói của ba nhân vật: mẹ, bác Cẩn trưởng nam và cậu Sự gần nhà. Họ xì xầm bàn cách đưa ta ra khỏi cái giếng. Chiếc thang được thả xuống, cậu Sự và mẹ ở trên giữ thang, còn bác Cẩn trèo xuống. Cũng lại như lần tự tử đầu tiên, bác bắt đầu năn nỉ ta trèo lên. Ta chẳng nói bất cứ một câu nào, lỳ ra như chiếc gầu đứt dây vô tri giác. Ỉ ôi chán bác Cẩn lần nữa thô bạo nắm tay ta lôi lên. Nhưng ta đã khỏe hơn một năm trước, lại bám quá chặt vào hai bên thành giếng nên bác không thể nào kéo lên vì ngay cả bác cũng đang tình trạng địa thế rất khó xoay xở. Mẹ lại bắt đầu sụt sịt khóc nơi miệng giếng.

Cái đứa bị ép nhảy xuống giếng không khóc thì thôi, tại sao mẹ phải khóc, chẳng phải lúc nào mẹ cũng rủa ta chết đi, sống chỉ có làm đĩ điếm, vì cái mặt l.. của ta chẳng ai ưa nổi.

Bất lực vì không thể lôi ta theo được, bác Cẩn trèo lên và cùng cậu đi đâu đó. Họ nhanh chóng quay lại với một cuộn thừng. Bác lại trèo xuống lần hai, và tròng cái đầu dây thòng lọng ngang bụng ta, thắt chặt, rồi kéo căng sợi thừng trèo lên khỏi miệng giếng. Ta không thể nào cởi nó ra khỏi người mình được. Thang tre rút lên và ba người lớn kéo ta lên như kéo một gàu nước. Những va quệt với thành giếng bằng xi măng trát thô làm cơ thể bị đau nên ta không thể bám giữ cố thủ nữa, đành xuôi theo số phận trở về mặt đất.

Hoàn thành nhiệm vụ, bác Cẩn và cậu Sự lặng lẽ đi về, mẹ thì nghiến răng chì chiết rằng sao gan ta to quá như vậy? Ta toàn làm chuyện kinh thiên động địa, nếu lỡ để người làng biết được thì họ sẽ giễu cợt đến mức nào?

Lại dư luận, lại danh tiết, ta đã định chết rồi thì quan tâm gì tới những chuyện đó? Mẹ luôn nguyền rủa con mình là đĩ điếm mà không hề ngượng với chính bản thân thì sao phải sợ làng xóm cười chê? Mẹ chỉ biết sĩ diện của mẹ, còn sự hình thành nhân cách và cảm xúc của ta ai sẽ quan tâm?

Vậy mà mùa hè cứ dài đằng đẵng trong trí tuệ non nớt…

©Keng

Giới thiệu:

Đây là một truyện dài rời rạc, bao gồm 9 chương, dầy gần 300 trang trên khổ sách 13cm x 21cm. Truyện được viết lộn xộn theo phong cách dựng phim Lost (của Mỹ) đan xen tương lai, hiện tại, quá khứ gần, quá khứ xa của nhân vật chính là một cô gái có tuổi thơ bị bạo hành, pha trộn với cuộc đời của những người liên quan khác.

Định hướng ngay từ lúc bắt đầu viết là truyện-rời-rạc do tác giả yêu thích phim Lost một cách điên cuồng và mê muội. Có thể coi là một tự truyện được hư cấu, bởi sự thay đổi một số tên địa danh, tên người trong tác phẩm nghe khá xa lạ với Việt Nam. Tất nhiên cũng như cách dựng phim gây khó hiểu của Lost, những độc giả biết cách xâu chuỗi sẽ tìm được sự logic nhất quán trong nội dung khi đọc trọn vẹn.

Tác phẩm này gửi đến những bậc phụ huynh bất lực trong việc dạy con và chia sẻ với bất kỳ ai từng khóc vì cha mẹ mình.

Các phần của truyện:

CHƯƠNG 1: TỰ SÁT

CHƯƠNG 2: NGHIỆP CHƯỚNG

CHƯƠNG 3: TRẺ CON

CHƯƠNG 4: NGƯỜI LỚN

CHƯƠNG 5: KIẾM SỐNG

CHƯƠNG 6: TÌNH ÁI

CHƯƠNG 7: HƯ DANH

CHƯƠNG 8: TỔ ẤM

CHƯƠNG 9: MẤT TÍCH

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận