Nói với Blast của Anh …

February 1, 2008 Thời gian

Tặng ta một thời khờ dại. Tặng anh một thời nông nổi…

Tối nay gió trở mùa. Trời se lạnh và lòng em khẽ lạnh. Vô tình đọc 1 câu blast từ anh, chỉ thấy tứ bề là nỗi nhớ. Rõ là ngây thơ, nào là của – cho mình?

Suốt cả một thời đã nguyện bên anh trong mỗi cuộc hành trình. Thành bóng hình và say sưa nghe anh kể chuyện. Dõi mắt đứng nhìn trước mỗi dự định ngay cả khi nó đưa anh rời bến. Bến động chiều, không còn ván thuyền đủ để mang em theo.

Vượt sóng gió anh nắm chắc tay chèo, tấm áo bạc màu anh ko quên do em tặng. Chỉ có điều tình cũng đã tắt màu nắng. Anh với người nửa khuyết 1 vầng trăng.

Thứ lỗi nhé, đong đầy tay vốc kỉ niệm vĩnh hằng. Thả trôi đi sóng bọt biển xóa trắng. Người quạnh hiu chỉ thấy ánh chiều vắng lặng. Hoàng hôn buồn, đêm tối cũng hoang hơn.

Đừng trách hay giận hờn

Cứ để tình yên nghỉ

Kut3Prjnc3ss’s Blog

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận