Sống mỗi sớm mai…

February 10, 2011 Truyện ngắn

Sống mỗi sớm mai…

[Tặng chị]

“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày mới để yêu thương!”

Tháng 10, hợp đồng tua túa đổ về, bắt đầu công việc dồn đến như núi. Tiên có quyết định bổ nhiệm làm Phó Giám đốc, được quyền tuyển thêm cho mình một trợ lý.

Thực tế, dẫu là phụ trách mảng kinh doanh hay là phó giám đốc, Tiên cũng phải chịu trách nhiệm quản lý chính cho hầu hết toàn bộ công việc đối nội, đối ngoại của công ty. Chủ doanh nghiệp chỉ cần gật và lắc trước những quyết định thu chi. Vị Giám đốc được thuê cũng chỉ xuất hiện để ký những quyết định cần tính pháp lý với cơ quan nhà nước. Tiên làm thuê cho một công ty mang tính chất gia đình trị.

Gia đình chủ chỉ có 3 người. Ông chủ lo sự nghiệp của mình trong một cơ quan nhà nước nên vắng mặt suốt. Bà chủ thì ôm khư khư lấy chức danh chủ tài khoản công ty để giữ tiền. Cậu chủ kém Tiên 2 tuổi, suốt ngày tụ tập hội nhóm đi săn chân dài tại những cuộc thi nhan sắc. Nhưng Tiên thân với cậu chủ. Bởi chính cậu ta mời cô từ một công ty xuất nhập khẩu nhà nước về làm Sales Manager, lương cao tới gấp 3 lần.

Ngày trước, cậu chủ đứng danh nghĩa giám đốc công ty, điều hành rất phóng khoáng. Rồi cùng thời điểm cái vụ quan chức PMU18 cá độ bung ra, cậu chủ cũng bị cha mẹ phát hiện chơi bời, cá cược làm thất thoát mấy tỷ trong ngân sách công ty. Cậu bị cách chức và bị kiểm soát chặt như một cậu nhóc đang tuổi nhổ giò có nguy cơ là mồi cho đám bạn xấu dụ dỗ. Khủng hoảng gia đình làm khủng hoảng công ty, lương nhân viên bị bà chủ cắt xén. Tiền lương của Tiên cũng bị giảm xuống phân nửa. Tiên nản. Muốn nghỉ. Nhưng cậu chủ năn nỉ cô ở lại, và hàng tháng trao tận tay một cái bao thơ để đảm bảo thu nhập của cô không hề sa sút.

Tiên tận lực làm việc, vì sự quý mến của cậu chủ. Nửa năm sau cô nắm tất cả các mối quan hệ khách hàng trong tay, rồi được thăng chức để có thể thẳng tay ký mọi văn bản hợp tác với khách hàng.

Công ty chủ đạo sản xuất sản phẩm phục vụ chiến lược quảng cáo của các công ty thuốc lá, nên chỉ nóng bỏng dạo cuối năm, họ không được phép quảng cáo nhưng vẫn phải thúc đẩy doanh số tăng vượt chỉ tiêu. Vì thế lĩnh vực kinh doanh Tiên tham gia rất đặc thù. Đối tác chủ yếu mang tính đa quốc gia, nên mỗi khi chuyển giao qua năm mới, thường phải thanh lý quỹ với công ty mẹ ở nước ngoài, khoản tiền dư rất lớn. Không công ty con nào muốn trả lại, do thủ tục phiền hà hoặc một sự ảnh hưởng nào đó, khiến họ luôn cố ký thêm những hợp đồng sản xuất khác vượt ngoài dự trù của Tiên. Một, hai tháng cuối năm, doanh thu có thể gấp đôi, gấp ba con số tổng của những tháng còn lại. Nên cận Tết, Tiên bung hết sức lực của mình ra để làm việc.

Cậu chủ với biểu hiện tốt đã lấy lại lòng tin của phụ mẫu. Dẫu sao cậu cũng là con trai độc nhất. Trước sau cả cơ nghiệp cũng thuộc về cậu hết. Bắt đầu những quyết định của cậu đối với hoạt động công ty có hiệu lực, nhưng tài chính vẫn là bà chủ nắm giữ, hoặc thông qua Tiên theo kiểu trảm trước, tâu sau.

Cuối năm 2006, doanh nhân trẻ sốt lên vì chứng khoán. Tiên cũng bị cuốn vào vòng xoáy của những cổ phiếu trên sàn, dưới sàn. Sắc xanh phủ ngập bảng giá chứng khoán online tạo nên sức mê hoặc kỳ lạ cho vô số kẻ có chút tiền trong tay. Tiên tham gia đầu tư chứng khoán cùng một người bạn và hồ hởi với con số phần trăm tăng lên hàng ngày. Cậu chủ bắt sóng được đam mê của Tiên, nên nhờ rút két ra một tỷ để cậu tạo dựng sự nghiệp trên những con số ảo. Tiên nhiệt tình làm theo và không nói nửa lời với ông bà chủ. Trong mắt Tiên, ngoài chút sa đà khi ăn chơi ra, trong công việc cậu chủ vẫn thường rất tinh nhạy.

- Dì hổng có hiểu thằng Thanh nó lấy tiền đâu ra chơi chứng khoán nữa? – Bà chủ trong lúc rảnh càm ràm.

- Ủa, sao dì biết? – Tiên hơi lo lắng nhưng cố tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Bữa hổm dì tình cờ vô phòng nó, thấy tập giấy tờ lộn xộn trên bàn mới ngó qua, tá hỏa luôn, nó fax đi đâu đó bản xác nhận giá trị cổ phiếu nó sở hữu hơn 25 tỷ. Trời đất ơi! Dì méc ngay cha nó, rồi tra hỏi nó hoài mà nó chỉ nói rằng: Điều đó chứng tỏ nó đầu tư chứng khoán không sai lầm. Thiệt là hết biết với nó luôn!

Tiên dấu nhẹm việc mình âm thầm giúp cậu chủ, bởi số tiền 1 tỷ đã hoàn trả không thiếu xu nào sau hơn 3 tuần. Song Tiên thực sự choáng ngợp trước số tiền lãi khổng lồ mà cậu chủ gầy dựng lên sau hơn hai tháng. Đúng là thời buổi tiền đẻ ra tiền. Người không có tiền thì nghèo mãi thôi. Cậu chủ tự mua một con xe Mẹc hơn 2 tỷ, rồi vi vu du lịch nước ngoài cùng chiến hữu và các em kiều nữ liên tục. Tiên luôn là người book vé máy bay nên nắm rõ hết tất cả lịch trình. Thậm chí ngay cả việc làm thủ tục chuyển vùng quốc tế cho di động của cậu ta, cô cũng phải tự thân ra dịch vụ viễn thông. Tiên nhiệt thành nghĩ mình đang được tin tưởng tuyệt đối.

Cuối mùa xuân năm 2007, thị trường chứng khoán bắt đầu xì hơi rất mạnh. VNIndex từ đỉnh 1.170 rồi cứ thế tuột dốc, có hãm lại được một chút rồi cũng ngã nhào rất nhanh. Tiên thì đã nhanh chóng bán ra để bảo toàn số vốn
còm cõi của mình. Gia đình cậu chủ xanh mặt đối nghịch với màu đỏ phủ kín bảng giá chứng khoán. Bà chủ hục hặc: “Má bảo bán ra sớm hổng chịu, để ngày càng lỗ nặng…”, cậu chủ cáu kỉnh: “Chẳng phải có lần má bắt con bán non, hai ngày sau nó lên làm mất toi 3 tỷ đó sao?”, “Nhưng lần này mày nghe lời má, thì đâu có lỗ nặng như này…”. Bà chủ lại hăm he cắt giảm lương nhân viên, bởi cứ đến hè là mùa rỗi việc.

Tiên ngẫm lại phận mình làm thuê. Cật lực như trâu ngựa, kiệt sức đến mức xây xẩm mặt mày, tóc rụng từng mảng như bị ung thư. Cả năm được trả gần trăm triệu mà đem về lợi nhuận cho chủ vài chục tỷ đồng. Vậy mà họ thất thoát một ít vì những quyết định cá nhân là lại giở trò bớt xén lương. Dù Tiên được đảm bảo, dù Tiên không ảnh hưởng gì, nhưng thấy mình khác gì loài trâu ngựa trung thành? Trợ lý của Tiên nghỉ việc vì bị giảm lương, dần dà những nhân viên dưới quyền Tiên cũng nghỉ hết.

“Rõ ràng mình không happy với công việc này nữa rồi!”. Ngày nào Tiên cũng tự hỏi và tự trả lời. Nhà chủ tin tưởng vì Tiên trung thành. Ảo tưởng về niềm tin đó, từng là động lực để Tiên hiến sức. Đã có những mảng da đầu trắng ởn, khiến Tiên phải từ bỏ mái tóc thẳng mượt, uốn xù lên che đi dấu hiệu suy giảm sức khỏe thê thảm. Cứ tận tụy phục vụ nữa, chẳng biết Tiên sẽ ngã lúc nào. Trung thành đôi lúc có đi kèm ngu ngốc?

Đầu tháng 8, Tiên nộp đơn từ chức. Dẫu níu kéo cô vẫn quyết định dừng chân. Đến cuối tháng, bàn giao hết lại cho bà chủ, Tiên nhẹ lòng ra đi với dự án kinh doanh của riêng mình.

*

Một năm trôi qua, công ty nho nhỏ của Tiên đã ổn định hoạt động. Tâm huyết với văn hóa ẩm thực các vùng trên quê hương Việt, Tiên kinh doanh và chắp cánh thương hiệu cho đặc sản ở 3 miền. Đã từ rất lâu, ý niệm khát khao một thương hiệu Việt cứ ấp ủ trong tim cô. Dù lãi ròng chỉ bằng một phần nhỏ xíu so với công ty làm thuê trước đây, song giờ đây Tiên được làm chủ, cô chỉ phải trung thành với chính cô, với những giá trị thuần Việt đẹp đẽ của đất mẹ.

Tiên để lại kiểu tóc thẳng mượt, bởi đầu cô đã không còn những mảng da trắng nhởn, ghê hồn. Lòng cô bình yên, tâm hồn vui vẻ. Mỗi sáng tỉnh dậy, Tiên đứng trên ban công hít thở bầu không khí trong lành, phóng tầm mắt thật xa, mà nghĩ lại ngày xưa, chẳng sớm mai nào thức giấc, cô đủ thời gian để được nhìn thấy trời xanh, mây trắng, nắng vàng cả. Bởi lòng thì bộn bề, mắt mũi thì tối tăm vì những công việc của người.

Phải rồi, có nghĩa lý gì khi ta sống mà không ngày mới nào được nhìn thấy trời xanh, mây trắng và nắng vàng…

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

1 Bình luận

  1. Mickey says:

    Okay, so, because I read these in reverse order, I was COMPLETELY LOST about some other (newer) posts, since I ha2;1#8d&7nt seen this.I feel slightly less insane now. :-P

Đăng bình luận