THẾ GIỚI NGUY HIỂM

December 8, 2012 Tiêu điểm, Truyện ngắn

Trên đời này vốn dĩ làm gì có tình yêu. Chỉ cần người này thuyết phục được người kia tin ở câu nói: “Anh yêu em” hoặc “Em yêu anh” là đủ.

 

Minh nói với Nhã lễ giáng sinh sắp tới anh sẽ về nước và đưa cô đến giới thiệu với gia đình. Nhã ngập ngừng: “Sợ gia đình anh sẽ không vui… Hai ta cứ như thế này chẳng phải rất tốt sao, tính chi đến chuyện xa quá!”. Minh an ủi qua điện thoại: “Yêu nhau gần 3 năm rồi, anh không muốn giấu diếm chuyện tình cảm với Nhã nữa! Giờ anh chỉ muốn học xong là cưới Nhã ngay lập tức. Sống ở Việt Nam cũng được, mà qua Úc cũng được…

Thời gian sao trôi quá nhanh, mới ngày nào còn phơi phới đôi mươi, giờ Nhã đã 34 tuổi. Xuân sắc chín muồi, không nhanh lấy chồng, sinh con e là muộn mất. Trong mắt thân thuộc, bạn bè, Nhã đã là một cô gái lỡ thì, nhiều người còn khuyên Nhã, nếu quá cao số thì hãy cứ mạnh dạn làm single-mom, để cảm nhận được thiên chức làm mẹ, và ít nhất đứa bé sẽ trở thành sợi dây gắn kết Nhã với cuộc sống đơn lẻ này. Chỉ bởi một lý do, Nhã quá kín tiếng về chuyện cá nhân, không ai biết cô đã từng trải qua những mối tình nào. Hơn nữa, định mệnh dường như cứ bắt Nhã phải dính vào tình cảnh yêu đương âm thầm, ngang trái.

Chúa cho Nhã gặp Minh vào thời điểm non ba năm trước, trong một chiều chủ nhật tươi hồng. Sau khi kết thúc buổi thánh lễ, Nhã xếp lại những phím đàn đen trắng, cô vừa bước ra khỏi cánh cổng nhà thờ thì bất ngờ nhận được cành hoa đỏ thắm thay lời làm quen từ một chàng trai trẻ. Cô gái mỏng manh đệm đàn cho dàn thánh ca sống nhịp đời quạnh quẽ kín kẽ bắt đầu yêu xa một chàng trai du học ở xứ sở Kangaroo. Tâm hồn họ dần được lấp đầy nỗi ngọt ngào bằng sự say mê trong xa cách. Chuyện tình lãng mạn cứ như tiểu thuyết.

Song giữa Minh và Nhã là một kiểu tình yêu bị kỳ thị. Việc chàng trai trẻ đẹp đẽ với xuất thân giàu sang, du học ở trời Tây bắt cặp với một cô gái già hơn mình 9 tuổi, gia thế bất hạnh, nhan sắc tầm thường, lối sống có phần lập dị,… dễ dàng trở thành chủ đề bàn tán, thậm chí giễu cợt bằng thứ từ ngữ khinh miệt kiểu “phi công trẻ lái máy bay bà già” của những đám đông hời hợt. Nếp nghĩ đó hẳn nhiên cũng hằn sâu thành định kiến trong gia đình Minh. Cơ may được về làm dâu nhà Minh chắc cũng chưa được đến 1% dành cho Nhã. Nhưng nếu chỉ là một phần ngàn cơ hội được làm vợ chồng của nhau, thì Nhã cũng sẽ thuận lòng Minh, bởi đường dẫu ngắn không đi sẽ không bao giờ đến, việc có nhỏ không làm cũng chẳng bao giờ nên.

::

Nhã mặc một chiếc váy hoa văn vàng đồng dịu dáng xòe dài kiểu cổ điển kèm áo sơ mi cùng tone màu được thắt eo nhỏ xíu, tóc nguyên thủy đen mun thả ngang lưng, mặt trang điểm hồng nhạt phảng phất nét tự nhiên, đứng soi gương với tâm trạng lưỡng lự. Chuẩn bị ra mắt gia đình người yêu, thật chẳng biết phải nghĩ sao nữa. Minh nhẹ nhàng ôm Nhã từ phía sau, tấm gương phản chiếu lại hình hai giương mặt kề sát nhau. Minh nhìn đắm đuối vào ánh mắt tĩnh lặng tỏa sương của Nhã, nở nụ cười tự tin trên khuôn miệng rộng: “Thấy không? Nhìn chúng ta đâu có sự chênh lệch nào. Người khác mà gặp cùng lắm chỉ đoán Nhã khoảng 25 tuổi thôi!”. Nhã khẽ lắc đầu: “Không đâu! Để ý khi em cười đi, hai bên mép sẽ có ngoặc đơn ngoặc kép thế này này… rồi đuôi mắt có mấy nếp nhăn thế này này…”. Minh xiết nhẹ vòng tay, hôn lên vai Nhã: “Thôi nào! Hạnh phúc của chúng ta như chiếc bóng trong gương, nếu Nhã quay lưng bỏ đi, hạnh phúc cũng biến mất đó! Tin tưởng vào thời gian anh đã yêu Nhã được không?”.

Gia đình Minh sống trong một ngôi biệt thự đúng chuẩn thượng lưu, bao bọc bởi vườn cây, hồ cá, bể bơi,… Nhã bước xuống khỏi chiếc xe hơi, ngần ngừ tính sẽ theo sau lưng Minh vào nhà, nhưng anh quay lại tinh nghịch cọ mũi vào mũi Nhã và nắm tay cô dắt đi tung tăng như còn trẻ lắm.

8 năm trước, Minh mất mẹ cho căn bệnh ung thư quái ác, cha vội vàng tìm bạn đời mới. Minh được cậu Lâm – em trai kế cận của mẹ đưa về sống cùng, nuôi dạy và cho đi du học ngành quản trị tài chính ở Melbourne. Cậu mợ của Minh mong muốn sau này anh tốt nghiệp sẽ về phụ giúp công việc và thừa kế một phần gia nghiệp. Bởi cơ đồ cậu Lâm có được hôm nay, được phát triển từ vốn liếng của mẹ Lâm cho thủa cơ hàn.

Một cậu nhóc nhào ra cửa trông thấy Minh và Nhã là hét toáng lên: “A! Anh Minh về! Ba má ơi! Anh Minh dắt người yêu tới nữa kìa!”. Minh xoa đầu cậu nhóc: “Trời! Bé Khải lanh quá nha!”. Một người phụ nữ trung niên, , đoán chừng là mợ của Minh bước ra cười tươi rói trên nền váy hoa trẻ trung: “Hai con vô nhà đi! Mợ chuẩn bị tiệc xong hết rồi đó! Khải lên lầu gọi ba con xuống nhanh! Chị Loan ơi! Ta dọn bàn thôi!”. Nhã cúi đầu chào bằng nụ cười biết ơn và thầm nghĩ: nhà có trẻ con cùng một người phụ nữ xởi lởi thật náo nhiệt. Minh vẫn không buông tay Nhã, cất giọng sốt sắng: “Mợ Hạnh có cần tụi con phụ giúp gì không ạ?”. Người phụ nữ vẫn tiếp tục đon đả: “Khỏi đi! Hai con chỉ cần ngồi uống ly nước mát chờ cậu xuống nói chuyện là được rồi! Mọi việc để Mợ và chị Loan lo hết cho!”.

Lúc này, tim Nhã bắt đầu như ngừng đập, chỉ vài giây tới thôi, cô không biết mình sẽ phải ứng xử như thế nào, khi người chủ của gia đình này xuất hiện. Ly nước dành cho Nhã chưa đầy một phút đã bị uống gần cạn.

Cậu Lâm của Minh bước từ trên lầu xuống và nhìn xoáy vào Nhã bằng đôi mắt mở to kinh ngạc, nét mặt thoảng vẻ u tối lạnh băng. Nhã cũng nhìn ông, bằng sự bất động, trong khoảng ngưng đọng của thời gian. Cho đến khi cậu Lâm ngồi xuống chiếc ghế đối diện Minh và Nhã cười nhẹ và yêu cầu cháu trai giới thiệu bạn gái thì không gian níu lại được những diễn biến bình thường. Suối buổi tiệc mừng lễ giáng sinh hôm đó, Minh đã không để lộ cho bất kỳ ai trong gia đình biết được tuổi thật của Nhã. Mợ Hạnh không ngớt lời khen Nhã xinh xắn dễ thương. Nhóc Khải thì cứ chọc hai anh chị xứng lứa, đẹp đôi. Chỉ riêng cậu Lâm là giữ thái độ thâm trầm xa cách.

Nhã ở lại nhà cậu mợ Minh suốt buổi chiều, sau đó cả gia đình cùng đi lễ ở thánh đường nơi cô vẫn đến đệm đàn vào mỗi chiều chủ nhật. Thanh âm của lễ giáng sinh loang vào lòng mỗi người một sắc màu hoài niệm khác nhau… Chúa Jesus đã dạy: “Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục cũng do lòng ta mà có”.

::

Nhã ra hiệu cho người tài xế taxi dừng trước một khách sạn nhỏ thanh lịch màu trắng. Cô trả tiền và bước xuống với cặp kính mát lớn thiết kế thanh thoát màu trà choán gần hết nửa khuôn mặt. Ngang qua quầy lễ tân, Nhã nói khẽ cô có hẹn với vị khách ở phòng 202 và bước đi về phía thang máy mà không chờ sự cho phép.

Khách hẹn của Nhã tất nhiên là một người đàn ông. Cửa phòng 202 khép hờ, Nhã không gõ mà bước vào như một thói quen. Cô ngồi xuống bên cạnh vị khách đang hướng mắt về bản tin kinh tế thị trường phát ra từ chiếc LCD đặt sát vách tường. Nhã cúi mặt không nói một lời nào. Ông ta cũng im lặng quay ra nhìn Nhã bằng thần khí đau thương khôn tả… Hai người ngồi như thế rất lâu, cho tới khi điện thoại của Nhã vang lên giai điệu của một bài nhạc trẻ “…Tình anh còn mãi trong trái tim tuyệt vời, dù xa ngàn lối vẫn nhớ em không rời. Dù cho ngày tháng không đi chung một lối, trong anh tình vẫn sáng”. Giọng chàng ca sỹ thị trường khàn đục day dứt, số của Minh nhấp nháy trên màn hình, Nhã bất lực ngồi nhìn và chờ cho cuộc gọi tự kết thúc, cô không thể trả lời điện thoại của Minh trong tình cảnh này… Nhạc chuông điện thoại vừa ngưng, người đàn ông cất lời nửa cầu xin, nửa ra lệnh:

- Nhã à! Em chia tay Minh có được không? Hãy coi đây là điều cuối cùng em làm vì anh…

Đôi mắt Nhã là một hồ nước mắt như muốn đổ sập thành thác lũ xuống người đàn ông bên cạnh, cô buông làn hơi đứt đoạn:

- Anh Lâm à! Em… không thể… Em… xin… lỗi…

- Nhã ơi! – người đàn ông tên Lâm khẩn khoản – Em phải hiểu Minh là cháu của anh. Nó sống với gia đình anh 8 năm nay, anh thương nó như con ruột. Chẳng phải là lúc anh đưa nó về nuôi, cũng đã kể cho em biết sao?

- Em đã… xóa hết ký ức… về anh… Anh… đừng hỏi em nữa! Em không… nhớ gì đâu! – Bất giác Nhã lại mạch lạc – Anh hãy làm như chưa từng biết em trước đây, rồi mọi chuyện sẽ ổn mà!

- Em có quên được bài hát lúc chúng ta đã nghe lúc chia tay không? Bao nhiêu năm đã qua em vẫn cài nó làm nhạc chuông điện thoại, em nghe nó mỗi ngày, em có quên được không? – Lâm xoay người lại, đặt hai tay lên đôi vai mảnh khảnh của Nhã và dồn dập gay gắt – Anh tự hỏi có phải em yêu Minh vì muốn trả đũa anh? Ngàn lần hỏi anh cũng không tin em lại có tâm địa như thế! Nhưng em có nghĩ đến việc em và Minh gắn bó với nhau thì sau này chúng ta nhìn nhau để sống như thế nào chưa? Anh xin em Nhã à! Em và Minh cần phải kết thúc!

- Không! - Nhã nhìn xoáy vào Lâm chua chát – Em yêu Minh vì MINH QUÁ GIỐNG ANH!

::

Con trai của Lâm hiện giờ được bao nhiêu tuổi, thì Nhã biết Lâm được bấy nhiêu năm, cộng một. Cô không ngờ mình đã đi qua quãng thời gian dài 14 mùa giáng sinh và để lại quá nhiều dấu vết cho riêng người đàn ông này. Nhã từng yêu Lâm đến nỗi tưởng chết đi được bằng thứ tình đầu mê dại không nhận biết được sai trái của người con gái mang tâm hồn nghệ sỹ dành cho người đàn ông đã có gia đình. Hẳn Lâm cũng yêu Nhã nhiều lắm nên anh mới có thể an ủi, khích lệ và chăm sóc cô suốt một thập kỷ dài, dẫu cho Nhã là một cô gái không cha và mẹ chẳng may lại sớm qua đời lúc cô vừa chớm tuổi hai mươi Mười năm làm nhân tình trong bóng tối của Lâm, Nhã không chỉ đơn thuần yêu anh mà còn coi đó như một người cha để dựa dẫm. Nếu không có Lâm, hẳn Nhã cũng đã tìm cách giải thoát thể xác mệt mỏi côi cút của mình khỏi thế giới lạnh băng này rồi.

Lúc nhóc Khải được 9 tuổi, Nhã nhận được tin nhắn từ số của Lâm: “Cô là ai? Sao lại nhắn tin và gọi điện cho chồng tôi?”. Nhã làm như mình nhầm người nhắn lại: “Xin hỏi đây có phải điện thoại của anh Phong ở Hà Nội không ạ?“. Phía bên kia im lặng, vài tiếng sau Nhã chốt hạ cho sự nghi ngờ bằng một tin nhắn hận tình sến súa: “Phong à! Sao anh nỡ lừa dối tình yêu của em? Anh nói lên thành phố làm việc vài năm có tiền mua được nhà sẽ về quê cưới em. Vậy mà anh đã phản bội lời thề, kết hôn với người phụ nữ khác. Uổng công em chờ anh bao năm qua, tin tưởng và yêu anh trọn cả trái tim. Anh đã lừa gạt sự ngây thơ của em, cướp đi sự trong trắng của em,… Em hận anh, hận anh suốt đời! Một triệu kiếp sau em cũng không tha thứ cho anh!“. Đặt mình vào vị trí của Hạnh, nếu đọc tin nhắn kiểu thế Nhã chỉ có thể bỏ qua vì xa lạ quá!

Nhưng rồi Lâm rời bỏ Nhã thực sự, anh kể Hạnh bắt đầu nghi ngờ và tìm mọi cách giám sát anh. Điện thoại, máy tính, các mối quan hệ bạn bè, đối tác đều bị Hạnh kiểm tra nhằm tìm ra dấu vết. Và một người đàn ông ý thức được trách nhiệm với vợ con và những giềng mối tình cảm thuộc về gia đình buộc phải chấm dứt chuyện trăng hoa bên ngoài.  Nhã cũng đã là một người phụ nữ trưởng thành, không thể cứ âm thầm làm nhân tình như thế mãi được, cô cần tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình. Sau rất nhiều thuyết phục và nước mắt, Lâm làm cho Nhã tin rằng dù xa nhau nhưng tình yêu anh dành cho cô vẫn thắp sáng trái tim của cả hai. Chia tay chỉ là cách giúp Nhã có thể tìm được một bến đỗ thực sự. Sau bốn năm, Lâm đâu thể ngờ rằng đứa cháu trai anh hết mực yêu thương lại trả nợ phong lưu thay cho cậu mình.

::

Cận tết, Nhã ngồi tư lự bên cây đàn piano cũ kỹ trong phòng khách nhỏ xinh của mình. Căn hộ chung cư đẹp đẽ giữa thành phố này là do Lâm góp tới 7 phần mua cho cô trước đây. Thế giới này đầy rẫy những nguy hiểm, trí trá, thực tâm Nhã cũng không thuần khiết như vẻ ngoài cô đã thể hiện. Nếu như ngoài những nâng đỡ tinh thần, Lâm không bảo bọc cô bằng tiền bạc, thì cô đã chẳng phải yêu anh nhiều đến thế. Mười năm yêu nhau, Nhã đã biết mọi điều về gia đình Lâm, sau khi chia tay cô vẫn không ngừng vào blog Yahoo rồi Multiply của Hạnh để cập nhật cuộc sống của tình cũ. Cho đến thời đại Facebook bùng nổ, các mối liên hệ của những con người đính công nghệ hiện đại chi chít quanh mình càng dễ lộ diện. Lẽ nào Nhã không biết xuất thân của Minh, lẽ nào cô dễ dàng yêu một chàng trai kém mình gần chục tuổi khi đã từng coi Lâm là cả thế giới của mình. Tình cũ, tình mới đan kết vào nhau bằng chất keo toan tính từ quá khứ đến hiện thực. Tương lai của Nhã sẽ như thế nào, khi những bí mật sắp phải phơi bày trước ánh sáng của thời gian?

Nhã gọi điện cho Minh với chất giọng yêu thương tươi tắn, sau một hồi nũng nịu bắt anh kể về nước Úc, rồi giãi bày những nhớ nhung chờ đợi, cô trầm lại ấp úng báo mình đã có thai. Nghe giọng Minh dường như hạnh phúc lắm. Anh phấn khích nói sẽ về nước vào mùa hạ để sang thu đón con của hai người chào đời. À, còn cả hôn lễ nữa, Nhã sẽ phải chịu thiệt thòi khi mặc váy cô dâu với cái bụng bầu bừ bự rồi. Mọi chuyện về đám cưới Nhã không phải lo gì hết, Minh sẽ nhờ mợ Hạnh chuẩn bị tất cả.

Thái độ của Minh không nằm ngoài dự đoán của Nhã, anh vốn đơn giản và luôn nhiệt thành vậy mà! Nhã tin rằng gửi gắm cuộc đời cho Minh là một sự bảo đảm bằng vàng. Cái thai cũng sẽ khiến Lâm im lặng về chuyện tình xưa cũ của hai người. Bởi người đàn ông đó rất yêu thương trẻ con, ngay cả khi đứa trẻ đó không phải là máu mủ của mình. Nhã lướt nhẹ những ngón tay mảnh khảnh trên phím đàn, âm thanh thánh thót lấp kín căn phòng, kết thúc bản nhạc cô dừng lại và xoa tay trên chiếc bụng thon nhỏ của mình. Điều khó khăn duy nhất đối với Nhã lúc này là: LÀM CÁCH NÀO ĐỂ CÓ ĐƯỢC CÁI THAI ĐÓ!

 ::

Sau khi hôn tạm biệt Nhã qua điện thoại, Minh bắt đầu cảm thấy bối rối. Dường như mọi chuyện đã đi đến đích, thời điểm này dừng lại có vẻ đúng đắn nhất. Minh tìm số của mợ Hạnh trong điện thoại và bấm tin nhắn gửi đi: ‘Nhã có thai rồi! Con sẽ cắt liên lạc với cô ta. Mợ ở nhà lo liệu giúp con. Dựng nên một vụ mất tích chẳng hạn. Con chúc cậu mợ sức khỏe và luôn thành công!’. Chưa đầy một phút sau, tin nhắn trả lời của mợ Hạnh đã tới: ‘Okie con! Cảm ơn con đã giúp mợ suốt 3 năm qua! Cậu con chắc cũng đã có được bài học đau. Mợ sẽ trả công con xứng đáng. Yêu và thương con nhiều!’, Minh đọc chậm rãi từng câu như học thuộc lòng, cuối cùng tắt điện thoại, rút sim ném vào thùng rác.

::

Cuộc sống của thế giới hiểm nguy này vẫn còn tiếp diễn với nhiều toan tính đang trôi tuột đi…

- Sài Gòn 05.12.2012 -

nn1

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

3 Bình luận

  1. Gaubong says:

    Hic, đọc từ đầu đến cuối, thật bất ngờ. Cuộc sống có quá nhiều cạm bẫy. Truyện của chị Keng chưa bao giờ là 1 câu chuyện lãng mạn, nhẹ nhàng mà nó luôn có cái gì đó day dứt.

  2. kim đạt says:

    Toan tính. Biết bao giờ mới tìm được một chút tình cảm thực sự đây. Anh yêu em nhưng e yêu người khác. Vòng zoáy á.

  3. gaubong says:

    Đọc đi đọc lại vẫn thấy thích. Ko hiểu vì sao em thích lối hành văn của chị quá

Đăng bình luận