Thế giới của những người nửa điên nửa tỉnh

March 14, 2010 Chuyện hóa

Thích Alice hoạt hình từ nhỏ, mà đúng ra, hồi nhỏ phim hoạt hình nào cũng mê. Lúc đó chỉ muốn dõi theo để bất ngờ với thế giới tưởng tượng đầy sắc màu và những hình thù kỳ lạ không có trong đời thật, chứ chẳng suy nghĩ gì, hay là đòi hỏi phim phải có một ý nghĩa nhân văn, một thông điệp sâu sắc nào cả. Vì cuối cùng hoạt hình nào cũng có một kết thúc vui vẻ hạnh phúc. Muốn ý nghĩa, muốn thông điệp chỉ là tư duy của những người muốn giáo dục thế hệ non trẻ mà thôi!

Alice sau 13 năm tái sinh trong một hình hài khác (tính theo tuổi trong phim của cô bé), không phải là những nét vẽ 2D phẳng lỳ mà với người thật và các sinh vật 3D sống động. Alice đã thành người lớn, sống trong một thế giới nhiều hài hước phũ phàng. Và một bất ngờ khó chịu đã khiến cô chạy trốn vào giấc mơ của mình khi ngã xuống hang thỏ. Giấc mơ của Alice thủa lên 6 là một thế giới kinh ngạc diệu kỳ; Giấc mơ của Alice 19 lại là thế giới của những người nửa điên nửa tỉnh và điều gì cũng có thể lý giải được; Bởi đây là một sự trải nghiệm lại ở một độ tuổi khác. Mình thích cái thế giới không bình thường này, bất cứ nhân vật nào cũng rộn lên những tiếng leng keng vui vẻ, dù họ đang ở trong một tình thế ngặt nghèo, hay là buồn đau vì những thương tổn từ quá khứ.

Phim không đẹp bằng Avatar nhưng có một điểm chung là người ta có thể thực hiện được mọi điều mình tin nếu đang…  tưởng tượng. Lý giải vì sao Jake Sully cưỡi được Toruk Macto huyền thoại hiệu triệu toàn bộ dân tộc Navi (Đọc ngược là Vina = Việt Nam đó!)  và Alice thì chém bay đầu siêu quái thú (hem nhớ con đó tên gì nữa) của Nữ Hoàng Đỏ đem lại ngày diệu kỳ cho Underland. Nếu như đã có người chê Up không hay vì dễ đoán thì sẽ nhiều người hơn nữa chê Alice 2010 nhạt bởi cũng rất dễ đoán và cấp độ nhảm chỉ dưới cơ phim Kẻ Cắp Tia Chớp một chút. Điển hình, happy ending của Underland là Nữ Hoàng Trắng tưng tửng giành được vương miện, nắm quyền trị vì xứ sở, khiến bạn ngồi bên cạnh mình than: “Chời, bà này khùng khùng chứ có gì xứng đáng đâu mà cũng mắc công chiến đấu?”.

Riêng mình thì thích cả Up, cả Avatar, cả Kẻ cắp tia chớp (kỹ xảo hình ảnh quá đẹp), nên thích cả Alice luôn. Vì những thế giới tưởng tượng luôn luôn hấp dẫn mình. Đơn giản như trưa nào ăn cơm mà được coi Tom & Jerry là mình sẽ quên cả ngủ. Mà Tom & Jerry thì có thông điệp, ý nghĩa nhân văn gì đâu, ngoài những trò tinh quái, sáng tạo của 2 con vật nửa điên, nửa tỉnh không thể sống thiếu nhau trong đời mặc dù truyền kỳ xung khắc.

Cho nên nếu bạn nào đến rạp đơn thuần là xem phim chứ không mong chờ thêm một khóa dạy học rao giảng đạo lý thì hãy đi coi Alice. Phim chiếu ở rạp bao giờ cũng đẹp và hoành tráng hơn là mua đĩa về nhà thưởng thức. Nhưng mà một lần đi coi phim ở rạp là có thể mua từ 5 đến 10 cái đĩa về coi đi coi lại đó. Nhớ cân nhắc trước khi quyết định đứng trước quầy bán vé, dõng dạc nói: “Tui mún mua zé fin Alice!”.

So với bản gốc hoạt hình. Phiên bản 2010 tạo hình rất quái:

Nữ hoàng Đỏ với cái đầu to gấp đôi người thường

Alice hâm hâm

Người làm mũ khìn khìn

Nữ hoàng Trắng tưng tửng

Cặp song sinh ngưu ngưu…

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận