Tưng bừng bé YuMe 2 tuổi

November 1, 2010 TẠP HÓA CUỘC SỐNG

Chiều thứ 7 tuần rồi (30/10/2010) đi sinh nhật 2 tuổi của bé Yume, October trùng với mình luôn nè. Trong khi một đứa tròn 27 tuổi như mình chưa là gì, chả mần được gì to tát cho cuộc đời, thì bé Yume mới độ cai sữa đã là mái nhà thứ hai thân thương yêu mến gần gũi như hơi thở, như sự sống, như tất cả niềm vui nỗi buồn cho mấy chục triệu blogger (hình như là 25 triệu). Nghĩ lại mình đến với Yume cũng kỳ kỳ…

1.

Hồi biết tiền thân của bé Yume có cái tên sơ khai rất chung chung lung tung hông cảm xúc “café tìm nhanh”, thì đúng lúc mình tẩy chay Yobanbe nên bay ngay qua mần quen, còn giới thiệu ầm ĩ ì xèo với mấy bạn khác nữa. Thủa ấy mình mới tập tành viết truyện, cũng thầm mong câu được nhiều view nên chọn đề tài nhạy cảm chút chút: Ngoại tình (mà sau này là mấy chương đầu trong cuốn Hồng Gai) post lên. Ai dè mới được 2 entries, bài của mình bị xóa đi không thương tiếc, đồng thời nhận được thư với nội dung đại loại như: “Chúng tôi phải xóa bài của bạn vì sử dụng từ ngữ không phù hợp với sân chơi của café Tìm Nhanh. Nếu bạn tiếp tục post những bài với nội dung tương tự, chúng tôi sẽ delete mà không cần report”. Giận quá mình hông thèm vào thăm nữa, để cái nhà mới chưa ấm hơi người đóng bụi lun.

Sau này, café Tìm Nhanh đổi tên là Yume, nhiều người nhắn gọi qua chơi vì bé Yume rất dễ thương, nhưng mình để bụng chuyện cũ nên một khi đã ghét là hông thèm quay đầu lại (Nói theo kiểu Dưa Leo là: không có kết thúc hạnh phúc cho một cuộc tình chỉ toàn filter và delete). Nhân nói chuyện lọc và xóa, mình rất ngán ngẩm các mạng xã hội Việt vì cái kiểu filter word chuối từ nải đến củ, VD viết rằng: “em tung tăng xách lồng chim đi thi” thì y như rằng từ “lồng chim” sẽ được mã hóa là “***g ****”, đến ngay cả viết tên cụ thể của Bộ Giáo Dục & Đào Tạo cũng sẽ được chuyển hóa thành “Bộ Giáo *** & Đào Tạo”. Filter kinh zị nhứt là Yobanbe giai đoạn 2 giờ chuyển thành tiệm game ZingMe (bắt chước YuMe nà), kế đến là anh hai lúa 360 Yahoo Plus.

Mãi tận năm ngoái, vì bạn Ngọc Ánh Idol chỉ có mỗi blog ở YuMe, nên mình mới quay lại rũ bụi ngôi nhà đơn sơ dạo nọ để còn có lối chạy qua comment. Bởi vậy giờ ai hỏi mình đến với YuMe như thế nào thì mình sẽ giãi bày là do bạn Ngọc Ánh dụ dỗ… hehe…

Công nhận là YuMe mới đã lột xác và trưởng thành đến mức bất ngờ. Hàng xóm đông đúc và các hỗ trợ viết lách hổng thua kém bất cứ mạng nào. Mình may mắn được mời vào nhóm VIP, ra mắt đúng ngày cá tháng Tư vừa rồi nè. Điều mình thích nhất ở YuMe là trang Buzz, và khoái nhất mỗi khi được Buzz luôn. Chỉ cần lên Buzz là mình khỏi phải mất công đi mò từ báo lọc tin, có gì mới là Buzz đã update theo một phong cách đặc sệt blogger rồi. Túm lại là giờ mình thấy yêu bé YuMe lắm rùi đó, ngày nào cũng muốn vào nựng bé ý vài cái, dù dạo này mình rất ư là bận bịu.

Giờ ngắm hình sinh nhật vui vui của YuMe tổ chức tại BHD 3/2 nhe:

với em Kọp xinh gái ở chỗ đón khách:


Hát mừng sinh nhật:



Thổi nến:

Giao lưu:


Hem nhớ đoạn này có gì vui mà sao ai cũng cười (?)


Được tặng bông… hehe


Ban nhạc It’s time – thích bạn ôm Guitar, tên Khắc Tuận


Ngọc Ánh đang cảm cúm cũng hát rất sung


Phú Cường – em trai Ngọc Ánh, bị ông anh complain nói nhiều nên đã làm nguyên một show chuyện đời thường rất dễ thương.


Hạ Trâm, chắc mình hem thích gái nên thấy bạn này bình thường ^^


Các Yumers thân thiết (đừng tìm mình trong hình, vì lúc đó mình bận tám chuyện ở dưới hoặc hem đủ độ thân thiết để nhập hội… huu)

2.

Trăm đường đại tiện nói luôn về phim Cánh Đồng Bất Tận, thiệt tình chả hiểu phim có gì hay mà sao nhiều người khen với chả xúc động đậy đến thế. Lâu rồi đã dự định giờ hỏng thèm coi phim Việt nữa, dưng mà chị bạn có vé mời nên bảo bụng rằng ờ đi coi xem vì sao mà người ta tranh luận khí thế vậy. Song chưa kịp đi coi vé mời thì nhân Sinh Nhật YuMe, BHD tặng mấy cái coupon mua vé chỉ với giá 40K, nên tan tiệc birthday là mình nán lại coi luôn, đỡ mất công đi lại lượt nữa.

Những chi tiết, cách xử lý chưa được của bộ phim mấy nay cộng đồng mạng đã tán nát nhuyễn rồi nên mình nói thêm là rất ư thừa thãi, chỉ thấy từ góc nhìn của mình thì bộ phim dở hơn nhiều so với các bộ phim Việt rất chán trước đó.  Khi coi phim mình liên tưởng đến Tây Sơn Hào Kiệt bởi các góc quay, diễn xuất kỳ khôi và sự chậm rãi, rời rạc của câu chuyện. Vậy nên hai kiểu ứng xử của khán giả, hai cái kết ngược chiều về doanh thu khiến mình thấy bất công cho Tây Sơn Hào Kiệt ghê lắm. Cùng là anh Dustin Nguyễn đóng chính, nhưng so với cái  Huyền Thoại Bất Tử cùng mùi lúa lúa quê quê bất bất và những lập dị, tệ nạn thì thấy Cánh Đồng Bất Tận không bằng một nửa. Nên ai đó nói phim Cánh Đồng Bất Tận thành công, lôi được khán giả tới rạp, thì mình cho rằng 90% thuộc hết về chị Tư. Coi phim mới được hơn nửa tiếng mình đã gục gặc: hổng biết bao giờ hết để còn về nữa, rùi trong nhiều cảnh diễn viên than thở, khóc lóc thì mình mắc cười một cách gất zô ziên. Bởi vậy sau rất nhiều mùa phim Việt công phá rạp chiếu, mình lòng dặn lòng hông đi coi nữa, dù mấy bạn báo chí nhiệt tình giới thiệu, cộng đồng xôn xao bình phẩm, dân tình í ở rủ nhau thì mình cũng chỉ bị mê hoặc bởi bạn Hồ Ly Gỗ đến từ Mẽo thoy. Dư luận trên mạng những ngày đầu phim công chiếu cũng chỉ loanh quanh bạn bè và cả nể khen nhau cho khỏi mất lòng, hoặc khỏi mang tiếng ném sạn vào chén cơm đang ăn của người khác.

Sáng nay mình alô cho chị bạn: Em đi coi CĐBT rùi, chị đừng đi coi nữa nếu kỳ vọng phim hay…

3.

Cũng nhân dịp sinh nhật YuMe, xin được cuốn Chuyện Tình Paris của anh Giày Đỏ. Đúng nghĩa từ “xin” một cách hồn nhiên như chị tiên ngoài công viên nha, vì mới lần đầu nói chuyện với anh Giày ngoài đời, vậy mà câu đầu tiên thánh thót vang lên như vầy: “Anh Giày có mang sách đi mới hông cho em xin một cuốn… (thấy ảnh gật gật, được thể làm tới)… rồi ký tặng em luôn ha! Shanh kiu anh nhìu nhìu”. Hĩ hĩ…

Lúc xin sách là ngồi vầy nè, khi thấy mọi người hết bận rộn posing, mình thì thào qua trước mặt em Tuấn Anh để chơi trò ăn mày tác phẩm với anh Giày (trắng).

Quen tên Dương Bình Nguyên từ thủa mê đọc báo Hoa, hồi cách đây lâu lắc rồi (chứ H2T bây giờ tệ lắm, chỉ có mà mê hông nổi, ngửi hông nổi, cầm lên đọc hông nổi thôi à). Thích giọng kể thầm thì của anh Giày và đã đọc một số truyện trên blog, facebook,… Cuốn sách hơi mỏng so với hình dung trước đó của mình, lật sơ thì một nửa số truyện còn mới toe. Dù vậy mình cũng sẽ vẫn đọc lại từ từ chậm rãi tất cả các truyện trong Chuyện Tình Paris vào một ngày thảnh thơi hợp với nhớ nhung và thoang thoảng những lời thì thầm như gió.

-Hình ảnh lấy từ album của YuMe và bạn Lý Minh Nhựt-

Kết nối với Keng qua Facebook Comment

comments

Từ khóa:

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Đăng bình luận