Văn trẻ hay cuộc đua về cá tính?

(GD&TĐ) – Năm 2009 là năm đánh dấu những nỗ lực trong sáng tác của những người viết trẻ. Những nỗ lực đó thể hiện ở sự tìm tòi, đổi mới trong hàng loạt những cuốn truyện ngắn, tiểu thuyết và hơn nữa ở đó còn là thái độ nghiêm túc trong sáng tác của một số người. Nhìn vào những tác phẩm mới ra đời, độc giả thấy rõ được cá tính sáng tạo của từng người, đồng thời cũng thấy những cuộc đua ngầm về cá tính sáng tạo của người viết trẻ.

1.

Dù chưa thực sự là một mùa bội thu, nhưng những gì mà văn trẻ làm được trong năm qua rất đáng ghi nhận. Những tác phẩm xuất hiện công phu, đầy trách nhiệm tương đối nhiều, với những giọng điệu và khám phá khác nhau kiểu như trăm hoa đua nở. Ai cũng cố gắng tạo cho người đọc một cảm giác mới khi tiếp cận với tác phẩm của mình. Người viết trẻ cũng dám nghĩ hơn, dám xông vào những đề tài hóc búa, những nỗi đau nhức nhối của xã hội. Các cuộc thảo luận đánh giá về những tác phẩm tiêu biểu của Ban Công tác nhà văn trẻ – Hội Nhà văn Việt Nam phần nào làm cho không khí sáng tác trong giới trẻ trở nên sôi nổi. Điều đó cũng sẽ ảnh hưởng tích cực đến mùa văn của năm 2010. Bản thân tôi cho rằng, cá tính sáng tạo là cực kỳ quan trọng và có ảnh hưởng lớn đến khả năng đi xa của người viết trẻ. Không có một con đường riêng, có nghĩa người viết trẻ đã lặp lại, và độc giả sẽ phải tiếp nhận những cuốn sách nhàn nhạt, đọc mà như mình đã từng đọc ở đâu đó, hoặc đọc cũng được mà không đọc cũng chẳng sao.

Thế nhưng, tôi phải nói lại rằng, dù là có cá tính sáng tạo đi nữa, thì một số tác giả đã viết ra những tác phẩm kém sức sống. Hay nói cách khác, đó là cá tính của một sự dễ dãi, của giải trí thông thường. Người ta vẫn gọi đó và “văn rác”. Một tác giả mới toe tên là Gào, được một số người đánh giá là ngoạn mục khi xuất hiện với tập truyện “Cho em gần anh thêm chút nữa”. Ai cũng công nhận cô gái Gào (tên thật là Vũ Phương Thanh) rất cá tính, không chỉ ở ngoài đời mà trong văn chương. Ai từng đọc và hiểu về Gào, thì thấy cô là một bogger và tác phẩm của cô được lôi từ trên mạng xuống. Cô được viết giới thiệu: “Xinh đẹp, cá tính, năng động, ở Gào còn có khả năng nội tại mạnh mẽ trong việc thể hiện những suy nghĩ và quan điểm của mình qua những con chữ. 21 tuổi, Gào xuất bản tập truyện đầu tiên này của mình một cách rất ngẫu nhiên. Cũng như khi Gào viết ra nó, “Cho em gần anh thêm chút nữa” là một tập truyện thiên về cảm xúc, thuần cảm xúc, không bị cắt gọt bằng kỹ thuật, chính vì thế, tập truyện gần như đưa người đọc trải qua được tất cả các cảm xúc và khiến người đọc có thể sẽ phải tập trung tới 100% giác quan để không bị cảm xúc cuốn đi khi đọc tập truyện ngắn này”. Thực chất, tác giả Gào chỉ lấy lại những đoạn entry trên blog và ghép lại. Chứ nó không được xác định là để trở thành những truyện ngắn ngay từ đầu. Vì thế, 13 truyện ngắn in trong tập là 13 đoạn cảm xúc, mô tả về những trạng thái, những ẩn ức và vài ba cảm xúc của tác giả “chớp” được trong cuộc đời mình. Có những đoạn rất thô tục và phản văn học. Thế nhưng, nó vẫn được in và được gọi là “truyện ngắn”. Ví dụ, ở truyện ngắn “Có đàn ông trong toilet nữ”, Gào viết: “Thứ Hai, buổi sáng, toilet Diamond, nhấn mạnh “toilet nữ”. Vắng tanh! Không chen chúc! Chỉ có một mình tôi. Tôi là cá nhân duy nhất! Buồn đái ở Diamond trong giờ phút ấy. Nói chính xác hơn: Tôi là nữ nhân duy nhất buồn đái trong toilet nữ, ở Diamond plaza vào sáng thứ Hai… Tôi đái!…”. Đó, những đoạn văn cụt ngủn và thô thiển của một cô gái khá xinh. Tôi không dám phủ nhận tài năng của cô trong những công việc xã hội, nhưng kiểu viết như gom nhặt lại những thứ rác rưởi ở đời lại và bảo đó là văn thì khó có thể chấp nhận. Thế nhưng, một nhạc sĩ, ca sĩ như Lê Cát Trọng Lý đã “bơm” cho Gào ở bìa bốn của cuốn sách rằng: “Một đốm lau ngày hôm nay có thể là cả một đồng lau lan tận đến chân núi vào những hôm sau. Tôi tin văn của Gào sẽ như thế, bởi lửa tự thân đâu đó giữa những dòng chữ”

Cũng như Gào, tác giả Keng của cuốn “Dị bản” cũng lôi 13 entry trên blog xuống in thành sách. Một thời gian “Dị bản” là một trong số những cuốn bán chạy nhất. Bìa cuốn sách được trình bày hàng chữ gây tò mò “Chỉ đọc khi tuổi đã 18”, cộng thêm cái tên tác giả Keng dở tây dở ta, khiến không ít người tò mò mua về, đọc. Thế mà chủ nhân của cuốn sách lại được báo nhắc đến với vô số bài phỏng vấn. Như nhiều tác giả đã từng “bơm” cho cây bút trẻ, tác giả Song Phạm đã viết về Keng trên báo Sài Gòn giải phóng và sau đó in trong lần tái bản “Dị bản” như sau: “Dị bản” gồm 13 truyện ngắn, mỗi câu chuyện là một mối suy tư, trăn trở về tình yêu, lối sống… của chính mình, cũng là của thế hệ trẻ 8X, 9X Việt Nam hiện nay. Ra đời chóng vánh từ những entry trên blog, các truyện ngắn mang âm hưởng của những vùng đất lạ, đôi lúc kêu gào, đập phá, nổi loạn… nhưng những gai góc, quyết liệt ấy cũng chỉ như những chiếc gai hồng đầy nữ tính, đầy đam mê và chẳng mấy nguy hiểm… Sau “Dị bản”, Keng ra tiếp “Hồng gai” và “Đôi mắt không còn ướt nước” có phần bạo dạn hơn khi viết về sex. Nhưng những trang sách ấy vẫn được khỏa lấp bởi một ngòi bút non tay và cố tình lên gân một cách vụng về. Keng còn thiếu tinh tế khi viết về sex và những thuyết giảng luân lý. Văn của cô đã rõ ràng tố cáo cô là người khó có thể viết văn một cách tử tế, ít nhất là trong vài năm tới. Keng viết trên blog của mình rằng “Hồng Gai” là sự tái hiện thời xuân sắc của hai số phận nữ nhân giữa nhịp sống xô bồ, hiện đại bằng trí nhớ. Một ký ức chẳng gọi rõ tên của nhân vật “Nàng” vô định ngang qua cuộc đời 13 người đàn ông có vợ. Thiên ngoại tình tưởng như dài đằng đẵng vậy mà cũng đã khép lại sau chưa đầy mười năm…

Còn tác giả Cấn Vân Khánh lại có một lối đi của riêng mình với những trang văn mượt mà, nhẹ nhàng. Chị không phản đối người khác nói mình viết văn thị trường, giải trí. Khánh trả lời trong một bài phỏng vấn: “Dòng văn giải trí theo tôi, không có gì là xấu. Thời buổi hiện nay, con người luôn phải quay cuồng bận rộn giữa hàng núi công việc, họ không đủ tâm sức và thời gian dành cho những tác phẩm văn học được coi là bác học, cao siêu, giàu tư tưởng mà họ chỉ cần những trang viết đem đến sự thư giãn nhẹ nhàng. Nếu văn giải trí là một ly nước làm dịu mát thảnh thơi tâm hồn thì tôi nghĩ không nên lên án hay coi thường nó”. Mới đây, Khánh lại in cuốn “Đi lạc vào thế giới của anh”. Vẫn lại là kiểu viết cũ, sáo mòn, xoay quanh chuyện yêu đương, đàn ông và đàn bà, nhạt nhẽo với giọng điệu mà nhiều người cảm thấy khá sến. Truyện ngắn của chị quẩn quanh trong một đề tài eo hẹp là những chuyện tình tủn mủn, những ẩn ức cá nhân và khát khao dục vọng.

2.

Ở thế hệ những người viết 7X như Di Li, Hòa Bình, Phong Điệp, Nguyễn Đình Tú, Đặng Thiều Quang… đã có thâm niên trong nghề, được dư luận đánh giá là những gương mặt triển vọng, có khả năng đi xa. Tác phẩm của họ có công phu, tâm huyết, có thành công nhất định và được công chúng đón nhận (ít nhất là ở khoảng thời gian nó ra đời). Đọc những tác phẩm của các tác giả này, độc giả đều nhận ra sự cựa quậy làm mới. Họ có những điểm yếu và thế mạnh riêng. Có cá tính sáng tạo và cách nhìn cuộc sống qua lăng kính chủ quan mỗi người. Tuy nhiên, tìm một lối đi riêng trong văn chương không hề đơn giản. Nhất là đối với những nhà văn trẻ, khi các nhà văn đàn anh, các nhà văn thế giới đã động bút tới hết loại đề tài, làm nên nhiều phong cách viết và đóng đinh giá trị của nó vào đời sống văn chương nhân loại.

Năm 2009, sự xuất hiện tiểu thuyết trinh thám – kinh dị “Trại hoa đỏ” dày hơn 500 trang của Di Li được chú ý. Rất nhiều ý kiến đánh giá cao khả năng viết nhanh, lao vào một dòng văn sắp có nguy cơ “tiệt chủng” ở Việt Nam. Di Li được coi là nhà văn Việt Nam đầu tiên đặt bút viết về thể loại tiểu thuyết trinh thám kết hợp kinh dị. Cùng thời với chị, nhiều cây bút trẻ đương đại còn mê mải đi sâu vào khai thác đề tài mang tính thời thượng về thế giới thứ ba, về tình yêu… thì Di Li lại gây được chú ý trên văn đàn bằng dòng văn học hoàn toàn khác, thể hiện một lối đi riêng, độc lập và chắc chắn cho riêng mình. Nhà phê bình Nguyễn Thị Minh Thái cho rằng: “Đây là một cuộc làm mới đầy hứng khởi và nhiệt tâm của tác giả, nhất định chọn lối viết “kinh dị”, khiến người đọc bị thôi thúc vì tò mò, bị lạc lối vào mê lộ. Độc giả được cuốn vào cuộc thưởng ngoạn, luôn phải mong ngóng, đón đợi, luôn phải hồi hộp nghiệm sinh hy vọng và tuyệt vọng. Thất bại của độc giả khi không đoán được kết cuộc đã chính là thành công của cuốn tiểu thuyết mang màu hoa đỏ rực này”. Trái hẳn những điều đó, không ít ý kiến cho rằng Di Li chưa thực sự dày vốn sống. Tiểu thuyết của chị khi đọc lên người ta vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Có những đoạn rườm rà, sa đà vào quá nhiều chi tiết đến mức không kiểm soát được nó.

Khác với Di Li, nữ nhà văn Phong Điệp lại có một kiểu viết “blog hóa tiểu thuyết”. Đọc cuốn “Blogger”, người đọc có cảm giác đang truy cập một trang blog của ai đó, với những entry, comment đầy màu sắc cá nhân. Trước đây, Phong Điệp thường viết truyện ngắn bằng một lối đi truyền thống, nhưng ở “Blogger”, nhiều người nghĩ rằng, chị đã “lột xác” để hiện đại hơn, dù chị không thừa nhận. Chắc chắn rằng, với cuốn tiểu thuyết này, Phong Điệp đã khiến những ai cầm lên đều cần một cách đọc khác. Người đọc như bị lạc vào mê cung bởi các tuyến nhân vật, giữa thực và ảo đan xen nhau và nếu người đọc không thực sự “nhập cuộc” với các nhân vật thì sẽ thấy tác phẩm rời rạc, các nhân vật lạc nhau. Đối với người đọc lười nhác, khi đọc nó sẽ thấy mệt mỏi, chán chường, khó mà đi cho đến hết tác phẩm. Chỉ cần sao nhãng một đoạn là không biết mình đang ở phần nào, tầng nào.

Một năm trước đây, năm 2008, sự ra đời tiểu thuyết “Nháp” của Nguyễn Đình Tú cũng khiến văn đàn xôn xao. Nhưng sự xôn xao ấy chủ yếu là bởi những… bài viết giới thiệu. Thực ra, “Nháp” không hề mới, hơn nữa cách kết cấu truyện còn có phần vụng về. Tác giả của nó đã đề cập đến sex, đồng tính, thế giới trên mạng internet… Tác giả Nguyễn Đình Tú khẳng định, đây là một cuốn tiểu thuyết viết về ẩn ức tình dục của những thanh niên trẻ, nói một cách nôm na là những người “có tâm bệnh” về tình dục. Những nhân vật này được xây dựng như những ẩn dụ để nhà tiểu thuyết bàn về một số vấn đề khác của đời sống đương đại. Vì thế, nói một cách chính xác thì “Nháp” có đề cập yếu tố đồng tính nhưng không phải là một cuốn tiểu thuyết viết về đề tài đồng tính. Sự ồn ào về “Nháp” đã lắng xuống từ lâu. Đã không ít độc giả thất vọng khi mua “Nháp”, bởi vì nó viết bằng một ngòi bút chưa thực sự chắc tay, những cảnh làm tình còn thô thiển. Nửa sau năm 2009, Nguyễn Đình Tú lại ra mắt tiểu thuyết thứ 4 với tên gọi “Phiên bản”, một thời gian được làm nóng bởi những bài phỏng vấn. Cuốn sách có 31 khúc được sử dụng với 3 ngôi kể khác nhau kể về cuộc sống của một cô nữ sinh ngây thơ trong sáng, bị môi trường và hoàn cảnh đưa đẩy nên rơi vào cuộc đời gió bụi giang hồ, kết hợp với nhiều nhân vật đa tính cách tạo nên những mảng màu khác biệt trong xã hội. Có ý kiến nói rằng, văn Nguyễn Đình Tú chưa thoát khỏi những vấn đề liên quan đến tình dục và những cố gắng đổi mới của anh chưa thoát khỏi trào lưu mà những cây bút thuộc thế hệ 8X khác đang đi.

Đầu năm 2009, tác giả Hòa Bình cũng xuất hiện với cuốn tiểu thuyết đầu tay “Gọi con người” với mức độ sex… ngoạn mục. Sau đó không lâu, báo Gia đình xã hội có bài phỏng vấn Hòa Bình với tựa: Tác giả tiểu thuyết “Gọi con người”: “Khỏa thân” trên trang viết. Khi trả lời phỏng vấn chị nói: “Tôi là kẻ không ngại khỏa thân cho người đời ngắm, nếu đó là khỏa thân nghệ thuật. Và có thể thật sự là tôi đã khỏa thân trong cuốn sách. Còn nhìn ngắm nó bằng con mắt nghệ thuật hay dung tục là việc của người đọc”. Gần như đồng hành với suy nghĩ của người viết ra nó, ngay khi “Gọi con người” được giới thiệu trong những ngày tân xuân 2009, dư luận đã xì xào về những trích đoạn tràn ngập… sex trong từng chương sách. Trong tiểu thuyết, tác giả Hòa Bình đã nói về những ẩn ức tính dục trong truyện theo cách rất riêng của mình. Khen hay chê là quyền của độc giả.

3.

Thực sự, trong văn học trẻ dường như mỗi người đang có một cuộc đua về cá tính sáng tạo, dù chưa ai công nhận một cách công khai. Những cuộc đua “ngầm” đã và đang tạo ra các trào lưu sáng tạo. Đó là sex, đồng tính, là trinh thám và kinh dị. Khi viết, ai cũng hy vọng (hoặc nghĩ rằng) văn của mình chắc chắn rất “hot” và sẽ được bạn đọc đón nhận. Không ít người ngấm ngầm nghĩ rằng, văn chương của mình sẽ là một cú nổ và gây tiếng vang ở một mức độ nào đó và chẳng ai chịu nghĩ rằng, những điều đó đã cũ với bạn đọc. Sự ra đời của những tác phẩm ấy, với nhiều lời khen chê trái chiều, mới chỉ làm nên sự ồn ào chứ chưa tạo nên một thành công ngoạn mục.

Những cuộc đua “ngầm” về cá tính trong các sáng tác còn non nớt, cũng chỉ để lại những hào quang chớp nhoáng ở một giai đoạn ngắn cho tác giả của nó. Sự dễ dãi đó không đủ sức đưa các cây bút trẻ đi xa. Một số nhà phê bình cho rằng, nhiều người viết trẻ chưa có một liều vaccin trong mình để có thể tránh được sự ngộ nhận, tránh sốt ruột và viết theo phong trào. Theo đánh giá của tôi, một số tác giả thế hệ sinh sau năm 1985, mới bắt đầu đặt chân đến địa hạt văn chương với nhiều sự non trẻ, ngộ nhận. Không ai cấm ai đừng tiến đến văn chương. Nhưng một số người viết trẻ đã “nhào dzô” với một tâm trạng kiểu như “con gà tức nhau tiếng gáy” hoặc với một tâm thế phá bĩnh, bộc lộ hết mình những cá tính thường nhật lên trang viết. Rốt cuộc, văn trẻ vẫn chỉ đang đi theo những con đường thể nghiệm mới, chứ chưa thực sự là những cái đỉnh đóng đinh vào lòng người đọc. Nhiều người nôn nóng muốn biết vậy thì chất lượng văn chương trẻ bị khuyết ở chỗ nào, và làm sao để lấp đầy khiếm khuyết đó? Câu hỏi ấy làm trăn trở bất kể ai yêu văn chương và hy vọng và thật không dễ trả lời. Bất kể cuộc ganh đua nào cũng sẽ làm nên những tiến bộ. Và chúng ta lại hy vọng, chờ đợi ở những người viết trẻ, ở những mùa gặt khác.

Ngô Thục Miên



2 bình luận

  1. // Truyện ngắn trẻ: Văn chương suồng sã của đời

    Nguồn: Văn nghệ trẻ

    Cứ thế bước ào vào văn chương, tôi muốn mượn cách của một nhà báo trẻ viết về hiện tượng Nguyễn Thị Ấm đầu những năm 90 thế kỷ XX để nói về các cây bút trẻ viết truyện ngắn bây giờ. Cuốn sách kể trên gồm 55 truyện chọn lọc của 10 tác giả mà tên tuổi của họ đã trở nên khá quen thuộc với bạn đọc: Hà Kin, Keng, Trần Thu Trang, Dương Bình Nguyên, Dương Thuỵ, Phan Hồn Nhiên, Đặng Thiều Quang, Nguyễn Ngọc Tư, Di Li, Cấn Vân Khánh. Trong số 10 cây bút trẻ có truyện được đưa vào sách tuyển này Nguyễn Ngọc Tư là nổi bật nhất với Cánh đồng bất tậnGió lẻ và 9 truyện khác. Trần Thu Trang, Di Li, Đặng Thiều Quang gần đây nổi lên như những người trẻ viết khỏe và tác phẩm của họ có người đọc, bán chạy (chẳng hạn năm 2008) Trần Thu Trang cho in 99 tuần buôn chuyện, sách được xếp thứ 6 trong top 10 sách hay của năm do bạn đọc báo Người lao động bình chọn.
    Đọc truyện ngắn của các cây bút trẻ tôi có cảm giác họ đến với văn chương thật dễ dàng cũng như bất kì một cuộc chơi nào và cũng có thể bỏ cuộc bất cứ lúc nào. Có lẽ thế mới là tuổi trẻ, bởi khi người ta trẻ thường không ưa kiến thức, không ưa thề thốt sống chết với điều gì. Cái tâm thế cầm bút viết văn của người trẻ bây giờ, tôi cứ hình dung, giống cái tâm thế của nhân vật Nhật Quân trong truyện ngắn Em có muốn tắm không? của Cấn Vân Khánh: “Nhật Quân bật nhạc disco, chân nhún nhảy dù lòng trống rỗng. Anh đã ngủ với trên dưới mười cô quen qua mạng. Tất cả đều đơn giản, vui vẻ, không ràng buộc và không tính toán. Hôm nay, rõ là một ngày xui xẻo. Có lẽ cô ta còn trinh. Nhật Quân trùm chăn kín mít gọi điện cho người yêu: “Em có khoẻ không? Anh không được khoẻ lắm, nghe người yêu gắt gỏng một hồi rồi anh tắt máy chìm vào giấc ngủ. Ngày mai, anh sẽ thay nick” (trang 95).

    Một hiện tượng “Vô bờ bến”, có lẽ là quan niệm chung của những cây bút trẻ bây giờ mà 10 tác giả được tuyển vào sách là tiêu biểu: họ viết về bất cứ chuyện gì mắt thấy, tai nghe từ Em có còn trinh không? của Keng, Em có muốn tắm không? của Cấn Vân Khánh đến Câu chuyện cà phê của Phan Hồn Nhiên, Tâm trạng khi say của Đặng Thiều Quang… Những câu chuyện được người trẻ viết ra nhiều khi như là vô cớ và vô nghĩa kiểu như: “Emily nhìn tôi ngưỡng mộ. Thế là tôi sắp ngủ với em rồi”. Rồi khi xa nhau thì “thôi không còn da diết nhớ đến nàng mỗi khi chiều buông (…). Có lẽ nàng chỉ còn là một giấc mơ thoáng qua trong cuộc đời tôi; Emily, giờ này em ở đâu? Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi…” (Đặng Thiều Quang – Emily, trang 312-313)…
    Đọc 10 tác giả được tuyển chọn vào sách, dù là những tên tuổi có thể gây cho ta nhiều hi vọng, tôi vẫn cứ phấp phỏng một điều đúng như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã nhận xét: “Cái nghề văn muốn đi theo nó thì ngoài niềm say mê còn phải có chí lớn. Dấu hiệu để người viết có thể đi xa được trong nghề chính là trí tưởng tượng phong phú. Trí tưởng tượng giúp người ta bay lên trên thực tế để mà viết. Nhưng xã hội hiện tại có quá nhiều sức ép đè lên vai người viết trẻ (…) thành ra, hình như trí tưởng tượng của họ bị giảm sút. Gần đây tôi có đọc Vũ điệu thân gầy, cả truyện là một hiện thực thô thiển, mà hiện thực thô thiển thì chẳng có gì đáng nói cả. Giới trẻ hiện nay cứ đi sâu vào mô tả hiện thực mà không bay lên được. Thấy buồn” (Văn chương không thể hão huyền – Báo An ninh Thủ đô số 2074 ra ngày 13-7-2007).

    Không phải là không nỗ lực để “bay lên được” như Nguyễn Huy Thiệp cầu mong. Vẫn có thể nhìn thấy được cái năng lực tưởng tượng trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư, Dương Bình Nguyên và ít nhiều ở Di Li (Hai người trên hoang đảo có thể coi là một truyện ngắn đứng được). nhiều người thích những truyện của Dương Bình Nguyên được đưa vào sách tuyển này (Bóng Kơnia đổ dài là khá hơn cả). Những truyện của Nguyễn Ngọc Tư được đưa vào sách tuyển này đều ngắn gọn, xinh xẻo và ít nhiều có sức bay lên của trí tưởng tượng (cái điệp khúc “nghe đâu,…” trong truyện Cải ơi! Chính là cái lối viết không quá câu nệ vào hiện thực).

    Văn là người, trong trường hợp những cây bút trẻ là đúng. Dường như khi viết họ chỉ cốt bằng mọi cách phô diễn cho hết mọi ý tứ, thậm chí viết làm sao cho lạ, cho mùi mẫn mà không nghĩ rằng nghề chữ cũng lắm công phu. Sự cẩu thả trong cách viết của các cây bút trẻ, tôi nghĩ, không phải do học vấn, văn hóa mà là từ một quan niệm “văn chương suồng sã của đời” nên phải viết làm sao cho nó “bụi bặm”. Hoặc giả từ một quan niệm muốn hiện đại hoá tiếng Việt nên vay mượn, lai căng. Tôi dám chắc các cây bút trẻ có mặt trong cuốn sách này và rộng ra là văn trẻ nói chung, mấy ai đã kì công như Nguyễn Tuân trong lao động nghề nghiệp để luyện chữ. Trong bài Về tiếng ta, ông viết: “Có những tiếng những chữ mỗi lần vác từ trong kho dân tộc ra mà dùng, cần phải gieo nó xuống, cần phải gõ nó lên mà đo lại cả những vòng ngân vang hưởng của nó” (Bàn về văn học nghệ thuật, Nxb Hội Nhà văn, 1999, trang 635-636). Xin được trích dẫn vài đoạn văn để thấy cách viết của người trẻ thật là dễ dãi: “Anh Buzz Nick em vào đúng 12h trưa làm em mải mê nhìn màn hình, lách cách với bàn phím và tủm tỉm cười một mình quên cả đi ăn cơm. Anh send cho em bao nhiêu là truyện cười, bảo rằng muốn em được vui vẻ vì thấy dòng status. [chán như con gián]. Nếu anh không invisible thì chắc cũng để cái câu: [Buồn như con chuồn chồn] cho có đôi có cặp với em. Ôi, con gián không biết chán và con chuồn chuồn cũng chẳng biết buồn đâu, chỉ có anh và em là chán với buồn cùng nhau” (Keng: Em đã dọn nhà, trang 58). Đây là văn nói chứ không phải viết, đây là văn lai căng chứ không phải văn Việt.
    Một ví dụ khác: “Hình như tiếp xúc nhiều với các em chân dài, đâm ra tôi chai sạn hay sao ấy. Hoặc vì với tôi chuyện ấy dễ dàng quá nên tôi chẳng có cảm xúc gì cả. Thật đấy, bây giờ cho dù hoa hậu có tụt váy giữa cái quán này tôi cũng chẳng mấy hứng thú gì, anh có tin không?” (Đặng Thiều Quang: Tâm trạng khi say, trang 347). Sẽ có người không đồng tình với tôi khi nêu vài ví dụ như thế để nói về sự cẩu thả trong cách viết của các cây bút trẻ. Họ sẽ đồng tình với người trẻ bằng sự bao biện “Ôi dào, các bố già rồi phải để bọn tẻ nó tung tẩy một tí chứ!”. Dĩ nhiên cũng có cây bút trẻ có ý thức chăm lo câu chữ như Dương Bình Nguyên chẳng hạn (Bóng Kơnia đổ dài là một truyện ngắn văn viết hay). Tôi nhớ trong một cuộc toạ đàm về tiểu thuyết Giã biệt bóng tối của Tạ Duy Anh (tại Viện Văn học cách đây vài năm) nhà văn Nguyễn Khắc Trường có một nhận xét xác đáng: “Theo tôi, một cuốn sách hay phải có ba cái hay: Vấn đề đặt ra hay, cốt truyện hay và văn hay”. Vậy văn trẻ bây giờ đạt được bao nhiêu cái hay trong một tác phẩm? Theo tôi thì thường là chỉ đạt được một trong ba (hoặc vấn đề hay hoặc cốt truyện hay) đã là lạc quan lắm lắm. Riêng “văn hay” thì may ra đạt được mức rất khiêm tốn.

    Hãy đợi đấy! Là tên một bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Liên Xô (trước đây). “Hãy đợi đấy!”, cái điệp khúc ấy thật vui vẻ và hứa hẹn nhiều bất ngờ. Rất có thể trong số 10 tác giả được chọn vào sách tuyển trên sẽ có một vài tên tuổi sáng giá của nền văn chương đương đại Việt Nam (biết đâu tác phẩm của họ được quảng bá rộng rãi ở nước ngoài như Nguyễn Huy Thiệp chẳng hạn). Tôi thuộc số người không hay bi quan cũng như không lạc quan tếu trước bất kỳ hiện tượng văn chương nào. Nói như Xuân Diệu “thời gian sẽ vặt lông” tất cả mọi việc chúng ta làm và những gì làm ra. Chờ đợi, như ai đó nói, cũng là một niềm vui sướng, một hạnh phúc.
    Bùi Việt Thắng

  2. Văn chương trẻ tăng tốc trong mơ hồ – Lê Thiếu Nhơn

    Nhìn lại năm 2009, chợt nhận ra một điều tương đối kỳ lạ: Cuộc suy thoái kinh tế ảnh hưởng đến mọi ngành, mọi nghề nhưng không hề ảnh hưởng đến hoạt động văn chương. Đặc biệt là văn chương trẻ, tác phẩm vẫn công bố rôm rả, tác giả vẫn đăng đàn hoan hỉ. Phải chăng văn chương luôn có sức “đề kháng” với những khủng hoảng tiền tệ, hoặc phải chăng văn chương hiện nay đang đứng ngoài dòng chảy buồn vui của cuộc sống?

    1.Câu hỏi ấy nếu trả lời mạch lạc có thể khiến không ít người trong chúng ta cảm thấy đau lòng! Thôi thì cứ lấy tinh thần lạc quan để an ủi nhau rằng, văn chương trẻ có cách “tăng trưởng riêng”, chưa cần dùng đến nguồn vốn kích cầu bức thiết từ ngân sách quốc dân!

    Sở dĩ văn chương trẻ nở rộ trên thị trường xuất bản phần lớn nhờ các công ty sách tư nhân mạnh dạn đầu tư. Tuy nhiên, văn chương đâu hẳn thuộc về kèn trống nhộn nhịp. Phía sau tưng bừng những buổi giới thiệu sách và những chiêu thức PR đầy toan tính, văn chương trẻ suốt 12 tháng đã đủ tạo ra dăm khuôn mặt ấn tượng chưa?

    Giữa những ngày giá vàng tăng bất thần vào buổi sáng và giảm đột ngột vào buổi chiều, thì nói về giá trị văn chương dù nhiệt tình hay dù thờ ơ cũng chẳng khác gì một trận đùa dai với những cơn đau tim của người Việt đang hăm hở thành đạt. Thế thì, tại sao chúng ta không dùng con mắt cởi mở hơn của những người đã náo nức bước qua thập niên đầu tiên ở thế kỷ XXI để nhìn văn chương trẻ như một phiên giao dịch cảm xúc cũng hứng khởi như một phiên giao dịch chứng khoán? Bằng thái độ nhẹ nhàng như vậy, người viết bài này xin trình bày một số suy tư chân thành của mình cùng bạn đọc trước bàn trà mùa xuân.

    2. Thêm một tiếng thở dài cho lý luận phê bình! Những người yêu văn chương không thể nào che giấu được sự thật đáng buồn về diện mạo của lý luận phê bình văn học. Những cây bút lý luận phê bình lớn tuổi càng ngày càng thận trọng dần, còn những cây bút lý luận phê bình trẻ tuổi vẫn chưa thấy ló dạng.

    Đành rằng thi pháp học vĩ mô hay thi pháp học vi mô cũng đều cần tích lũy và bồi đắp lâu dài, nhưng một thế hệ sáng tác thiếu vắng sự đồng hành của những đánh giá nghiêm túc thì thật đáng lo lắng. Nếu làm một bảng thống kê, chúng ta có thể kể ra trong năm qua có bao nhiêu tập truyện ngắn được xuất bản, bao nhiêu tập thơ được xuất bản, bao nhiêu tiểu thuyết được xuất bản, nhưng loay hoay mãi chẳng tìm ra cuốn sách lý luận phê bình nào dành cho văn chương trẻ.

    Tâm lý ngại va chạm, hay sự khôn ngoan thêm bạn bớt thù thời kinh tế thị trường, đã trực tiếp khiến vài cây bút trẻ có năng lực cảm thụ tác phẩm quay sang nghiên cứu những tác giả văn học đã định hình, như những nhà… khảo cổ học văn chương.

    Lác đác trên các phương tiện truyền thông, công chúng chỉ thấy những bài điểm sách của các nhà báo không nhiều độ tin cậy. Phải chăng, đã đến lúc nghĩ đến một chiến lược đào tạo những cây bút lý luận phê bình mới mẻ và năng động, để giảm bớt những lời bốc thơm thiếu kiềm chế đang tồn tại trong sinh hoạt văn chương trẻ?

    3. Văn xuôi trẻ vào mùa bội thu tác phẩm! Nếu nhìn vào các quầy sách, nhiều người sẽ nghĩ như vậy. Chính tiện ích của blog đã nảy nở nhiều chàng trai và cô gái chỉ sau một đêm thức dậy bỗng được xưng tụng là nhà văn trẻ. Dẫn đầu danh sách bán chạy luôn được xác lập bằng hiệu ứng Internet với những câu quảng cáo nồng nàn nước hoa.

    Một cô gái bình thường lấy nichname Gào với những câu chuyện dài ngắn khác nhau được tập hợp thành tập truyện “Cho em gần anh thêm chút nữa” và được giới rao hàng loan tin “người khai sinh ra nó là một hot blogger xinh đẹp và nổi tiếng”.

    Thế nhưng, muốn giữ nguyên cảm giác tốt đẹp ấy, công chúng không nên đọc tác phẩm, bởi sự vụng về và non nớt dàn trải qua nhiều trang sách. Thế nhưng, bài học tương tác từ thế giới ảo khiến vài bạn trẻ hình thành phản xạ láu lỉnh để thu hút dư luận.

    Cô gái lấy nichname Keng là một ví dụ. Sau cuốn “Dị bản” gây sốc bằng khuyến cáo “chỉ đọc khi tuổi đã 18″, Keng tiếp tục in cuốn “Hồng gai” với vẻ kiêu ngạo nhân lên “đừng đọc khi không thể sẻ chia, đừng đọc khi chưa từng mất mát, và đừng đọc nếu bạn thấy mình chưa đủ lớn”. Thật ra, nhiều trang viết của Keng từa tựa một thứ “chuyện cảnh giác”, cũng dụ dỗ, cũng lừa bịp, cũng cưỡng đoạt…

    Keng muốn phác thảo một thái độ sống sòng phẳng trong một xã hội còn không ít những điều bất an, nhưng cô lúng túng chưa biết dúi lá bài số phận màu sắc như thế nào vào tay người đọc. Vì vậy, truyện của Keng tình huống nối tình huống, dằn vặt nối dằn vặt, trách móc nối trách móc phía sau ánh mắt thèm thuồng ẩn nấp ở cánh cửa phòng ngủ.

    Vài tác phẩm văn xuôi trẻ đáng đọc trong năm qua có thể kể đến “Trại hoa đỏ” của DiLi, “Blogger” của Phong Điệp, “Thể xác lưu lạc” của Tiến Đạt hay “Phiên bản” của Nguyễn Đình Tú. Bốn tiểu thuyết ấy đều khẳng định được nỗ lực cầm bút của bốn tác giả, nhưng nếu đặt cạnh một cây bút Việt kiều thành danh chỉ nhỉnh hơn ít tuổi là Linda Lê với tác phẩm “Vu khống” thì thấy sự chênh lệch về bút pháp, cách thiết kế tình huống cũng như cách mổ xẻ tâm lý nhân vật.

    Năm 2008, Nguyễn Ngọc Tư cho ra mắt truyện dài “Gió lẻ” chưa tạo được hiệu ứng như truyện dài “Cánh đồng bất tận” thì năm 2009 chị lại cặm cụi hoàn thành truyện dài “Khói trời lộng lẫy” dựa trên thế mạnh về sự thẩm thấu sông nước Nam Bộ. Không quá khốc liệt về chi tiết cũng không quá đột phá về văn phong, nhưng “Khói trời lộng lẫy” cũng đủ để những ai yêu mến Nguyễn Ngọc Tư tin tưởng rằng chị vẫn còn viết được!

    4. Sân khấu thơ trẻ, nhiều người bỏ đi, lắm kẻ tìm đến! Ý niệm mỗi sản phẩm xuất bản cũng là một loại hàng hóa càng rõ nét, thì thơ càng trở thành mặt hàng khó bán bậc nhất. Ngay cả cái ham muốn in thơ cũng trở thành thứ phẩm hạnh vừa kiêu sa vừa ngậm ngùi của những người làm thơ. Trong khi dăm gương mặt từng được chào đón ríu rít đã lặng lẽ dần, bất ngờ những bạn trẻ khác lại rộn ràng đến với thi ca.

    Nếu như Ly Hoàng Ly sống giữa đô thị sầm uất TP HCM in tập thơ mới có tên là “Quà” mà hầu như không có ai biết thì Ngô Thị Thanh Vân ở cao nguyên Gia Lai in tập thơ mới có tên là “Mười hai tháng sáu” lại lan tỏa ra khỏi cái địa bàn hẻo lánh tác giả đang cư ngụ. Thẩm mỹ thi ca luôn chuyển động khắc nghiệt như vậy, khi chính lứa tuổi thanh xuân không thể trổ lộc biếc thì sự lãng quên rình rập trên trang giấy trắng!

    Từ khi chúng ta hoan nghênh trình diễn thơ thì càng có nhiều câu thơ viết vội hơn. Thế kỷ hối hả này, mảnh đất thi ca không còn chỗ cho khát vọng “thần đồng” nữa. Người làm thơ trẻ phải tự đặt mình trong ngổn ngang nhân tình mới mong thể hiện được chất thơ hiện đại. Những dự cảm được mang đến từ Lê Hưng Tiến, Nguyễn Quang Hưng, Đồng Chuông Tử, Điệp Giang… vẫn còn chập chờn, chưa thực sự lắng lại trong lòng người đọc.

    Mảng màu đậm nhất trong bức tranh thơ trẻ năm 2009 là đề cao ý thức cá nhân giữa xã hội có tốc độ công nghiệp hóa chóng mặt. Dễ dàng đọc được trong tập “Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới” của Nguyễn Thế Hoàng Linh vài câu tưng tửng: “Người đi trên phố như dữ liệu, download vào trong trái tim này, những folder cứ đầy lên mãi, bao giờ mở lại cũng chẳng hay”, và dễ dàng đọc được trong tập “Thức ăn của ngày hôm nay” của Đỗ Trí Vương vài câu tinh nghịch: “Tôi ước có thể sửa lại điệu bộ cho cô nàng Mỹ Tâm tội nghiệp, tôi ước là miếng thịt lợn, và dám để trước ngực mình tấm bảng đề: Tôi đang sống!”.

    5. Có thể chờ đợi văn chương trẻ trên bệ phóng 2010? Tất nhiên, niềm hy vọng bao giờ cũng êm ái hơn nỗi thất vọng. Tuy nhiên, nếu những cây bút bước qua tuổi 30 vẫn còn bị đóng khung trong khái niệm “văn chương trẻ” thì chúng ta cần e dè về sự bất ổn. Thế hệ tiền bối ở độ tuổi ấy đã vững vàng lắm rồi.

    Phải chăng văn chương trẻ tăng tốc trong mơ hồ vì các tác giả trẻ cuống cuồng giữa nhịp điệu danh lợi không dám xem chữ nghĩa như một nghề nghiêm túc? Đành rằng văn hóa đọc ở nước ta đang ở tình trạng phải “kích cầu” mạnh mẽ hơn nữa, nhưng nguyên nhân chính dẫn đến những trang viết hời hợt là ý thức của nhà văn trẻ. Dường như bị choáng váng trước sức hấp dẫn của thị trường, các tác giả mải mê chạy theo những đề tài ăn khách như sexy, đồng tính và lúi húi tô vẽ cá nhân.

    Dường như vẫn tách bạch con người văn chương và con người xã hội, nên sự nhạy bén và sự năng nổ của văn chương trẻ chưa phác thảo được chân dung người Việt thời hội nhập! Muốn vậy, mỗi tác giả trẻ có lẽ cần trang bị một góc nhìn, để mỗi tác phẩm vang lên một tiếng nói đặc thù.

    Có thể là tiếng nói của một nhân sĩ, tiếng nói của người lính, tiếng nói của một nhà giáo, tiếng nói của một công dân hoặc tiếng nói của một nông dân. Trong đời sống có rất nhiều kênh tiếp nhận, nếu hớn hở “em muốn ôm cả đất, em muốn ôm cả trời” thì kết quả chắc chắn là một tiếng kêu thảm thiết “mà sao anh ơi, không ôm nổi trái tim một con người”!

    Nguồn: Giáo dục và thời đại

Bình luận - Ý kiến